Cúp điện thoại, Diệp Phàm liếc nhìn định vị, để ghế ngay ngắn, bắt đầu nhắm mắt nghỉ ngơi.
Anh muốn phân tích một chút tại sao đối phương lại muốn tủy xương của anh?
Anh có linh cảm rất mạnh rằng đối phương muốn làm Diệp Thánh có biểu hiện như bị bệnh máu trắng để lấy tủy xương của anh!
Nhưng đối phương có thể có được loại kỳ vật như địa viêm tinh này, thực lực chắc chắn rất mạnh.
Tại sao không trực tiếp đến thành phố Cảng tìm anh chứ?
Anh chắc chắn đối phương đã biết anh đang ở thành phố Cảng, vậy tại sao phải tốn nhiều công sức lợi dụng Diệp Thánh để dụ anh xuất hiện.
Nên biết rằng, nếu anh thật sự vững tâm như bàn thạch, coi Chu Tình như kẻ thù thì anh chưa chắc đã đến thủ đô để hiến tủy xương cho Diệp Thánh!
Nghi ngờ dồn nén trong lòng, Diệp Phàm có chút suy nghĩ không thông.
Trừ phi thành phố Cảng có gì đó đặc biệt khiến bọn họ không dám đặt chân đến, bằng không anh thật sự nghĩ không ra được thứ gì nữa.
Diệp Phàm trả lời tin nhắn Chu Tình, bảo bà ta tối nay không cần đợi anh. Từ giờ đến tối còn ba tiếng, Diệp Phàm định tối nay sẽ lẻn vào.
Diệp Phàm ngồi trong xe cũng không rảnh rỗi, anh nhẩm lại các công pháp võ học của mình học được một lần.
Tranh thủ để nhanh chóng tiến vào hàng ngũ hóa cảnh tiểu tông sư, tiểu tông sư mặc dù có treo thêm chữ “tiểu”.
Nhưng một khi vừa vào tông sư thì chẳng khác nào lên trời, đối với nhân loại mà nói, ở một góc độ nào đó, tông sư đã đạt đến một loại cảnh giới khác, nói hơi mơ hồ một chút thì đó chính là một thể sinh mạng khác.
Giống như tổ sư của Võ Đang - Trương Chân Nhân, đã hơn một trăm tuổi nhưng đi đứng như bay, một chưởng có uy lực nứt đá xuyên kim.
Đây chính là tông sư, mà tiểu tông sư có một phần uy lực của tông sư, cũng chính là nhịp cầu mà người tu võ muốn trở thành tông sư nhất định phải đi qua.
Thời gian trôi qua, vô số ngôi sao lấp lánh, Diệp Phàm đội mũ, mở cửa xe bước xuống.
Cước bộ nhẹ nhàng, lẻn vào tứ hợp viện hướng về phía Tiểu Ảnh.
Đến đầu tường cao hai mét rưỡi, Diệp Phàm nhảy vào mà không hề tốn sức, dựa theo định vị, yên lặng không tiếng động đi vào trong.
Bên trong tứ hợp viện, trong một gian phòng, Tiểu Ảnh mới tắm đi ra, khăn tắm trắng tinh bọc lại đường cong cơ thể lả lướt mềm mại.
Chân ngọc thon dài bước đến giường lớn của mình, toàn thân lộ ra hơi thở lạnh lùng mà diễm lệ, khác hoàn toàn với vẻ xinh đẹp đáng yêu ban ngày.
Nằm trên giường, Tiểu Ảnh có trăm mối suy tư, ngày mai là ngày cấy ghép tủy xương của Diệp Phàm.
Ngày cấy ghép tủy xương cũng là ngày Diệp Thánh chết, tuyệt đối không thể để Diệp Thánh thích ứng với tủy xương này.
Bọn họ hao tâm tổn sức chính là vì muốn có được tủy xương của Diệp Phàm!
Khoảng sân rất lớn, Diệp Phàm lẻn vào, lẳng lặng đến gần.
“Vèo-”
Mới vừa lộn xuống chân tường, một thân ảnh lớn đen kịt bổ nhào vào anh.
Sắc mặt Diệp Phàm hoảng hốt, hai tay nhanh chóng chụp đến.
Đây là một con chó đầy lông lá giống như một con sư tử, mở to miệng vô cùng hung dữ.
Chó ngao Tây Tạng!
Hóa ra là một con chó ngao Tây Tạng, miệng mở to như chậu máu, cũng không sủa ầm ĩ mà nó trực tiếp bổ nhào về phía Diệp Phàm.
Trong bóng đêm, ánh mắt của chó ngao Tây Tạng vô cùng sáng, xanh mướt phát ra ánh sáng.
“Bụp-”
Diệp Phàm đánh một chưởng vào đỉnh đầu con chó ngao Tây Tạng khiến phát ra tiếng vang.
Động tác của con chó ngao Tây Tạng to đùng chỉ hơi chậm lại, nó bổ nhào về phía Diệp Phàm lần nữa.
“Súc sinh!”
Diệp Phàm đen mặt, khẽ quát một tiếng, thế mà anh nhìn thấy một chút tình cảm khá nhân tính hóa trong ánh mắt của nó.
Khinh bỉ!
Con chó ngao này dám khinh thường anh, từ lúc nào mà Diệp Phàm anh cũng bị một con chó khinh thường vậy.
Trong màn đêm, một người một chó đại chiến liên tục, chó ngao Tây Tạng rất thông minh, người trước mặt không hề tầm thường.
Trong tròng mắt lớn của con chó thậm chí còn hiện lên một tia nghiêm trọng.
Phải biết rằng, ở trong núi, một đàn sói gặp nó cũng chỉ đủ cho nó nhét kẽ răng.
“Gào gào gào…”
Chó ngao Tây Tạng phát ra một tiếng gầm nhẹ, chuẩn bị công kích anh một lần nữa.
“Mẹ nó, mày còn sức lực hả…”, Diệp Phàm chửi một tiếng, bởi vì lo sợ phát ra động tĩnh quá lớn vì vậy anh không sử dụng hết toàn lực.
Chỉ là con chó ngao này thật sự khiến anh kinh ngạc, thân mình nó vô cùng rắn chắc, đánh vào vang lên tiếng bang bang.
Nhưng con chó ngao này không kêu một tiếng, là một con chó khó lường.
“Soạt-”
Chó ngao Tây Tạng lại bổ nhào về phía Diệp Phàm, nhanh như chớp giật.
Một người một chó lại đánh nhau, bởi vì sợ tạo ra âm thành quá lớn, Diệp Phàm đánh đấm một cách rất kìm nén.
“Bang bang bang…”
Đánh liên tiếp mấy chưởng vào người con chó, chó ngao Tây Tạng cũng nhe răng, lộ ra vẻ sợ hãi, rồi bắt đầu dần dần lùi về sau.
“Súc sinh chính là súc sinh, mau cút đi!”, Diệp Phàm thấp giọng gầm một tiếng, có lẽ bị khí thế trên người Diệp Phàm dọa sợ, chó ngao Tây Tạng kêu một tiếng, thế mà lại xoay người chạy đi.
Chó ngao đi rồi, nhìn quần áo bị nó cắn nát, anh khóc không ra nước mắt.
Quần áo này là lúc anh tới thành phố Cảng, Hàn Tuyết đặc biệt mua cho anh, không ngờ lại bị chó cắn tả tơi, chỗ nào cũng có lỗ.
Đuổi được chó ngao đi, Diệp Phàm lặng lẽ tiến sâu vào trong, thẳng đến gian phòng phát ra tín hiệu định vị kia, anh lấy ra một dây kẽm, lặng lẽ luồn qua ổ khóa trên cửa.
“Rắc”
Một âm thanh rất nhỏ vang lên, cửa phòng mở ra, Diệp Phàm lặng lẽ tiến vào.
Trong căn phòng có hương thơm phụ nữ, nó như ngấm thẳng vào ruột gan, đương nhiên giờ không phải là lúc ngửi hương thơm phụ nữ.
Diệp Phàm rón ra rón rén, trong phòng một mảng tốt đen nhưng lại không thể ngăn cản bước chân của anh.
Người luyện võ, tai mắt sáng tỏ, tứ niệm thông suốt, mặc dù trong đêm tối mắt anh vẫn có thể nhìn ra một vài thứ.
Hơn nữa trong căn phòng còn có ánh trăng soi sáng.
Diệp Phàm lặng lẽ đi đến bên cạnh giá treo quần áo trước, bên trên treo một cái túi cùng với vài món quần áo phụ nữ.
Là đồ đạc của Tiểu Ảnh! Lục lọi bên trong một hồi, Diệp Phàm không phát hiện được thứ gì giá trị.
Anh lại cong eo đi về phía bên giường, trên một chiếc giường giả cổ, Tiểu Ảnh đang ngủ say, lông mi mảnh dài, có vẻ vô cùng dễ thương.
Diệp Phàm tỉ mỉ quan sát, bên gối của cô ta có một cái bình thủy tinh.
Trong mắt Diệp Phàm lộ ra ý cười, cái bình này giống hệt với cái bình ban ngày.
Đợi một lúc, xác định Tiểu Ảnh đã ngủ rồi, anh từ từ giơ tay ra lấy.
Ngay lúc này, mỹ nữ đang ngủ đột nhiên mở to mắt, trong nháy mắt, chăn đắp trên người cũng bị tung lên, trùm lên đầu Diệp Phàm.
Soạt!
Diệp Phàm nhanh chóng lùi lại phía sau nhưng biểu cảm cực kỳ hung hăng, nhanh chóng lao tới.
“Gầm…”
Diệp Phàm gầm một tiếng, thân thể mạnh mẽ lăn sang bên cạnh.
“Xoạt…”
Cái chăn bị cắt một mảng lớn, một mũi tên nhọn hoắt bay về phía cánh tay anh.
Nguy hiểm khôn cùng, Diệp Phàm trốn sang một bên, nhưng cánh tay vẫn bị rạch ra một vết thương, máu tươi đỏ thẫm cháy ra.
“Cô chưa ngủ à?”, Diệp Phàm trầm giọng nói.
“Ngủ rồi, nhưng Tiểu Hắc kêu to tiếng như vậy, tôi tất nhiên đã bị đánh thức từ sớm!”, cầm mũi tên trong tay, âm thanh của Tiểu Ảnh lạnh lùng.
“Tiểu Hắc?”
“Cô nói là con chó ngốc đó hả?”, Diệp Phàm nói.
“Ăn nói hàm hồ!”, Diệp Phàm không tin, quá huyền ảo rồi, cái này chẳng phải chó còn thông minh hơn người sao?
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất