Trong bệnh viện Đại học Thủ Đô, một cô gái xinh đẹp đeo khẩu trang đứng trong phòng bệnh của Diệp Thánh, trông có vẻ cực kỳ lo lắng. 

             Người không thấy đâu mà những y tá kia thì lại hoàn toàn không hay biết. 

             Cô ta gọi cho Diệp Thánh, sau khi gọi mấy cuộc thì rốt cuộc đầu bên kia cũng bắt máy. 

             “Diệp Thánh, anh đang ở đâu? Em mang thuốc ông nội em mới điều chế đến đây, anh mau về dùng đi…” 

             Điện thoại vừa kết nối, đối phương đã sốt ruột nói, Diệp Thánh nhìn Diệp Phàm một cái, làm theo lời anh, nói bản thân đã trốn khỏi bệnh viện. 

             Không ngoài dự đoán, Diệp Thánh bị Tiểu Ảnh nói cho một hồi, vừa khuyên nhủ vừa an ủi cậu ta có tủy của Diệp Phàm rồi thì sẽ sống, bảo cậu ta vững tin lên, mau quay về bệnh viện. 

             “Tiểu Ảnh, anh đồng ý với em mai sẽ về, nhưng hôm nay anh muốn đi chơi, anh đang ở khu nghỉ dưỡng Sơn trang Ngọc Long, nếu em có thời gian…” 

             “Anh đợi em, em sẽ đến ngay!” 

             Không đợi cậu ta nói xong, Tiểu Ảnh đã cắt lời, rõ ràng là rất nóng lòng, từ trong điện thoại cũng nghe thấy được sự quan tâm. 

             Tắt điện thoại, Diệp Thánh nói: “Anh hai, anh xem Tiểu Ảnh thật lòng quan tâm em, căn bản không có lòng dạ gì khác”. 

             Diệp Phàm cười cười: “Đó là người đàn bà của cậu sao?” 

             Diệp Thánh liếc Chu Tình, hơi xấu hổ: “Vẫn chưa phải”. 

             “Tại sao?” 

             Diệp Phàm hỏi xong, châm chọc cười: “Cậu là con nhà giàu sang quyền quý, đàn bà chắc không thiếu, hơn nữa mẹ cậu thương cậu như vậy, cho dù mỗi ngày đổi một cô tôi cũng không ngạc nhiên!” 

             Lời anh nói khiến Chu Tình vô cùng lúng túng, Diệp Phàm bị đuổi đi, chỉ còn lại một cậu con trai, tất nhiên bà ta sẽ rất nuông chiều. 

             Nếu không cũng không vì một tiếng gọi mẹ cũng khiến bà ta cảm động đến rơi nước mắt. 

             Diệp Thánh hơi mất tự nhiên: “Tiểu Ảnh khác với những người khác, cô ấy không để ý đến tiền của em, mà là chính con người em, cho nên bây giờ cô ấy vẫn chưa phải người của em, muốn vào ngày kết hôn mới cho em…” 

             Một cậu ấm nhà giàu lại tin vào mấy lời yêu đương sáo rỗng, nói ra cậu ta tự thấy ngượng mồm cực kỳ. 

             Trước khi gặp Tiểu Ảnh, đối với cậu ta thì phụ nữ chỉ là công cụ phát tiết. 

             Sau khi gặp Tiểu Ảnh, cậu ta mới cảm nhận được vị ngọt ngào của tình yêu, nhưng ngay sau đó lại mắc bệnh ung thư máu, phải vào viện. 

             Sơn trang Ngọc Long, khu nghỉ dưỡng năm sao, tọa lạc tại ngoại ô phía tây của thủ đô, phong cảnh đẹp đẽ vô cùng. 

             Ba người Diệp Phàm lái xe đến đây, theo lời Diệp Phàm, Diệp Thánh bỏ tấm bùa hộ mệnh vào túi, chỉ là viên địa tinh viêm bên trong đã bị anh lấy đi. 

             Tuy không đeo trên cổ, nhung cũng khiến Diệp Thánh ghê tởm chết được, tấm bùa này do gỗ âm tạo nên, hơn nữa còn từng ngâm trong nước tử thi. 

             Không lâu sau, có một chiếc Volkswagen Beetle màu đỏ chạy đến, một cô gái xinh đẹp bước xuống, chạy thẳng vào trong trường đua ngựa của sơn trang. 

             “Diệp Thánh”. 

             Đi vào trường đua, Tiểu Ảnh thấy ngay Diệp Thánh, bởi vì cả cái trường đua ngựa chỉ có một mình Diệp Thánh. 

             Cô ta hơi ngờ vực, nhưng cũng không nghĩ nhiều, Diệp Thánh mắc bệnh máu trắng, tính tình quái đản, lại là cậu chủ nhà Diệp. 

             Cậu ta chỉ cần lên tiếng cho tất cả mọi người đi hết, đó là chuyện đơn giản. 

             “Tiểu Ảnh…” 

             Nhìn thấy Tiểu Ảnh, mặt Diệp Thánh rất là hớn hở, không phải là giả vờ, mà là vui thật. 

             Cậu ta không hề nghi ngờ chuyện này có liên quan đến một cô gái yếu đuối như Tiểu Ảnh! 

             “Diệp Thánh, sao anh lại trẻ con thế, ung thư máu không phải là chuyện đùa…” 

             Bước đến trước mặt, Tiểu Ảnh lập tức giáo huấn Diệp Thánh, nước mắt cũng lưng tròng sắp rơi. 

             Một bộ dạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, Diệp Thánh lập tức sốt sắng, vội vàng an ủi. 

             Diệp Phàm trốn một góc nhìn thấy không khỏi do dự, cô gái này đúng là rất xinh đẹp, thể hiện tình cảm cũng rất chân thành. 

             Chỉ là đôi mắt to tròn không ngừng nhìn khắp người Diệp Thánh. 

             “Diệp Thánh, tấm bùa em đưa anh đâu rồi? Sao anh không đeo?”, Tiểu Ảnh hỏi. 

             Diệp Thánh nói như Diệp Phàm căn dặn: “Anh để trong túi, quên mất không đeo!” 

             Mắt Tiểu Ảnh sáng lên, vội giận dỗi nói: “Sao anh lại không chú ý gì thế, đây là em xin từ cao tăng trên chùa về, đã được làm lễ khai quang, có thể cầu bình an, mau đeo lên đi!” 

             “Thôi không đeo nữa, cái gì mà cao tăng chứ, đều là lừa bịp thôi…” 

             “Không được, anh không biết vị cao tăng đó lợi hại như nào đâu, nếu như không muốn em tức giận thì mau đeo vào!”, Tiểu Ảnh phụng phịu, móc tay vào túi áo Diệp Thánh, bắt Diệp Thánh đeo lên. 

             Diệp Thánh không chống cự, nhịn xuống sự ghê tởm trong lòng, để mặc Tiểu Ảnh đeo lên cho cậu ta. 

             Lúc này Tiểu Ảnh mới nở nụ cười. 

             Sau đó Tiểu Ảnh kéo túi của mình, từ trong túi lấy ra một chai thủy tinh đưa cho Diệp Thánh. 

             Nghiêm khắc nói: “Đây là thuốc mới nhất mà ông nội em điều chế, anh mau uống đi, sau đó lập tức quay về bệnh viện, đợi anh của anh đến thì tiến hành ghép tủy!” 

             Diệp Thánh không nhận thuốc, lắc đầu nói: “Không về, có ghép tủy cũng không sống nổi hai năm, còn không bằng tự do thoải mái”. 

             “Linh tinh, ghép tủy xong khả năng sống sót rất cao, nếu anh mà cứ buông thả như thế, sau này đừng hòng gặp được em!”, Tiểu Ảnh hờn dỗi lên tiếng. 

             “Tiểu Ảnh, em đừng ép anh nữa, coi như để thời gian cuối cùng của anh được trôi qua vui vẻ đi, đợi anh chết rồi sẽ để lại toàn bộ tài sản cho em, em cũng tìm được người tốt để cưới!” 

             Diệp Thánh cười cười lắc đầu, thâm tình nói với Tiểu Ảnh. 

             Những lời này đều là Diệp Phàm bảo cậu ta nói, cậu ta rất không tình nguyện, nhưng vì để tìm ra hung thủ, cậu ta không thể không nói. 

             Lời của cậu ta khiến Tiểu Ảnh ngẩn người, trong ánh mắt mang theo tia hoảng hốt. 

             Nhưng trong nháy mắt, ánh mắt Tiểu Ảnh kiên quyết hẳn lên, lại nói: “Đừng có ăn nói linh tinh, cho dù trói, cũng phải trói anh trai anh đến, tủy xương của anh ta nhất định có thể cứu anh, uống thuốc trước đi!” 

             “Anh không uống!” 

             Diệp Phàm đẩy thuốc ra, Tiểu Ảnh trách móc: “Đừng có làm bừa, anh phải uống…” 

             Tiểu Ảnh mở nắm chai, muốn đổ thuốc vào miệng Diệp Thánh, đúng lúc này có một viên đá bay đến bắn vào chai thủy tinh trong tay cô ta. 

             Tốc độ viên đá bắn rất nhanh, chớp mắt đã sắp đập vào chai thủy tinh, nhưng bàn tay Tiểu Ảnh chuyển động, chai thủy tinh vừa hay dịch chuyển đi một chút, viên đá chỉ sượt qua nắp chai. 

             “Phản ứng nhanh quá…” 

             Diệp Phàm thì thầm. 

             Tiểu Ảnh nhìn xung quanh, ánh mắt sáng quắc nhưng lại không thấy ai. 

             Lại bắt đầu thúc ép Diệp Thánh: “Diệp Thánh, mau uống đi, không có thuốc này thì anh không đợi được anh trai anh đâu…” 

             “Tôi đã đến rồi đây”. 

             Tiếng của Diệp Phàm đột nhiên từ sau vọng đến, Tiểu Ảnh bất ngờ vội quay đầu nhìn, chỉ thấy Diệp Phàm cười nhạt đi đến. 

             Đi đến trước mặt, Diệp Phàm cười cười nói: “Tại sao nhất định phải ghép tủy?” 

             “Anh chính là anh trai của Diệp Thánh?” 

             Diệp Phàm gật đầu: “Đừng giả vờ, trả lời câu hỏi của tôi trước, tại sao nhất quyết muốn ghép tủy?” 

             “Ghép tủy là có thể cứu Diệp Thánh, anh mau hiến tủy đi!”, Tiểu Ảnh nghiêm trọng nói. 

             “Hơ, ghép rồi cũng không cứu được, tại sao phải ghép chứ?”, Diệp Phàm nói. 

eyJpdiI6Imx5a3ZGUW9iaDVwcmFIUVZISlwvRGJ3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikt2WVQwQUU0TGFIZDZNVGowWFZUelJodkV4N0dPM0ZaZk1jSVl3cG1OM2dzdDd1dXgzQmJUd3p0VEg3ZlZFSkM0d0RcL3ZzcnI5bmNNdkl5UkRZTXQwKzZpUGQ1N2dIcWFiVTc0U0FmMGhHTmVkZURUYzNyclVjUFJMSFJYVGdMTmp6VjZmZytkQWs2aDlMUzZSVG1mK3ZDeHIrRG5XSlBYTk1iRzNkbjlaSEcxSGFJSkVwdFh3dTY3a001MlowcXpHXC9kR3hFK09UWFR1eWpVdnRyYkZnMEZTYUdkbzduNlwvNkxXZTBOelNldWZWSkFDalhxY3JyZHR3UTQ3aFdPbWdYXC80QlM1V203VFVhbm5kUWhQWkVzbTkramdrRE1wSlBnZVhCNzIzS0sxNVNWY1wvUExhZ0FZd0tDckhzXC8zcWR6azZSQWZLYStyM01aQlB5S25qTmtOQT09IiwibWFjIjoiZTg0M2I3MjMyYzA5M2YyNjIyMmYxNGIwYTBjMGZkNTU4ZGJmZWFjODU5NjQ4MzgxODI0MWIwNjQ3YjkwN2Y3NyJ9
eyJpdiI6InZucDQwbkZvSnpyRVdFV2VvVU1wUHc9PSIsInZhbHVlIjoiSmRKYjZBVkRJM2FTZkQxVnB2V3FoWXBKN1VIVjd4ZWFYTHBnR1Npa0l6aWRGYjVPcjdkaGRjZnZIcXRKQWI5ZGRNcVhNSEttWnlQalwvWDNOZXNcL2xKWG82NjZlamhHKzJYVXlWbmlBZ090RWkzcE5GcUFndXhTQ0hQYlwvMkxzYXVyUGRkMldoOXV1cmc5b1wvTDh6T0FGQ0QwRXora0IwTUE4Rm4rXC91czlMWSt4ejE0b01JdEM3NDRzNXdxN3huMGJiRmFOZlI2Uis4YW96ZHZwSUU1Y1B5N2gwOWNuSjNSQjVRUjh1SFdMMUdRZjhaNUpHVmhsbnlpRGhLN0pYSytDOUxIWnVLY3FpVVpsN0Q3STZYRFhXSWZwYmlyR2ViREdoYmdoWXpIMldJclJYRjErUGVWRVlMcGJ3b0NlYlVCSmN6TGU1MmJMOWo4UllyNVd6dG8xb3Y3Q3FGV0x6K2VVXC9yRWQ5YnB1Q1wvMmgzblZJbzlVaTNBR2NoVkhRdkZibTdMczQ1cmliNWtsaFV4YUg1WUNqTXZDSGZKRmJOK1hwKzhTOUV5Z2xqRFhmbitDRk9mamlPSkp3dzVmVEloR2Q0V3ZQYjdVMmNwN1wvdFdGKzYwMzdSRUJJTWRXVlBcL2lIVDhucTZkNHNEcW8rRVdxMVdrbkZIR0UxeWNkWkI0YnoiLCJtYWMiOiI5NDQ4MzUzZjlkNWZmMTc3Nzg4ZDNlZDZmMDY4YmIzZWE4MWQ5OWY0MTUyNmViYzAzNzFiOWNjNDFlYTY4NWNmIn0=

             Nhưng, anh lại bắt trượt!

Ads
';
Advertisement
x