“Hừ, chỉ số thông minh của Tiểu Hắc anh có thể biết sao, nếu anh đã đến thì hãy ở lại đi!”, Tiểu Ảnh chế giễu, cầm thanh kiếm sắc bén lao về phía anh.
“Bang bang bang!”
Diệp Phàm cầm lấy ghế, chắn lại mũi kiếm của Tiểu Ảnh nhưng lưỡi kiếm vô cùng sắc bén, chiếc ghế gỗ nhanh chóng bị đâm nát, chỉ còn lại một chân ghế.
Diệp Phàm lùi về sau một bước, túm lấy cái giá quần áo bên cạnh, vung lên mạnh mẽ, bổ về phía Tiểu Ảnh.
“Nói cho tôi biết, tại sao cô lại muốn hại Diệp Thánh?”, Diệp Phàm thấp giọng quát, giá quần áo trong tay anh như gậy kim cô, đánh cho Tiểu Ảnh không ngừng lùi lại.
“Tôi không có hại anh ta, anh ta sẽ khỏe mạnh. Tôi sẽ trị khỏi bệnh máu trắng cho anh ta!”
Tiểu Ảnh xoay một cái, thanh kiếm chuyển đồng phát ra từng đạo kiếm ảnh, chém về phía Diệp Phàm.
Diệp Phàm liên tiếp tránh né, giá quần áo cũng bị chém gãy, anh lộn ngược ra sau một cái, tránh được một kiếm đầy sắc bén của Tiểu Ảnh.
“Lúc này còn ăn nói bậy bạ, cô không nói thì đừng trách tôi ra tay ác độc!”
Diệp Phàm lạnh lùng nói, ném phần còn lại của giá quần áo trong tay về phía Tiểu Ảnh.
Tiểu Ảnh nhanh chóng dùng kiếm chém đứt, nhưng ngay lúc đó lại có một tia sáng phóng tới, ánh sáng kèm theo tiếng xé gió, tốc độ vô cùng nhanh.
Trên gương mặt ung dung của Tiểu Ảnh cuối cùng cũng xuất hiện nét nặng nề, cô ta đưa ngang thanh kiếm lên muốn đỡ con dao Long Lân đang đánh tới.
Nhưng mà, trong chớp mắt xuất hiện một màn làm cô ta kinh hãi.
Long Lân khi sắp đụng vào thanh kiếm của cô ta thì đột nhiên bẻ ngoặc một cái tiếp tục bắn về phía cô ta.
“Dùng khí điều khiển vật…”
Tiểu Ảnh kinh hãi thốt lên một tiếng, sao có thể, Diệp Phàm mới chừng đó tuổi, tại sao có thể đạt đến cảnh giới kia được?
Chẳng lẽ Diệp Phàm đã là hóa kình tiểu tông sư?
Chuyện này không thể nào! Nếu là tiểu tông sư thì anh có thể giết chết cô ta trong nháy mắt, đâu cần dây dưa tới giờ!
Nhưng hiện tại dù cô ta có trăm mối hoài nghi cũng không có tác dụng, Long Lân đã đến gần cổ thon dài của cô ta.
“Hóa ra tôi chết dễ dàng như vậy…”
Trong lòng Tiểu Ảnh trào dâng cảm giác bi thương, bởi vì cô ta đã không kịp ngăn cản và né tránh Long Lân lao đến.
Chỉ là Diệp Phàm sao có thể để cô ta chết dễ dàng như vậy, mũi đao Long Lân đâm ngay trên yết hầu của Tiểu Ảnh, nhưng lại không đâm sâu thêm một chút nào nữa.
“Anh…”
Ngay thời khắc quan trọng, Diệp Phạm bước đến nắm lấy Long Lân tha cho cô ta một mạng.
“Anh cái gì mà anh, Diệp Thánh nói không muốn tôi làm hại cô, mặc dù tôi không thể làm như cậu ta yêu cầu nhưng ít nhất tôi không có giết cô, chí ít là trong một giây này!”
Diệp Phàm cầm Long Lân trong tay, để ngay trên yết hầu cô ta, nơi vừa rồi bị mũi dao đâm trúng, ứa ra chút máu tươi.
Trên trán Tiểu Ảnh túa ra mồ hôi lạnh, vừa rồi vừa đi dạo quỷ môn quan một vòng!
“Nói đi, một cô gái có võ lực mạnh như cô, ít nhất cũng là lục đạo, thậm chí thất đạo ám kình, tiếp cận Diệp Thánh có mục đích gì? Tại sao lại hạ độc cậu ta?”
Long Lân để ngay cổ, Tiểu Ảnh không thể không nói, nhưng cô ta lại cười khì khì: “Anh đưa ra hai câu hỏi, muốn tôi trả lời câu nào trước?”
“Nghiêm túc một chút cho tôi, đừng nghĩ rằng tôi không dám giết cô!”, giọng điệu Diệp Phàm lạnh lùng, công phu Tiểu Ảnh cao như vậy, không chừng cô ta còn chiêu nào lợi hại hơn.
Ví dụ như ông nội làm bác sĩ Đông y trong miệng Tiểu Ảnh.
“Thật ra tôi không cần mạng của Diệp Thánh, anh ta mắc bệnh máu trắng, tôi luôn tìm phương pháp trị bệnh cho anh ta, anh tin không?”, Tiểu Ảnh hỏi một đằng trả lời một nẻo, dường như không sợ Diệp Phàm lắm.
“Cô thật sự không thành thật, xem ra phải trừng phạt cô một chút!”
Giọng nói của Diệp Phàm đột hiện trở nên hung ác, mũi dao mạnh mẽ hướng xuống dưới, nhanh chóng rạch một đường.
“Rẹt rẹt-”
Đồ ngủ bằng tơ tằm trước mặt Tiểu Ảnh bị rạch ra một mảng lớn, hai ‘ngọn núi’ đột nhiên nhảy ra ngoài suýt chút nữa toàn bộ đều bị lộ ra ngoài không khí.
“A-”
Sau khi ngây người, Tiểu Ảnh kêu thét lên, chỉ là âm thanh chưa kịp phát ra, cô ta đã bị Diệp Phàm hung ác che miệng lại.
“Im miệng cho tôi, dám la lối lung tung thì làm cái đó xong rồi giết cô có tin không!”, Diệp Phàm ác độc uy hiếp.
“Tôi là bạn gái của Diệp Thánh, anh ta là em của anh, anh như vậy có lỗi với anh ta…”, bị Diệp Phàm uy hiếp, Tiểu Ảnh rất sợ hãi.
Diệp Phàm không hành động theo lẽ thường, cho dù cho cô ta một đao, giết chết cô ta, cô ta cũng sẽ không sợ, nhưng anh lại muốn làm nhục cô ta.
Cô ta chỉ có thể mượn danh Diệp Thánh ra để cảnh cáo Diệp Phàm.
“Hừ, cô còn muốn giết cậu ta, bạn gái cái con khỉ, bớt giở trò với tôi!”, Diệp Phàm lạnh giọng nói.
“Tôi buông tay ra, cô dám kêu tôi dám làm, cô tin cứ thử đi!”
Diệp Phàm uy hiếp, hai tay Tiểu Ảnh che ngực, vội vàng gật đầu đồng ý.
“Nói đi, tại sao phải hại Diệp Thánh?”
“Vì anh, chúng tôi muốn dụ anh xuất hiện!”
Tiểu Ảnh lần này không hề do dự mà khai báo, Diệp Phàm nhíu mày, quả nhiên cũng gần như anh dự đoán.
Tiếp lời nói: “Dụ tôi ra, các người nhằm vào tôi là được rồi, tại sao phải hạ độc cậu ta?”
Tiểu Ảnh sửng sốt: “Anh biết anh ta bị trúng độc?”
“Bớt nói nhảm, tôi hỏi tại sao cô lại hạ độc cậu ta!”, phải tốc chiến tốc thắng, thậm chí Diệp Phàm còn định bắt Tiểu Ảnh trước đã, anh lo sợ ông nội của Tiểu Ảnh là lão quái vật.
“Cái đó không phải là việc tôi có thể biết được, tôi chỉ có thể nói cho anh biết, Diệp Thánh sẽ không chết!”
“Đương nhiên, trước tiên anh phải cho anh ta tủy xương, tôi có thuốc giải, có thể giúp anh ta từ từ phục hồi, tôi thật sự có tình cảm đối với Diệp Thánh!”
“Đây cũng là lý do tại sao tôi lại vội vàng muốn anh nhanh chóng đi hiến tủy, trễ rồi thì Diệp Thánh thật sự cứu không nổi nữa!”
Tiểu Ảnh nói rất nghiêm túc, xem ra không giống đang bịa chuyện.
“Cô còn không nói thật, Diệp Thánh bị không phải là bệnh máu trắng mà là trúng độc!”, Long Lân của Diệp Phàm đặt trên cổ cô ta trượt xuống dưới thân một chút, dọa đối phương run cầm cập.
Cô ta vội vàng nói: “Tôi biết, anh ta không phải bệnh máu trắng nhưng nếu anh không hiến tủy, Diệp Thánh không có cách nào có được thuốc giải, kết cục cũng là cái chết!”
Diệp Phàm có sắc mặt khó coi: “Các người muốn tủy của tôi, đúng không?”
Lần này Tiểu Ảnh lại sửng sốt, sao Diệp Phàm có thể đoán được những thứ này?
“Phản ứng của cô nói cho tôi biết mình đã đoán đúng, nói cho tôi biết tại sao?”
Tiểu Ảnh lắc đầu: “Tôi không biết, đây là yêu cầu của cấp trên, những thứ khác tôi không có tư cách biết đến!”
“Chỉ là anh yên tâm, chúng tôi không muốn mạng của anh, chỉ cần tủy xương của anh mà thôi”.
“Tủy xương mà thôi?”, trong lòng Diệp Phàm có chút tức giận: “Đây là lời chó má gì hả!”
“Tôi nói thật đó, nếu anh hiện tại đồng ý rút chút tủy xương ra, tôi tuyệt đối sẽ để anh đi!” Tiểu Ảnh vội vàng nói.
“Hừ, mơ mộng hão huyền, các người muốn lấy tủy của tôi tại sao không đi thành phố Cảng tìm tôi, mà phải phí công phí sức lừa tôi đến thủ đô?”
Tiểu Ảnh cười bất đắc dĩ: “Chúng tôi không thể đi thành phố Cảng, ông nội tôi nói có người cực kỳ đáng sợ, cho dù có thể lấy được tủy của anh thì cũng không thể đi!”
Diệp Phàm lại hỏi một số thứ, sắc mặt tối tăm: “Vừa hỏi liền biết một điểm hữu dụng cũng không có, cần cô làm gì.”
Trên người Diệp Phàm toát ra một tia sát ý, Tiểu Ảnh cả người run lên, chẳng lẽ Diệp Phàm muốn giết cô ta.
“Soạt soạt soạt…”
Ngay lúc này, mấy tia sáng bạc phóng đến chỗ Diệp Phàm, biểu cảm Diệp Phàm hoảng hốt, xoay người để Tiểu Ảnh chắn ở phía trước.
Chỉ thấy một lão già đứng trước cửa, gương mặt vô cùng lạnh lùng!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất