Với tốc độ của anh mà lại chụp hụt, Tiểu Ảnh đưa tay lấy, lại cầm chai thuốc tránh đi. 

             Nhưng trong giây tiếp theo, cô ta lại cảm thấy không ổn, bàn tay nhỏ hơi chậm lại, Diệp Phàm lại chụp về trước. 

             Lần này, anh túm được cô ta nhưng vẫn không tóm được chai thuốc mà bắt trúng tay đối phương. 

             Còn chai thuốc bị Tiểu Ảnh sơ sẩy làm rơi vào trong cống thoát nước bên cạnh. 

             “A…” 

             Bị Diệp Phàm túm tay, Tiểu Ảnh la hoảng một tiếng, cả người nhoáng lên, chân vừa lúc đụng vào cái chai sắp rơi xuống, chai thuốc nẩy lên rồi lọt vào trong cống. 

             “Anh làm gì thế, bóp tay tôi đau…”, Tiểu Ảnh tức giận nói, Diệp Phàm nhíu mày, anh buông tay cười nói: “Ngại quá, vì tôi quá tò mò với thuốc của cô thôi!” 

             “Anh cũng biết Đông y à?”, Tiểu Ảnh hỏi. 

             “Không!”, Diệp Phàm đáp. 

             “Không thì anh xem gì chứ? Anh cũng có hiểu đâu!” 

             Tiểu Ảnh nổi giận đùng đùng: “Giờ thuốc rớt vào cống rồi, đây đều là dược liệu quý, quan trọng hơn là nếu Diệp Thánh không dùng, bệnh sẽ nặng hơn!” 

             “Ảnh Nhi, anh…” 

             “Được rồi, cô Tiểu Ảnh nói đúng, là lỗi của tôi!” 

             Diệp Thánh muốn nói là mình không phải bị bệnh máu trắng mà là trúng độc, hơn nữa cũng trị hết rồi. 

             Nhưng Diệp Phàm lại ngắt lời cậu ta, chắp tay nói với Tiểu Ảnh: “Quan tâm quá sẽ bị loạn, mong cô Tiểu Ảnh thứ lỗi!” 

             Tiểu Ảnh có chút không vui nhưng vẫn xua tay nói: “Thôi, anh cũng không cố ý!” 

             Sau đó cô ta lập tức tỏ ra nghiêm túc: “Điều quan trọng bây giờ là anh phải hiến tủy cho Diệp Thánh, ông nội tôi nói thuốc Đông y có thể giúp anh ấy khỏe hơn, nhưng không thể trị hết bệnh!” 

             “Không sao, ngày mai cũng được, hôm nay cứ để cậu ta vui vẻ một bữa!”, Diệp Phàm đáp ngay. 

             “Diệp Phàm…” 

             “Đừng nói là chỉ một ngày hôm nay, ngày mai cũng không thể thả cậu ra ngoài chơi!”, Diệp Phàm ngắt lời cậu ta. 

             Anh không có bảo Diệp Thánh gọi mình là anh trai, hai người có quan hệ không tốt, Tiểu Ảnh chắc chắn biết điều này. 

             Nếu gọi thẳng là anh trai thì chắc chắn sẽ bị hoài nghi, hai anh em không hòa thuận mấy chục năm sao có thể thân thiết như vậy. 

             “Vậy được rồi! Nhất định phải hiến sớm, tôi không nán lại lâu, phải mau chóng nhờ ông nội tôi phối thuốc lại rồi đưa tới lần nữa!”. Tiểu Ảnh tức giận nói, chai thuốc bị rớt mất khiến cô ta rất bực. 

             Nhưng sao Diệp Thánh có thể để cô ta đi nhanh như vậy nên vội ôm cổ đối phương. 

             Cậu ta cũng chẳng màng tới Diệp Phàm đang ở cạnh mà cọ mặt vào tóc cô ta, nhõng nhẽo nói: “Tiểu Ảnh, em ở lại chơi với anh, chuyện phối thuốc không cần gấp gáp!” 

             Hai má Tiểu Ảnh đỏ bừng, Diệp Phàm còn bên cạnh mà, giơ tay cấu cậu ta một cái. 

             “Chờ anh hết bệnh, em chơi với anh mỗi ngày luôn nhé!”, ngay sau đó, Tiểu Ảnh lại đẩy tay Diệp Thánh ra rồi chạy ra ngoài. 

             “Ầy…”, Diệp Thánh u sầu nhìn Diệp Phàm một cái, nếu không có bóng đèn hình người này, Tiểu Ảnh chắc chắn sẽ không thẹn thùng vậy đâu 

             “Quấy rầy chuyện tốt của cậu rồi phải không?”, Diệp Phàm khinh bỉ cậu ta một cái: “Bỏ đồ vào chưa?” 

             “Bỏ vào rồi nhưng tôi tin thứ đó không liên quan gì tới Tiểu Ảnh!” 

             Vẻ mặt Diệp Thánh rất kiên quyết: “Tiểu Ảnh là một cô gái, sao có thể hại tôi chứ. Dù cô ấy hại tôi thì cũng là do cao tăng Trí Đức gì đó, không bằng chúng ta bắt ông ta tra hỏi một lần đi”. 

             “Tính sau đi!” 

             Diệp Phàm lấy điện thoại ra, mở một phần mềm, phía trên màn có một chấm đỏ, nó đang di chuyển rất nhanh. 

             Lúc này, Chu Tình cũng bước ra từ phía sau, vẻ mặt lạnh lùng: “Không có vấn đề gì chứ?” 

             “Mẹ, chẳng lẽ mẹ cũng tin là Tiểu Ảnh có vấn đề sao? Chuyện này là không thể, không hợp lý chút nào!”, Diệp Thánh thở hổn hển. 

             “Bốp…” 

             Diệp Phàm túm mặt Phật trên cổ Diệp Thánh xuống: “Các người gọi thêm một chiếc xe đi, tôi dùng xe này trước!” 

             Hai người hiểu ý anh, Diệp Phàm muốn đuổi theo Tiểu Ảnh, Diệp Thánh vội nói: “Anh cả, đừng làm cô ấy bị thương, nhất định đừng nha!” 

             Bên ngoài sơn trang Ngọc Long, Tiểu Ảnh lái xe nhanh như bay, sắc mặt cô ta hơi khó coi. 

             Chẳng lẽ Diệp Phàm đã phát hiện ra cái gì? 

             Không thể nào! Nếu anh ta phát hiện cái gì thì sẽ không thể để Diệp Thánh đeo cái mặt Phật kia trên người. 

             Nhưng Diệp Phàm đã tới thủ đô, nếu vậy, dù đã mất đi Diệp Thánh, họ vẫn có thể hoàn thành một chuyện. 

             Diệp Phàm lái xe đuổi theo chấm đỏ, lao như bay trên đường, chấm đỏ chạy vào một tòa tứ hợp viện rồi dừng lại. 

             Diệp Phàm tìm một chỗ bí mật để đỗ xe rồi tắt máy, vừa xuống xe thì điện thoại của anh đã reo. 

             Trong thời khắc quan trọng mà lại có chuyện xấu, Diệp Phàm hơi khó chịu, lấy điện thoại trong túi quần ra xem, tức khắc vẻ mặt tràn đầy dịu dàng. 

             Là Hàn Tuyết! 

             Diệp Phàm liếc nhìn tứ hợp viện cách đó không xa, hòa thượng chạy được nhưng miếu không chạy nổi, vợ là quan trọng nhất. 

             Thì thầm một tiếng, Diệp Phàm mở cửa xe, vào lại bên trong, ấn nút nghe, không đợi anh kịp nói chuyện, giọng nói dịu dàng của Hàn Tuyết đã truyền tới: “Diệp Phàm, anh ở thủ đô có khỏe không?” 

             “Rất khỏe rất ổn! Mới có hai ngày mà em nhớ chồng rồi à, thơm vợ một cái nhé…” 

             “Moa…” 

             Diệp Phàm moa một cái vào mic, âm thanh truyền rõ ràng qua bên kia. 

             Bên kia, Hàn Tuyết đang ngồi trong văn phòng, gương mặt đỏ bừng. 

             Ngồi trước mặt cô là Vu Hân Tuệ và Long Linh, họ nghe được tiếng moa thì cười ngã ngửa ra sau, thậm chí còn tạo ra âm thanh. 

             Tiếng cười như chuông ngân truyền vào điện thoại, Diệp Phàm ngồi trong xe sửng sốt: “Bên cạnh em có người à?” 

             Trong giọng Hàn Tuyết tràn ngập sự xấu hổ: “Hân Tuệ và Long Linh đang ở đây, đừng nói lung tung, xấu hổ quá đi!” 

             Diệp Phàm cười ha ha: “Khoảng mấy ngày nữa anh về. Em cứ yên tâm, anh sẽ không hái hoa ngắt cỏ bên ngoài đâu!” 

             “Hừ, có cho anh cũng không dám!”, Hàn Tuyết hừ nhẹ một tiếng, rồi nói thẳng vào việc chính: “Có một chuyện em cần hỏi ý anh xem anh thấy em có nên tham gia không?” 

             “Em nói đi!” 

             “Ba ngày sau, có một hội nghị giữa các doanh nghiệp. Công Nghệ Tuyết Phàm cũng được mời. Trong bữa tiệc cũng có nhiều công ty ở thành phố Cảng tham dự, tuy sản phẩm chúng ta có khởi đầu thuận lợi nhưng vừa mới ra thị trường, mức độ nổi tiếng chưa cao, tham gia hội nghị giao lưu cũng có lợi cho việc phát triển nhãn hiệu!” 

             “Có điều là hội nghị giao lưu này không ở lục địa mà trên một du thuyền. Nghe nói còn có buổi tiệc từ thiện, anh nói em nên đi hay không?” 

             Diệp Phàm nhíu mày, hội nghị giao lưu trên du thuyền rất hiếm, vì chi phí tổ chức quá tốn kém nhưng không phải không có. 

             Thành phố Cảng gần biển, tổ chức tiệc tối trên du thuyền cũng không hiếm. 

             Nghĩ ngợi một chút, Diệp Phàm hỏi: “Em muốn đi không?” 

             Hàn Tuyết tất nhiên là muốn đi, Công Nghệ Tuyết Phàm có nền móng chưa chắc chắn, xuất hiện nhiều mới có thể xúc tiến phát triển Công Nghệ Tuyết Phàm. 

             Nhưng du thuyền trên biển thì cô có chút lo lắng vấn đề an toàn. 

             “Đi đi, bảo Long Linh đi với em, chú ý an toàn!” 

             Diệp Phàm vừa cười vừa nói, Hàn Tuyết nói đúng, Công Nghệ Tuyết Phàm muốn phát triển thì không tránh được những thách thức, bao gồm vấn đề an toàn. 

eyJpdiI6InptRUJuTnZhV05JYXNiazhOc1YwbGc9PSIsInZhbHVlIjoiZDJBSXNqbXhsRGVzMVwvT2pPdzk0WlFsVjlaQWh6WjBRRFZQTWgxa3d0VE8yWit0OGV3UUNIcG0yRWZRalVKTDZTT1VwNXd2YkxrTjZBMjRiQTJrT3R2cVwvcHVxRnQ1eFdrMDV3eGdEK0dweWRQVDhcLzFGbE0xR3kzXC9kRDlwRVZacmRLRlNkemR0OEZyMkJuTVRBUDJqWlV2OVdvT2R0V29zK2VvQkJXK1wvVHJ1RVkreWVwOVNaMHBFQzQrc1k4SXFLUTNzYkl3U0lcL2NwZnppSmtGTHBwNUtiYjNSc1VodE94MXNHNHdhS0J5SThKOEUxZTFRMUh3dXRHYVwvUlwvQXd4TjFGY3orbHhlSXR5ZWJJSTlaM01nZFdIZlhNNGs1TnI4cXQ3dTVJbHN1TTN5VUJSOVpDdVBxTkJQNkxiOEw4OHNRWlwvcHlLenlYWmI0RVBPREVlZXpvNG45RnhoY1JPbDF3ekdLUHZpR1U2NFlsREtwa2htS3lUSFN2bjRMb0pPTncyRFJFQkJyMHBDbENndkJHV2pkYlY0MHhsSDljUktRN0dKc240R3FsRzFwTWtDM255MkN1OVAyN1wvMlJmMndwRjkzN1FyZko4UkNvMXo1OGRSNyt4ZEM3SENcL2hlZFJoRmsrU0J2WU5CQ0Z6c1wvZEc0R3FPVHFXeTJkaWlzbTcyNitqOENMMkp4TnBIUGtyM2o1c3phSjJ3VDB6K2hDV3lTWXNEQkNYZloxc2JodVBuUm1ieXBcL1FvOWRIZFRteTVSY0NRQVF3ZmZWQ0dmSTBmTVNUUXc9PSIsIm1hYyI6IjZjOTNhN2E0MjdmYmM3ZmQzZjZiZDhhYmM5MjhkZTAxMDMzMjE1ZDc2YmMwNDQ4ZjMwNGVmNmUxYWNiMDEzZGUifQ==
eyJpdiI6IkdYeEJ1aVNzNW02bkJXUHdGOGN2ekE9PSIsInZhbHVlIjoiOEhuaDBvT2pEdHZsSVpvakVSS1BMS3d5dUZ0UXozaXNnOHdPQWRGR0tJUlRUZW9wNmJTVUI5R3hGeWdZenkwaDQwNWZrK3RldW5scEJSXC91eEU0Z2FuN2RSQW5Kc1dUMGkwNGJHYUFVRkhZVGdRaE9UeWhFbzdlUnFIbkhubXVXVkNTQ2IrUW9JYUNyYkdPbEhsRjBpa0Q4NVk3ckU2XC9EMFc3VlVBWlwvUzhJMXNQaGhkWStYbXBsTDNHTGtZWExFUXhOXC9kVytpMlFoMVVRaFFTZUc4TGJTWE9wazZ2OFpidXc5SXI5XC9cL3pUNWJVTHFXTndSNUs2bHdsWkV0N0NIcCIsIm1hYyI6ImQwNjljMzI4ZDczOTNmNTgxNjVhZDdkNzNhMzY5MjhhYmM1NmIwYTQwY2I3MWNkM2ZmOTMyY2ZjMTdhN2FiZmUifQ==

             Cúp điện thoại, Diệp Phàm vui vẻ trong lòng, đây là lần đầu tiên Hàn Tuyết gọi anh là chồng, ngọt muốn chết!

Ads
';
Advertisement
x