Trong phòng, Diệp Thánh bị Diệp Phàm đá cho một cước, nằm sõng soài trên mặt đất. 

             “Người anh em” của cậu ta rủ xuống, cậu ta cúi nhìn, cũng không xấu hổ, đứng dậy lau người, mặc quần áo hẳn hoi. 

             Mà lúc này Diệp Phàm đang phân tích máu đen dưới đất, trên tay còn cầm một cái bùa hộ mệnh, đó là thứ mà ngày nào Diệp Thánh cũng đeo. 

             Chỉ trừ lúc điều trị, còn lại Diệp Thánh lúc nào cũng đeo trên người. 

             Sắc mặt Diệp Phàm lúc này trở nên nghiêm trọng: “Ai cho cậu thứ này vậy?” 

             “Sao thế anh hai?”, Diệp Thánh trả lời, tiếng anh hai này của cậu ta gọi rất là tự nhiên. 

             Cậu ta là một tên khốn, lúc nhỏ cũng từng quấn quýt lấy Diệp Phàm, nhưng sau đó lớn hơn chút, biết tất cả mọi người đều gọi Diệp Phàm là đồ quái thai. 

             Cậu ta cũng bị coi là em trai của quái thai, chịu sự khinh thường sau lưng, khiến cậu ta oán giận Diệp Phàm. 

             Từ không chấp nhận người anh trai này, sau khi Diệp Phàm bị đuổi khỏi dòng tộc, cậu ta lúc đó mười một, mười hai tuổi còn trộm uống rượu để chúc mừng. 

             Mà nay, Diệp Phàm trở về, võ công cao cường, y thuật cao siêu. 

             Nếu như cậu ta không coi trọng Diệp Phàm thì chính đồ ngu! 

             “Cái này hình như có vấn đề, hoặc có thể nói, dường như bên trong có đồ tốt!”, Diệp Phàm cười lạnh, lấy Long Lân ra cẩn thận rạch tấm bùa ra. 

             Bên ngoài phòng, Chu Tình thấy bên trong không có tiếng động gì, sốt ruột không chịu được. 

             Đẩy cửa xông vào, lại nhìn thấy hai anh em Diệp Phàm, Diệp Thánh ngồi xổm dưới đất làm gì đó, Diệp Thánh còn một tiếng anh hai, hai tiếng anh hai gọi anh. 

             “Hu hu hu…” 

             Chu Tình gắng sức bịt miệng, rồi lập tức nước mắt lã chã rơi, thậm chí còn nghẹn ngào nức nở. 

             Hai người nghe thấy tiếng, Diệp Phàm không động đậy tiếp tục suy xét món đồ trong tay, còn Diệp Thánh dù sao nhìn cũng không hiểu, đứng dậy chạy đến cạnh Chu Tình. 

             Nghe thấy tiếng Diệp Thánh an ủi Chu Tình, khóe miệng Diệp Phàm không tự chủ được mà cong lên. 

             Khỏi bệnh rồi, cùng thần chết dạo chơi một vòng, tâm lý của Diệp Thánh trở về bình thường, thậm chí có vẻ còn suy nghĩ thấu đáo hơn. 

             Chu Tình phải mấy tháng trời mới lại nghe thấy Diệp Thánh gọi một tiếng “mẹ”, nước mắt không kìm được lại chảy ra. 

             “Mẹ qua đây, anh hai con nói trong cái bùa này có vấn đề, có thể là nguyên nhân khiến con mắc bệnh máu trắng”, Diệp Thánh lạnh lùng nói, gương mặt mang nét thù hằn. 

             Chu Tình cũng biến sắc, có luồng sát khí phát ra từ người bà ta: “Tiểu Phàm, rốt cuộc là có chuyện gì thế?” 

             Diệp Phàm không nói thẳng, ngược lại cười lạnh: “Ha, danh tác nổi tiếng à…” 

             Chỉ thấy tấm bừa bị rạch ra, bên trong có một miếng đá màu đỏ, giống như thạch anh, bề mặt có lớp huỳnh quang, trông rất đẹp. 

             “Nếu như tôi đoán không sai, thì đây chắc là địa viêm tinh, được khai thác ở sâu dưới lòng đất, giá thành rất cao!”, Diệp Phàm giơ tấm bùa lên nói. 

             Hai người không hiểu, Diệp Phàm tiếp tục: “Cái thứ này có tác dụng rất lớn với người học võ, sau khi được điều chế với công thức bí mật có thể khiến cơ thể người thay đổi, làm các cơ quan nội tạng cứng như sắt, nghe thì rất mơ hồ, nhưng là người học võ, ngoại trừ đánh đấm ra thì còn phải học cách chịu đòn, cũng chính là phòng thủ…” 

             Diệp Phàm nói đơn giản, hai người ù ù cạc cạc, anh chuyển giọng: “Nhưng mà, thứ này đối với người bình thường chính là thuốc độc, cực độc!” 

             “Địa viêm tinh sẽ giải phóng một chất đặc biệt, trong khoa học hiện đại được gọi là benzen”. 

             “Chắc hai người không thấy lạ, benzen là chất gây ung thư, lâu ngày hít phải sẽ rất có hại cho cơ thể”. 

             “Lại thêm trong tấm bùa hộ mệnh này có dùng gỗ âm, là một thứ được ngâm trong dầu thi thể, kết hợp với thứ đó, trong thời gian dài sẽ dần dần xâm nhập vào cơ thể cậu, cũng tạo nên tình trạng giả của bệnh máu trắng”. 

             “Chỉ có điều, nếu là bệnh máu trắng thật, ghép tủy có lẽ vẫn sống được vài năm, mà cái này thì dù ghép tủy cũng chắc chắn sẽ chết!” 

             Tuy hai người nghe không hiểu lời giải thích của Diệp Phàm, nhưng cũng hiểu được là Diệp Thánh bị hãm hại, bị trúng độc, không hề liên quan đến bệnh máu trắng. 

             Diệp Thánh phẫn nộ vô cùng, Chu Tình cũng tức đến phát run, từ người phụ nữ yếu đuối này phát ra một luồng sát khí dày đặc. 

             “Hơn nữa…”, Diệp Phàm nói, mặt anh đanh lại: “Tôi đoán, muốn Diệp Thánh chết chỉ là nhân tiện, mục đích chủ yếu là muốn tủy xương của tôi!” 

             “Cái gì?” 

             Chu Tình kinh hãi hô lên: “Muốn tủy của con, tại sao?” 

             “Đó chỉ là suy đoán của tôi, nếu đối phương muốn Diệp Thánh chết nhanh nhanh chóng chóng, thì căn bản cậu ta không kiên trì lâu như vậy được, tôi phát hiện trong cơ thể cậu ra có thứ khác, có thể kháng lại độc tính kia”. 

             “Có điều hiệu quả không nhiều, nếu như ngừng dùng thì trong thời gian ngắn độc tính sẽ phát tác, thần tiên cũng không cứu được!” 

             “Còn vì sao lại muốn có tủy xương của tôi, trên thế giới này luôn có những chuyện hai người không hiểu được!” 

             Diệp Phàm không nói rõ, trong lòng anh lạnh băng, anh từng nghe lão sư phụ nói, có một số tà thuật có thể dùng máu của người làm chuyện tà ác, hơn nữa dùng xương tủy thì càng đáng sợ hơn. 

             Chuyện này sư phụ anh chỉ nói đơn giản vài câu, bởi vì rất hiếm gặp, hơn nữa nó quá tà ác, có thực sự tồn tại hay không thì không chắc. 

             Mà hôm nay, anh tin rằng loại tà thuật này có tồn tại, anh rất tò mò là ai đưa tấm bùa này cho Diệp Thánh. 

             Anh nhìn Diệp Thánh, nói: “Nói cho tôi biết ai đưa cậu tấm bùa hộ mệnh này, còn nữa mẹ cậu từng nói có một cô gái thường đến thăm cậu, sau khi thăm xong khí sắc của cậu tốt lên rất nhiều”. 

             “Cái gì mẹ cậu, đây cũng là mẹ anh, anh hai rời khỏi nhà lâu như thế, gọi mẹ của chúng ta một tiếng mẹ đi…” 

             “Nói hay không, không nói tôi về thành phố Cảng đấy, vợ tôi còn đang đợi!” 

             Diệp Phàm không cảm xúc cắt lời cậu ta, Chu Tình lộ ra vẻ ngượng ngập, Diệp Thánh vẫn còn muốn nói nhưng lại thấy ánh mắt mạnh mẽ của Diệp Phàm. 

             “Là Tiểu Ảnh, Tiểu Ảnh cho em, nhưng không thể đâu, Tiểu Ảnh chỉ là một cô gái yếu đuối, tấm bùa hộ mệnh này là cô xin của cao tăng trong chùa, cho dù là bị động tay động chân cũng là do tên cao tăng kia!” 

             “Vậy cậu có dùng gì khác không, là cái gì?” 

             “Có, cũng là do Tiểu Ảnh mang đến, nhưng là thuốc bắc do ông nội của cô ấy là bác sĩ trung y đưa cho”. 

             Diệp Phàm híp mắt, Diệp Thánh thấy vậy, vội vã nói: “Anh hai, không phải anh nghi ngờ Tiểu Ảnh hay là ông nội cô ấy đấy chứ?” 

             “Em cho anh biết đó là điều không thể, anh cũng nói đó là chất kháng lại độc tính trong cơ thể em, vậy thì càng không thể là Tiểu Ảnh…” 

             “Phải hay không, gặp là biết?” 

             Diệp Phàm nghi ngờ Tiểu Ảnh, Diệp Thánh hơi không vui: “Anh hai, Tiểu Ảnh đã giúp em rất nhiều, sau khi em bị bệnh, tất cả mọi người đều rời bỏ em, chỉ có Tiểu Ảnh là vẫn ở bên, hơn nữa tấm bùa hộ mệnh đó cũng là sau khi em bệnh, Tiểu Ảnh mới đưa cho em…” 

             “Reng reng”. 

             Đúng lúc này, điện thoại của Diệp Thánh kêu lên, nhìn thấy tên đang hiện. 

             Cậu ta lập tức nở nụ cười, Diệp Phàm vừa nhìn liền thấy hai chữ “Tiểu Ảnh” đang hiện trên màn hình. 

eyJpdiI6ImlcL3g3M3BFME5aYlJBbHlkQ3NZd2VRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlVieWlabURXa051WlRWS0preGt0d0JORG5tWlwvNGgxRndWTGRzdnFSdUFNdHRVSFwvMis4Zk85OXdRMWpTQmhJV2I5WFVcLzJFMlFEekh4R3I0engzSGhZV1NING42QVRVeFNHNlhBc244bjBMczlGT2ZlbzJpbmJxUWUrU01NY0RrMU5lcjVhRkp2TlB3aGZcLzRwdTA0Q0RUUXFcL2FuUTc2UStuMG1Wall2aThcL1Rkb1NqV1ErUllGVGkxWlZUYnphZXplZDFlbVpSdlh1c1V5cVp0Mm5Gc0pNQ2dZZG50dTU1aWsxcEIxUVE1eithNUtVMFlUMjBEaVZqeVBOcjBmNDc0SFlmWE1hWkhjc0lPb0NBVEVtOEpDMHNjR3A0YjBvNVR0WUNQeWt4MXNvVGFzTld5NWRHbFNlcVNmVnljbkN1OG9xQVRvQ1wvWE9wRHl2KzB0SmZNczhmelpOR24yd2hMbWFtNmQ4QTMwdjRjOVR2REF2WXhCTnAwU0Y1bU9SQmMiLCJtYWMiOiJiOTQzZWVmNmZkYzkwNDlhMzFlMGNhYmI2NmFlMDA4MTQ3MmM5NTMyNjRhNDQyNTczMjg3OGM4ZTIzMjRiNDU2In0=
eyJpdiI6IitSdzdQWEhcL1RNVDNBS3RnUUM5RytBPT0iLCJ2YWx1ZSI6Im5EczVkWmsxMEJ3V25zY3pMM3JYTEpIQm1lOW5SbEp1WEdMTnFqdXB6WWRjWmFPdUZGeFFmQmd1aUd3S25qejhJVmVjYnJWUVFRMkNIc0JSdVVhYmJqcDJiWTBTcGM3ckdkSmJKM3BRRDVQSE12ekZJK1J1NWJiYk5rZ0VsQnU1cWNSRUlRc0RCY2ZkRHpUSklBUk9tMWV1ZlwvR1dDeEFZOHhhRlwvd05cL3MxS1ZIcHRkYVErVlwvQXJVRSthV29DQ29VbzN1SDdFXC9cL1wvNGJUY1hmaGwxMUVScGxUbjBRakxJTktaNFl2enF2V3ZKV0p5TFBZNVJzZjhZNGFLSWJqOFM1WWNXaGFGNkxVeStcLzFGUWZxclZKaTdVQ24rR1wvZ0hqb0ZmM0pESFB6RFBlblBPWjlyZVNiRWRCVnFua041eTBneHV2MitDM1FQNFhzTGptM2I4M1V1TDhrdzJWeVIzc0J3T0tvSzRPQTJLa2Y4aFA1NDYwVFZXNVk2UHRjTXVkd0VRRTRYS0hpOXNkQ3pweWo4V1BmZHBGb0xLeGxnN2g5Vjl0MUd1QVBPWEhuZXV1Vk9ua1ppeDZ0alFib1Q3aHBzSytxVmZtNjF0NSt5VjlcL0V2dGsxc0tMd1R6cmgwYURNaEtLeW0wXC91N25vcnhieGtrbWg1NG1TaEtDcFRjcTMiLCJtYWMiOiI0MDQ4YTg5NDNmMTBlODE3NDljYzdhYzc0NjkwMGZlNzc4ZmMwNzAwYzZhNzNmZmE4YWJjZGU3MWRhZWE3Nzg2In0=

             “Nói với cô ta, nói là cậu không chịu được môi trường trong viện nữa, đã bỏ chạy ra ngoài, hẹn gặp cô ta!”

Ads
';
Advertisement
x