Giọng nói vô cùng tức giận của Chu Tình truyền khắp cả phòng, một luồng sát khí thế mà lại được truyền ra từ một người phụ nữ yếu ớt như bà ta.
Trên giường bệnh, Diệp Thánh cũng mắt chữ o mồm chữ a, vẻ mặt vô cùng khó tin.
“Hahaha”.
Đột nhiên cậu ta cười lên như bị thần kinh vậy, tay chỉ thẳng về Diệp Phàm và Chu Tình như một người điên.
Cười một lúc rồi cậu ta mới tức giận mắng: “Diệp Phàm, anh cũng đừng có ăn nói linh tinh nữa, đánh chết tôi đi, tôi không sợ nữa, dù gì cũng phải chết, chết trong tay anh thì tôi sẽ nguyền rủa anh cả đời, để anh sớm đi theo tôi”.
Sắc mặt cậu ta vô cùng hung dữ, một lần nữa lại bắt đầu trở nên điên cuồng, nhưng lần này Diệp Phàm không đánh cậu ta mà cứ kệ cậu ta la hét.
Nhưng mà, anh cũng không bảo Chu Tình qua đây xem cậu ta diễn kịch.
Chưa đầy 5,6 phút, đến khi mũi Diệp Thánh bị chảy máu thì cậu ta mới ngậm mồm lại.
Không cần ai giúp mà cậu ta tự lấy tay lau, máu loang lổ trên mặt khiến cậu ta trông càng hung ác hơn.
“Mắng đủ chưa? Đủ rồi thì đi viện thôi, bắt đầu trị liệu, nếu không thì cứ ở đó mà chờ chết”, Diệp Phàm lạnh lùng nói.
Diệp Thánh lại bật cười lần nữa, cười đến nỗi chảy hết cả nước mắt, chỉ là tiếng cười mang theo đầy sự oán giận.
Ngay cả Chu Tình cũng bắt đầu sợ hãi, lo lắng hỏi Diệp Phàm: “Tiểu Phàm, đây không phải là trò đùa đâu, việc hiến tặng tủy sẽ không có ảnh hưởng gì quá lớn đến con, con không cần sợ...”
Diệp Phàm lắc đầu cười: “Bà không tin tôi sao?”
Sau đó lập tức lạnh mặt: “Nếu mà bị bệnh máu trắng thì cậu ta có sức lực thế ư? Vừa đánh vừa mắng bà được”.
“Hơn nữa, máu của người bị bệnh máu trắng không thể khiến cho châm bạc chuyển màu được, đây rõ ràng là bị trúng độc”.
“Bà nhìn huyệt bên ngoài kinh mạch lông mày, huyệt Thừa Cương trên cằm cậu ta đều sẫm màu, rõ ràng là triệu chứng của trúng độc!”.
Diệp Phàm nói năng với lý lẽ hùng hồn, Chu Tình quan sát cẩn thận, rồi cười khổ: “Mẹ không nhìn ra được”.
“Tất nhiên là bà không nhìn ra được rồi, tôi chỉ nói cho bà biết thế thôi”, Chu Tình tất nhiên không thể nhìn ra được rồi, bà ta nhìn ra được mới là không bình thường.
Diệp Phàm nhìn về phía Diệp Thánh đang tràn ngập sự oán hận nói: “Có muốn chữa hay không, chỉ cần một câu của cậu, nếu mà chữa thì mau chóng đứng lên, thu dọn đồ để đi”.
“Không chữa, thì cứ ở bệnh viện này mà đợi chết đi, tôi không hiến tủy cho cậu đâu, đừng có mà mơ nữa”.
Diệp Phàm nói xong thì không đợi cậu ta trả lời đã đứng dậy mở cửa đi ra ngoài.
Trong phòng truyền ra tiếng hét của Diệp Thánh, và cả tiếng Chu Tình không ngừng an ủi.
Chỉ là Diệp Thánh không dám đánh Chu Tình nữa.
Tiếng hét này vọng ra ngoài nhưng không có một người y tá nào đi vào, họ đều quen với cảnh tượng này rồi.
Nếu mà chạy vào thì chỉ có bị Diệp Thánh đánh thôi, là cậu chủ nhà họ Diệp, cậu ta vô cùng ngang ngược.
Đợi khoảng 10 phút, không còn nghe được tiếng bên trong phòng nữa thì Diệp Phàm mới đi vào lại.
Chu Tình đã thu dọn đồ cả rồi, nhìn thấy Diệp Phàm vào thì sắc mặt Diệp Thánh lại trầm xuống.
“Chu Tình, bất kể thế nào, kể cả có chết thì con cũng không vào viện nữa đâu”.
Diệp Thánh lạnh lùng nói, dù sao đi nữa cũng phải chết, hiến tủy cũng không sống được bao lâu, cậu ta thực sự bỏ cuộc rồi.
Cậu ta đã chán ngấy việc ở trong cái phòng này từ lâu rồi, đặt nội khí quản hóa trị đúng là sống không bằng chết, thà ra ngoài ăn chơi hết mình, chết thì chết thôi.
Cậu nhóc này dù là cậu ấm sợ bị đánh nhưng trong vấn đề về sống chết này cũng có điểm giống với Diệp Phàm.
Chỉ cần biết sẽ phải chết thì sẽ rất điềm tĩnh, cùng lắm là buông xuôi thôi.
Họ không về nhà họ Diệp mà về một biệt thự đứng tên của Chu Tình.
Khi nào ở nhà họ Diệp quá áp lực thì Chu Tình lại về đây, nên ở đây luôn có bảo mẫu dọn dẹp.
Theo căn dặn của Diệp Phàm, mua một thùng gỗ to, rồi đổ đầy nước nóng vào.
Trong phòng chỉ còn lại Diệp Phàm và Diệp Thánh.
Nhìn em trai của mình, Diệp Phàm cười nhạt: “Cởi quần áo, nhảy vào trong”.
Diệp Thánh nhìn vào thùng nước đang bốc hơi nghi ngút thì trong mắt lộ ra sự lưỡng lự, gầm gừ nói: “Nước sôi thế này, anh muốn luộc chín tôi sao?”
“Hừ”.
Diệp Phàm không nói gì nữa, chỉ tiến lên phía trước một bước túm lấy Diệp Thánh, ngay lúc cậu ta la hét oai oái thì ném cậu ta vào trong thùng.
Sau đó, những tiếng hét vô cùng thảm thiết truyền ra ngoài.
Chu Tình đứng ngoài cửa thì lo lắng mà đan hai tay vào nhau, nghe thấy tiếng hét của Diệp Thánh thì bà ta lại càng lo lắng hơn.
Chỉ hận mình không thể chịu đựng thay cậu ta.
Diệp Thánh la hét om sòm, cậu ta cảm giác mình sắp bị luộc chín rồi: “Diệp Phàm, anh muốn giết người thân, giết người thân...”
Diệp Thánh hét lớn rồi muốn leo ra ngoài, nhưng lại bị Diệp Phàm ấn đầu quay lại, cả người lại rơi vào trong thùng nước nóng một lần nữa.
“A...”
“Diệp Phàm, tôi rốt cuộc là trúng độc gì, anh nói cho tôi biết, chết cũng phải chết một cách rõ ràng chứ”.
“Không biết, ngâm xong rồi nói”.
“Không biết?”, Diệp Thánh lai hét lớn: “Cái đệt ông cố nhà anh, muốn giết cả em trai ruột, ông cố nhà anh...”
Diệp Phàm không quan tâm đến lời mắng nhiếc của cậu ta, anh thực sự không biết cậu ta trúng độc gì, độc này ở trên người cậu ta bao lâu rồi.
Dùng nước nóng thêm linh nhũ thạch dược, để kích thích các tế bào toàn thân cậu ta, khiến cho độc tố bùng phát, anh mới có thể phán đoán được.
Diệp Phàm lấy một lọ đầy linh nhũ thạch dược rồi đổ vào trong thùng tắm.
Ngay lập tức, thùng nước nóng liền sôi sùng sục lên.
“A a a, Diệp Phàm, cái đệt mẹ ông cố nhà anh”.
Diệp Thánh chửi to, đồng thời miệng, mũi, tai cậu ta cũng bắt đầu chảy máu.
Thất khiếu xuất huyết, đúng là ác độc cùng cực.
Những vệt sẫm màu trên các huyệt bên ngoài kinh mạch lông mày, huyệt Thừa Cương trên cằm đều ngày càng dày đặc đến mức mắt thường cũng nhìn thấy. Tim, tuyến ức, gan và các bộ phận khác của cơ thể bắt đầu xuất hiện những vệt sẫm màu khác nhau.
Diệp Phàm cầm châm bạc trên tay rồi châm lên những bộ phận đó.
Những vệt sẫm màu này lại biết di chuyển, còn cây kim châm của anh đã nhanh chóng chuyển sang màu đen, sắc mặt Diệp Phàm thay đổi, rồi tóm lấy Diệp Thánh lôi ra khỏi thùng nước.
Sau khi lôi ra liền đặt cậu ta lên sàn nhà rồi anh nhanh chóng châm liên tục mười mấy châm.
Theo sự di chuyển của châm bạc thì 6 đường mảnh màu đen xuất hiện trên người Diệp Thánh.
Những đường mảnh này lan ra từ từ và cuối cùng đều dẫn đến huyệt Nhân trung, đây là huyệt đạo quan trọng nhất của tuyến ức, tuyến ức là cơ quan bạch huyết quan trọng nhất của cơ thể con người, nó có rất nhiều tác dụng và có chức năng tạo máu cho cơ thể.
Nó còn được gọi là cơ quan đầu tiên bị lão hóa, Diệp Phàm lấy ra một cây kim bạc có rãnh và cắm vào huyệt nhân trung của cậu ta.
“Xùy”.
Khi kim bạc đâm vào, một mùi máu tanh tưởi, thối hoắc phun ra từ rãnh đó.
Máu chảy ra tới đâu châm bạc đen tới đó, chứng tỏ những chất độc này đã có từ rất lâu.
Cuối cùng, Diệp Phàm thay một bộ châm mới rồi châm cho đến khi vết máu phun ra chuyển sang màu đỏ sẫm, sau đó lấy khăn tắm ném lên người Diệp Thánh.
Lau hết mồ hôi lạnh trên trán rồi anh mới nói: “Đứng lên đi, không chết được đâu”.
Diệp Phàm thay đổi sắc mặt, đá ra một phát: “Cút sang một bên mà thay quần áo đi, ông đây không phải đồng tính”.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất