Diệp Phàm cùng Chu Tình đã đến bệnh viện Đại học Thủ đô.
Hai người thay quần áo bảo hộ, đeo khẩu trang bước vào phòng.
Trên giường bệnh có một người con trai để đầu trọc đang cầm điện thoại chơi game, không hề phản ứng gì với việc Diệp Phàm và Chu Tình đang đi vào, đầu cũng chẳng cả ngẩng lên nhìn.
Game đã hấp dẫn toàn bộ sự chú ý của cậu ta!
“Tiểu Thánh, con lại chơi game rồi, bác sĩ nói con phải nghỉ ngơi, sao lại không nghe lời thế?”, Chu Tình hơi bực tức, vội đi đến muốn lấy điện thoại của cậu ta lại.
“Cút đi!”, Diệp Thánh đang chơi game tức giận hét lên.
“Tiểu Thánh, bỏ điện thoại xuống, con xem ai đến này…”, nói rồi Chu Tình lại với tay lấy điện thoại của cậu ta.
“Bịch”.
Diệp Thánh đẩy mạnh Chu Tình một cái, Chu Tình không để ý nên bị đẩy mất thăng bằng, ngã phịch xuống đất.
Đến Diệp Phàm cũng không kịp đỡ, nhưng đôi mày của anh hơi nhíu lại.
Lúc này Diệp Thánh mới ngẩng đầu nhìn Diệp Phàm, khiến Diệp Phàm bất ngờ là trong mắt cậu ta lộ ra sự oán hận.
Anh đã bỏ đi hơn mười năm rồi, Diệp Thánh làm gì có lý do để hận anh?
Song, Diệp Thánh hét lên với Diệp Phàm: “Thằng vô dụng như anh đến làm gì? Đến cười nhạo tôi sao?”
“Có phải thấy tôi mắc bệnh máu trắng sắp chết rồi, anh vui lắm, muốn nhảy một điệu chúc mừng đúng không?”
Cả nhánh này của nhà họ Diệp, chỉ có hai người con trai là họ, từ nhỏ Diệp Phàm bị nhà họ Diệp đuổi đi.
Chỉ còn lại mình cậu ta, ở nhà họ Diệp được nuông chiều yêu thương, ở thủ đô cũng là một cậu ấm tiếng tăm lừng lẫy, có vô số bạn bè, oai phong vô cùng!
Thế nhưng chỉ mấy tháng trước, đột nhiên cậu ta bị chảy máu mũi, sau khi ốm thì dễ phát sốt, hơn nữa tình trạng đó còn lặp lại nhiều lần!
Sau khi kiểm tra, không ngờ cậu ta mắc bệnh máu trắng, khi đó cậu ta cảm thấy như trời sắp sập xuống đến nơi vậy.
Sau khi tin cậu ta bị bệnh truyền ra ngoài, chỉ trừ một người con gái ra thì những đám bạn bè của cậu ta, người nào người nấy chạy không thấy tăm hơi đâu.
Bà cụ Thẩm Thiên Quỳnh coi cậu ta như viên ngọc trong ta, luôn xem trọng thân phận và địa vị còn hơn nhà họ Thẩm cũng quay ngoắt thái độ 180 độ.
Mấy tháng chỉ thăm hỏi cậu ta một lần, hơn nữa còn là gọi điện nói chuyện!
Có điều, bác sĩ nói cho cậu biết có thể ghép tủy, nhưng phải tìm anh trai Diệp Phàm của cậu ta mới có thể hoàn thành.
Ban đầu cậu ta rất mong chờ, nhưng ở viện càng lâu, cậu ta biết càng nhiều, cho dù là ghép tủy cũng không sống được lâu, nhiều nhất là sống được thêm mấy năm mà thôi.
Cho nên sự mong chờ Diệp Phàm quay về cũng dần tan biến.
Ngược lại đã biến thành sự oán hận, dựa vào đâu mà cậu ta bị bệnh máu trắng, mà Diệp Phàm vẫn khỏe mạnh bình an, nghe nói còn đi ở rể, có vợ vô cùng xinh đẹp.
Diệp Phàm trông thấy vẻ thù hằn của Diệp Thánh, chăm chú nhìn một lúc lâu mới quay đầu nói với Chu Tình: “Bệnh của nó không nghiêm trọng, sao phải ở phòng vô trùng làm gì?”
“Cái rắm ấy!”
Diệp Thánh hét ầm lên: “Tôi biết ngay anh không có lòng tốt gì mà, muốn đến xem tôi sao lâu chết thế chứ gì, lòng dạ anh thật độc ác, từ nhỏ đã là đồ quái thai, mang đến đen đủi cho gia tộc, xem ra bệnh của tôi cũng là do anh vạ lây đấy!”
Diệp Thánh như phát điên, Chu Tình tái nhợt mặt mày, đau khổ nói: “Tiểu Thánh, đây là anh trai ruột của con, người khác nói, sao con cũng nói vậy được, anh con là đến cứu con mà, đừng có…”
“Đừng có cái gì?”
Diệp Thánh tức giận hét lên: “Dù sao con sắp chết rồi, ghép tủy cũng không sống nổi hai năm, tại sao không cho con ra ngoài, con muốn thoải mái tự do…”
Diệp Thánh càng nói càng kích động, đột nhiên giơ tay định tát vào mặt Chu Tình, Chu Tình buồn khổ nhắm chặt mắt, bà ta không tránh đi.
Từ khi bị bệnh, tính tình Diệp Thánh trở nên vô cùng quái dị, cậu ta muốn thoải mái ra ngoài chơi.
Nhưng lại bị Chu Tình giữ trong này trị bệnh, Diệp Thánh tức giận lên là đánh mắng bà ta không chỉ một hai lần.
“Chát”.
Một tiếng tát đốp chói tai vang lên, Chu Tình đang nhắm chặt mắt run lên.
Tiếng tát ngay tai bà ta, nhưng bị đánh lại không phải mặt bà ta, mở mắt nhìn thì thấy Diệp Phàm đứng cạnh giường bệnh, sắc mặt rét lạnh.
Mà Diệp Thánh đang ôm mặt, trợn tròn mắt nhìn, bên khóe miệng cậu ta còn có vết máu đỏ hồng.
“Anh đánh tôi?”
Diệp Thánh ôm má, sờ phải vết máu trên khóe miệng, khuôn mặt cậu ta tức khắc trở nên hung tợn: “Con mẹ nó anh dám đánh tôi, mẹ nó dám đánh ông đây, khốn kiếp…”
“Chát”.
Lời chưa nói xong, Diệp Phàm lại lật tay tát cái nữa.
Bên má còn lại của cậu ta bị tát, hằn rõ dấu tay năm ngón lên trên.
“Mẹ mày nữa…”
“Chát chát chát”.
Diệp Phàm tát liên tiếp mấy cái, Chu Tình sợ ngẩn người, quên cả ngăn Diệp Phàm lại.
Diệp Thánh bị đánh chảy máu mồm, máu nhỏ đầy lên trên tấm trải giường màu trắng tuyết.
“Đừng đánh nữa, anh… anh… tôi sai rồi…”
Diệp Thánh hoảng loạn cầu xin, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, hòa với máu trông vô vùng thê thảm.
Lúc này Chu Tình cũng giật mình hoàn hồn, vội ôm cánh tay Diệp Phàm, van nài nói: “Không sao đâu Tiểu Phàm, mẹ chịu được, đừng đánh nữa, đây là em trai con mà…”
“Đúng đúng đúng, tôi là em trai anh, anh hai, tôi là em ruột của anh đấy…”, Diệp Thánh khóc lóc cầu xin Diệp Phàm đừng đánh cậu ta nữa.
“Hừ, loại như cậu sống cũng chỉ chật đất, không bằng tôi đánh chết cậu luôn!”, Diệp Phàm lạnh lẽo nói.
Nhưng anh không đánh cậu ta nữa, Chu Tình thầm thở phào nhẹ nhõm, vội đứng dậy lấy khăn cho Diệp Thánh lau mặt.
“Tiểu Phàm, đừng đánh em trai con, mẹ đi gọi bác sĩ…”
Lau mặt xong, miệng Diệp Thánh bị đánh rách, máu mũi cũng lại chảy ra, Chu Tình đau lòng khôn xiết.
Nhưng biết Diệp Phàm cũng là vì bà ta, bà ta đã rất hối hận về hành động của mình mười mấy năm trước, muốn bù đắp cho Diệp Phàm.
Nhưng mu bàn tay là thịt, lòng bàn tay cũng là thịt, tuy Diệp Phàm đánh Diệp Thánh, nhưng bà ta không mắng Diệp Phàm, tất cả mọi khổ đau chỉ có thể tự bà ta gánh chịu.
Có điều, cánh tay bà bị Diệp Phàm túm chặt, không để bà ta đi gọi bác sĩ.
“Tiểu Phàm, đừng làm loạn, đó là em trai con, mẹ đi rồi về…”
Chu Tình khẩn cầu, Diệp Phàm nhàn nhạt lên tiếng: “Không cần gọi bác sĩ, vết thương cỏn con không làm sao cả!”
“Tiểu Phàm, bệnh máu trắng chảy máu mũi rất nghiêm trọng…”
Lúc này Chu Tình hơi tức giận, nhưng Diệp Phàm lại ngắt lời bà ta, nói nhẹ: “Ai nói nó bị bệnh máu trắng? Một đám lang băm!”
“Cái gì?”
Chu Tình kinh ngạc kêu, bà ta sững người, nhưng ngay sau đó là cười khổ, giọng điệu cầu xin nói: “Tiểu Phàm, mẹ xin con, đừng làm loạn nữa, được không…”
“Hừ, nó bị người khác hạ độc, nếu như tiếp tục trị liệu theo bệnh máu trắng, thì bệnh trạng sẽ càng nghiêm trọng, chắc chắn không sống nổi một tháng nữa!”
Nói rồi Diệp Phàm giơ tay phải lên, trên tay anh dính không ít máu của Diệp Thánh.
“Khốn kiếp, ai hạ độc, tôi muốn giết cả nhà nó!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất