Ông già mặt mày hồng hào, vừa nhìn liền biết được chăm sóc chu đáo, trông như một ông bụt! 

             Thế nhưng lúc này trong tay ông ta lại cầm một cây kim bạc, mà đây lại chính là cây kim bạc đã phóng về phía Diệp Phàm ban nãy. 

             Diệp Phàm mặc dù tránh được vô số cây kim của ông ta, nhưng lòng chợt trĩu nặng. 

             Dùng khí để chế ngự kim! 

             Ông già này thật sự lại có thể dùng khí để chế ngự cây kim, không giống như anh, phải dùng tới dây kim loại để điều khiển phương hướng của Long Lân. 

             Tiểu tông sư, ít nhất cũng phải đạt tới trình độ tiểu tông sư, chỉ có điều là tiểu thành hay đại thành anh chưa thể nói được ngay. 

             Còn tông sư thì sao? 

             Điều này anh lại chưa hề nghĩ tới, bởi rất hiếm khi được gặp tông sư, trước giờ vẫn chỉ được nghe qua chứ chưa từng được diện kiến, hơn nữa những người này đều bế quan trong thâm sơn cùng cốc không ra ngoài. 

             “Thằng nhóc, không mời mà lại tự đến, đỡ tốn công”, ông già cười nói. 

             “Lão già, cháu gái ông đang trong tay tôi, ông dám qua đây, tôi sẽ giết chết cô ta đấy”, Diệp Phàm kề sẵn Long Lân trên cổ Tiểu Ảnh, vừa rồi trong lúc lùi về sau, anh vẫn không buông Tiểu Ảnh ra.  

             Đây coi như tờ vé số độc đắc của anh, ít nhất có thể tạm thời khiến ông già kia không manh động. 

             “Ha ha, cậu có cơ hội để ra tay sao?”, ông già không sợ mà nói. 

             “Vậy thử xem!”, Long Lân trong tay Diệp Phàm ấn sâu thêm một chút, một vệt máu đỏ tươi rơi xuống. 

             Nói ra tay là ra tay liền, Diệp Phàm cũng không hàm hồ, cho dù chết cũng phải kéo người đi cùng. 

             “Ông nội, giết chết hắn đi, không phải để ý tới con!”, Tiểu Ảnh mặt lạnh tanh lớn tiếng hét lên, tuỷ sống của Diệp Phàm rất quan trọng, nên bọn họ nhất định phải có được nó. 

             Ông già không đồng ý với cô ta, ánh mắt sắc bén nhìn Diệp Phàm chằm chằm: “Nhãi con, cậu làm thế này là tự tìm đường chết, có tin tôi có thể giết chết cậu trong vòng ba nốt nhạc không!” 

             “Hừ, vậy tôi sẽ giết chết cháu gái ông trong vòng một nốt nhạc, mà đây là cháu gái ruột của ông đấy nhá!”, Diệp Phàm không sợ, trong đầu anh đã nghĩ làm thế nào để rút lui, vì anh không thể nào đấu lại được với ông ta. 

             Lúc này, trong lòng anh cũng vô cùng tức giận, tất cả cũng chỉ vì một con chó mà anh thất bại. 

             Ai ngờ rằng con chó ngao tây tạng đó lại thông minh như vậy, còn biết tru lên báo hiệu. 

             Nếu như có cơ hội, anh nhất định sẽ bắt nó về làm nồi thịt chó! 

             Nhìn thấy sắc mặt ông già trầm xuống, Diệp Phàm biết sắp có kịch hay, vì Tiểu Ảnh có vị trí quan trọng trong lòng ông ta. 

             Anh cũng to gan hơn, mở miệng nói: “Ông già nói tôi biết, tại sao bọn ông lại muốn lấy tuỷ sống của tôi? Nếu đã muốn có tuỷ sống của tôi thì cứ tới thành phố Cảng bắt tôi là được rồi, với sức mạnh của ông, bắt tôi như trở bàn tay, nhưng tại sao chứ?” 

             “Ha ha, lúc này rồi còn không lo cho cái mạng của mình, mà lại dám hỏi ngược lại cơ hả, nói cậu ngông cuồng tự phụ quả không sai?”, ông già cười, nhưng một luồng khí trên người ông ta đã khoá chặt Diệp Phàm, một khi có cơ hội, sẽ lập tức ra tay khống chế Diệp Phàm. 

             “Trả lời sai rồi, là ông đang ép tôi!”, Diệp Phàm hung hăng nói, thời gian càng kéo dài sẽ càng bất lợi cho anh, Long Lân trong tay lại lần nữa cứa sâu hơn vào làn da mỏng manh của Tiểu Ảnh, máu tươi cứ thể chảy xuống, miệng vết thương ngày một rộng hơn. 

             Ông già toàn thân toát mồ hôi lạnh, luồng khí khoá chặt Diệp Phàm lúc này đã biến thành sát khí. 

             “Thằng ranh kia, cậu quá sai vì đã động tới một tiểu tông sư đấy, không sợ tôi giết cả nhà cậu sao?”, ông già lạnh lùng nói, trong lời nói còn chứa đầy sát ý. 

             “Hừ, doạ tôi hả!” 

             Diệp Phàm hét lên: “Ông cứ xông thẳng tới nhà họ Diệp ở thủ đô, nếu như ông dám tới giết nhà họ Diệp thì đã không đợi đến bây giờ, còn ở thành phố Cảng...” 

             “Cô cháu gái ngoan ngoãn của ông cũng nói rồi, thành phố Càng có “Đại Khủng Bố”, bọn ông sẽ không dám tới đâu. Còn bây giờ mau nói cho tôi biết lý do tại sao cần tuỷ sống của tôi?” 

             “Lẽ nào cậu chưa từng gặp hắn sao?”, ngoài dự đoán của Diệp Phàm, ông già lại hỏi ngược lại một câu. 

             Diệp Phàm cau mày, nói: “Nói rõ ra đi, tôi gặp qua cái gì?” 

             Ở thành phố Cảng anh chưa từng gặp qua cao thủ nào đáng sợ cả, nếu nói là có, thì cũng chỉ là mấy ông già đầu bạc trong núi Bắc Mang. 

             Một tay giết chết tiểu tông sư, rồi bẻ gãy cổ Kato Ken. 

             Trong ba ngày đã chữa khỏi vết thương bị tên bắn ở chân Hoắc Thanh Thanh, phương pháp điều trị lại như thần, nhưng Diệp Phàm cũng không biết người đó là ai, thậm chí còn không biết người đó tại sao lại cứu bọn anh.  

             Ông già đầu tóc bạc phơ không nói, anh cũng không hỏi. 

             “Ha ha...” 

             Ông già trước mặt anh lại lạnh lùng cười, nhưng ánh mắt dần híp lại. 

             Giọng nói cũng trầm xuống: “Áo xanh cầm kiếm, khăn choàng tóc trắng, một tay che trời!” 

             Đối với người đàn ông đó, anh cũng chỉ dám đứng nhìn từ xa, ngay cả với sức mạnh của anh, cũng không dám động tới cọng tóc của người đó. 

             Bằng không cũng sẽ không lao tâm khổ tứ tìm bằng được tuỷ sống của Diệp Phàm, tất cả mọi chuyện này chỉ để đối phó lại với “Đại Khủng Bố”. 

             Diệp Phàm cau mày, giọng nói của ông già kia cũng trầm xuống, nhưng anh vẫn không đoán ra được gì ý. 

             “Có thể nói cụ thể hơn được nữa không?”, Diệp Phàm dày mặt hỏi tiếp. 

             Ông già mặt ngắn tũn, nói: “Thằng nhãi cậu đừng có ép tôi, lập tức thả cháu tôi ra!” 

             Ông già giận điên người, Diệp Phàm bĩu môi, biết không hỏi thêm được gì, chỉ đành tự mình điều tra sau khi quay về thành phố Cảng. 

             “Câu hỏi thứ hai, các ông lấy tuỷ sống của tôi làm gì?”, Diệp Phàm hỏi. 

             “Đối phó với ‘Đại Khủng Bố’!”, ông già thẳng thắn trả lời. 

             “Đại Khủng Bố”? 

             Giọng Diệp Phàm trầm xuống: “Ông đùa tôi chắc, ‘Đại Khủng Bố’ đó dám động tới một tiểu tông sư như ông, nói mau, ông cần tuỷ của tôi để làm gì?” 

             “Còn không nói thật, tôi sẽ giết luôn cháu ông!” 

             Diệp Phàm lên tiếng uy hiếp, ông già tức run người, lúc này ông ta rất muốn giết chết Diệp Phàm. 

             Thế nhưng Tiểu Ảnh lại đang trong tay anh, nên ông ta cũng đành nhẫn nhịn, giọng trầm xuống nói: “Thằng nhãi cậu nghịch lửa bỏng tay đấy, tôi có thể đồng ý với cậu một chuyện, bây giờ cậu thả Tiểu Ảnh ra trước, để lại ít tuỷ sống của cậu lại, tôi có thể đảm bảo sự an toàn của cậu, thậm chí tôi sẽ đưa cả thuốc giải để giải độc trong người em trai mày, thế nào?” 

             “Không thế nào cả, cần tuỷ của tôi, ông điên rồi hả?” 

             Diệp Phàm chế nhạo, lớn tiếng nói: “Không sợ nói thẳng với ông, tôi biết trên thế giới này có một vài tà thuật, dùng máu người thậm chí là dùng tuỷ sống, để có thể làm ra mấy chuyện chẳng hay ho tốt đẹp gì. Có phải các ông cũng định dùng tuỷ của tôi để làm mấy cái chuyện đấy không?” 

             Ông già lạnh lùng cười: “Hừ, biết cũng không ít đấy, nhưng nếu không nhắm vào cậu, thì cậu cũng không có tư cách này!” 

             “Vậy thì là ai?” 

             ““Đại Khủng Bố”!” 

             “Ông già ông vẫn còn lừa tôi, có tin...”, Diệp Phàm như muốn phát điên, Long Lân vừa di chuyển, máu tươi trên cổ Tiểu Ảnh lại chảy xuống. 

             Ông già nói: “Nói cho cậu cũng được, cậu chính là con cháu của ‘Đại Khủng Bố’, có được tuỷ của cậu rồi sẽ có thể đối phó với ‘Đại Khủng Bố’!” 

             “Cái gì?” 

             Diệp Phàm khựng lại, anh là đời sau của “Đại Khủng Bố”? 

             Đùa cái kiểu gì vậy? 

             “Soạt!” 

             Đúng lúc này, hai cây kim phóng thẳng về phía anh, trong lúc thất thần, đã để ông già kia có được cơ hội. 

             Thế nhưng, Diệp Phàm phản ứng rất nhanh, lấy Tiểu Ảnh ra làm lá chắn sống, đỡ hai cây kim vừa rồi. 

             Tuy nhiên có một cây kim đột nhiên chuyển hướng, găm thẳng vào huyệt thái dương của anh. 

             Diệp Phàm tức giận hét lên một tiếng, đẩy mạnh Tiểu Ảnh về phía ông già, mau chóng lăn ra phía cửa kính để thoát ra ngoài. 

             Nếu lúc này còn không chạy sẽ không còn cơ hội thứ hai, bởi bây giờ Tiểu Ảnh cũng không còn tác dụng nữa. 

             “Vèo vèo vèo!” 

eyJpdiI6IjA1WU1Pckp3VWpuekpaWnpMY3dvekE9PSIsInZhbHVlIjoic2Y2SHQ5SlhnVFYzckEzbDQ2UzA1Tnl6SzY0TStENGZHMUhscXc2WEZvMmR1emVLY0lxZTNzODdcL0ZJOGxoXC9DZlM4aXVBTmZ4M0NNandhV2p2K1lwK0RpTTZnSkMxUUdnVGpSdlwvV1I1OW94Um9BbXlNYUladDNjSXFDRU1cLzB4SlwvcVl5c2VGdFpsREs4WkF3N1BEeUlpTDNDOFVFT1FaM3d1TmJOXC85K2NaRkpcL05zXC8xalwvdURaTVwvR1wvQzVkOU9wSjRINWlwS3puQ3ZpY3JoR0RMcjRhU1lXbjhNdEd1blBrYTVUdll6bWNuXC9VNDVZMkNSdGR0b0VtRDI2cnB3cCt6dGd6NE96YTdRdEVOOWRcL3FaRmV4YnRQUmUrcDBiRGN4QTRlRGNEUjlINzFqVXRoenFJdENQdlNOeU9YTUZRaGx1QXA2SkhwMGUrRTZIWWpDZjRpRG90bCtNQXZjaTdEVjVmSW9IU0NwblVqclJCZjZwUU5YYXd6eDlHUFB4MTNqRUFNSFJsV3VjNWZyWnhxOWphNHJvSFE0RXZrb0crdUZiVVFXbGpwUHdoYUhBenVYbFM5OGo4NVJvYVBsR3oiLCJtYWMiOiJmNTkxMDU2NDk4YTExYjc0NDFiYzk2NDg4ZWVkNmVlYzU0MjViYTg3ZTEwYTBkYzE1YzljOGIxYmE2M2E2YzM1In0=
eyJpdiI6Ik1lMEMrZEFlS21zbEFlNFBhaWltY0E9PSIsInZhbHVlIjoidUo3N2JNa0NUWWV4aHdTTVIzWFpCa1hOVlFnR01nckpIejhXZ1lHWGtSemNHZlFBSTFJRnVWWDdjbmlPV0NjYjBEdGIwbzdUckZPOVV2UnUralwvWlVMaHV6Sk1DcENIdEcxRmJWVFN2NjBVV0RHMXo0NUI0bDErU3JLaDQyRWJaTkY0T3pBXC8wUjJndEF4czdzK1o2QkY4OFIrc1VFdzBNXC9PNzJzXC9MMG4wUT0iLCJtYWMiOiJmNGUzZTJkNTUwZTIyMWJhOTMxNGM5MzgwNmI2MmQxODRmMzYyNWFmZWFlMmFkNTBkYjFjMDExNDRkZDc4N2E0In0=

             Anh kêu lên một tiếng vì một cây kim sáng loáng đã đâm thẳng vào mông!

Ads
';
Advertisement
x