Chó cắn người nhưng người đâu thể cắn lại.
Lời Diệp Hùng đang so Diệp Phàm với chó.
Diệp Tử Long ngây người rồi cười to: “Nói đúng lắm, sao người có thể cắn chó chứ?”
Ánh mắt hắn ta lạnh lùng nhìn chằm chằm Diệp Phàm: “Diệp Phàm, mày thấy câu này nói đúng không, sao người có thể cắn chó được nhỉ?”
Diệp Phàm lạnh lùng cười, chế giễu: “Bố hèn con bỉ ổi, cùng gốc gác, hóa ra là di truyền!”
Xoạt…
Nụ cười trên mặt Diệp Tử Long cứng lại, Diệp Hùng đang điềm nhiên cũng trở nên nham hiểm.
Lão ta lạnh giọng nói: “Thằng ranh miệng lưỡi sắc bén, cẩn thận họa là từ miệng mà ra!”
Diệp Phàm cũng lạnh nhạt đáp: “Lời này để khuyên ông đó, trông coi con trai cưng cho kỹ, cẩn thận ngày nào đó đầu nó dọn nhà đấy!”
“Diệp Phàm, mày muốn chết rồi, đây là thủ đô, không phải thành phố Cảng!”
Hai tay Diệp Tử Long siết chặt thành nắm đấm, toàn thân trào ra sát khí, hận không thể lập tức giết chết Diệp Phàm.
Lão què chết vì cứu hắn ta, lão què là cao thủ có hi vọng trở thành hóa kình tiểu tông sư, cũng là cao thủ hiếm thấy trong nhánh của họ, nhưng bị Diệp Phàm đâm chết bằng một lưỡi dao!
Nếu không phải hắn ta trốn lên xe chở cát thì chắc cũng không còn mạng để về thủ đô.
“Thì sao, giết mày như giết gà thôi, trước khi trở lại thành phố Cảng thì tao sẽ chém chết mày!”
Diệp Phàm có tự tin tuyệt đối, nói xong câu này, anh xoay người đi sang bên cạnh.
Vẻ mặt Diệp Tử Long dữ tợn, sắc mặt Diệp Hùng lại rất khó coi, thằng nhóc trước mặt lão ta mà câu nào cũng đòi giết con trai mình, coi lão ta là không khí sao?
Diệp Hùng hừ lạnh một tiếng, dẫn Diệp Tử Long vào trong.
Khi tới cạnh chỗ Diệp Chấn Hà cách đó không xa, lão ta cố rặn ra nụ cười: “Bác cả, không mời mà tới, mong bác thứ lỗi!”
Diệp Chấn Hà cười nhạt nói: “Không có gì thứ lỗi hay không, sau này chuyện nhà họ Diệp cứ hỏi Tiểu Phàm, bác già rồi!”
“Hả?”
Diệp Hùng híp mắt: “Bác cả đã quyết định rồi sao?”
“Để một thằng nhóc miệng còn hôi sữa lãnh đạo nhà họ Diệp thì cháu e khó mà làm người khác tin phục!”
“Liên quan gì tới bác?”
Diệp Chấn Hà hỏi lại một câu, nhắm mắt nhâm nhi tách trà: “Bác già rồi, có việc gì cứ tìm Diệp Phàm!”
Sắc mặt Diệp Hùng hơi khó nhìn nhưng lão ta không thể nổi giận nên xoay người nhìn Chu Tình.
Nhưng khi nhìn thấy Chu Tình, sắc mặt khó nhìn của lão ta biến thành vui vẻ.
Biểu cảm vui sướng ấy khiếp Diệp Phàm phải nheo mắt nhìn, trong ánh mắt này của Diệp Hùng còn trộn lẫn thêm thứ khác.
Giống như có chút tình yêu vậy, điều này khiến Diệp Phàm khó chịu anh bước tới cạnh Chu Tình, mắt nhìn chằm chằm Diệp Hùng.
Động tác đột ngột này của con trai khiến Chu Tình hơi sửng sốt, nhưng khóe miệng lại cong môi cười.
Mẹ con liền tâm, Diệp Phàm đã cảm thấy gì đó. Tuy anh khá lạnh lùng với mẹ mình nhưng vẫn đứng bên cạnh bà ta.
Diệp Hùng liếc Diệp Phàm một cái, trong mắt là lửa giận lập lòe, từ đâu ra thằng con này thế không biết, nếu không có là tốt rồi…
“Tiểu Tình, em quyết định rồi sao?”
“Tuy Diệp Phàm là con em nhưng cậu ta bị đuổi ra khỏi gia tộc hơn mười năm, giờ đột nhiên quay về làm gia chủ, sợ là không làm mọi người phục tùng được mà còn dẫn tới tai họa?”
“Vậy sao?”, nghe thấy ý tứ uy hiếp của đối phương, Chu Tình cười một cách quý phái: “Ông nội thằng bé nói rồi, có chuyện gì cứ tìm Diệp Phàm, anh nói với tôi cũng vô dụng!”
Mọi việc giao cho Diệp Phàm, nói như thể đã trút được gánh nặng vậy, điều này khiến vẻ mặt Diệp Hùng cứng đờ.
Lão ta không ngờ, dù là Diệp Chấn Hà hay Chu Tình, không ai lưỡng lự hay do dự mà cứ thế trực tiếp giao quyền quản lý gia tộc cho Diệp Phàm.
Tuy Diệp Phàm không đụng đến bọn họ, nhưng nếu ngồi lên ghế gia chủ, anh muốn đụng họ cũng là danh chính ngôn thuận.
Mà điều quan trọng hơn là họ chỉ có thể nắm giữ một nửa nhà họ Diệp, chút thực lực ấy yếu hơn rất nhiều so với bốn gia tộc kia, trong lòng lão ta vẫn thấy không cam tâm.
Diệp Hùng trừng Diệp Phàm, lão ta nói: “Diệp Phàm, cậu phải biết rằng…”
“Bớt tào lao đi!”
Diệp Phàm mở miệng ngắt lời lão ta, lạnh lùng nói ra: “Diệp Hùng, đừng tốn công sức nữa, thứ là của các người thì cứ lấy, không thuộc về các người thì nhổ ra hết cho tôi. Trước khi gia chủ mới của cái nhà này lên, tôi sẽ xử lý hết từng chuyện một!”
Anh vừa nói xong, Diệp Tử Long đã nổi nóng nhưng cuối cùng lại bị bố mình trừng một cái ngăn cản.
Hắn ta nhìn chằm chằm Diệp Phàm: “Đợi gia chủ mới lên, mày có ý gì?”
“Hừ, tôi có nói là sẽ làm gia chủ nhà họ Diệp bao giờ không?”
Diệp Phàm cười nhạo: “Các người cũng tự mình đa tình quá rồi, nhưng tôi sẽ chọn người phù hợp vị trí này, tới lúc đó các người sẽ biết!”
Lời của anh khiến mọi người hoảng hốt, họ liếc nhìn nhau, không hiểu rõ ý của Diệp Phàm lắm.
Vị trí gia chủ nhà họ Diệp mà cậu ta cũng không cần sao?
Đây là nhà họ Diệp - một trong năm gia tộc lớn nhất thủ đô, quyền cao chức trọng. Dù là Diệp Chấn Đình cũng tốn công tốn sức để giành lấy, vậy mà Diệp Phàm lại không cần.
Chu Tình đứng cạnh cười khổ một tiếng, Diệp Phàm bướng bỉnh, bà ta cũng bó tay.
Nhưng giờ ai làm gia chủ thì bà ta cũng không biết!
“Hừ, đúng là ngông cuồng, vị trí gia chủ mà cũng coi như trò đùa thế à, tôi thấy cậu ngông cuồng tới mức phi lý rồi đấy!”, Diệp Hùng nổi giận quát.
Tiếp đó, lão ta nhìn Diệp Chấn Hà, lạnh lùng thốt ra: “Bác cả, bố cháu bảo cháu nhắn một câu, ông ấy yêu cầu triệu tập hội nghị gia tộc. Vị trí gia chủ nhất định phải được mọi người tin phục, một thằng con bị bỏ rơi - một người có thù hận sâu nặng với nhà họ Diệp không thể đảm nhận chức gia chủ chứ đừng nói tới việc chọn gia chủ tương lai, đúng là trò cười cho thiên hạ!”
Nhưng hai mắt Diệp Chấn Hà khép hờ như không hề nghe thấy gì, hoàn toàn không để ý đối phương.
Ông cụ nói giao hết cho Diệp Phàm thì tuyệt đối sẽ không nhúng tay vào.
Diệp Hùng tức giận ra mặt, lúc này Diệp Phàm mới lên tiếng: “Năm ngày! Năm ngày sau triệu tập hội nghị gia tộc, tôi sẽ thỏa mãn yêu cầu của các người!”
“Cậu có cái gì…”
“Đừng ồn nữa, tôi sẽ ném hai người ra khỏi đây đấy!”, sắc mặt Diệp Phàm lạnh như băng đá, anh ngắt lời Diệp Hùng.
Diệp Hùng suýt nổi lửa nhưng vẫn cố nhịn cơn giận, năm ngày, chỉ năm ngày mà thôi.
“Diệp Phàm, cậu đang tự tìm đường chết đấy, năm ngày sau gặp lại!”, hung dữ bỏ lại một câu, Diệp Hùng nhìn thoáng qua Chu Tình rồi xoay người đi.
Đúng lúc này, giọng điệu lạnh tanh của Diệp Phàm vang lên: “Phải rồi, sau này ông phải gọi là Chu phu nhân, Tiểu Tình không phải để ông gọi đâu!”
Chân Diệp Hùng hơi khựng lại, nắm đấm siết chặt, toàn thân run rẩy, lão ta bước nhanh ra ngoài, lão ta sợ đi chậm thì mình sẽ không nhịn nổi mà ra tay với Diệp Phàm.
Diệp Tử Long cũng vội đuổi theo, có điều ánh mắt hắn ta lại thù hằn như loài rắn độc.
Chu Tình che miệng cười khẽ, Diệp Phàm nghiêng đầu nhìn bà ta, dùng vẻ mặt chân chất nói: “Ông già không ở nhà, tôi sẽ giúp ông ấy canh bà. Cách xưng hô của Diệp Hùng này khiến tôi rất khó chịu!”
“Hi hi…”, cuối cùng Chu Tình cũng không chịu được mà bật cười, thành thục ý nhị khiến cô gái trẻ kế bên cũng phải thất thần.
Diệp Phàm bất mãn với cách xưng hô của Diệp Hùng đối với Chu Tình, điều này chứng tỏ Diệp Phàm rất nhạy bén.
Nhớ lại hai mươi năm trước, khi ấy, suýt chút nữa, chỉ suýt thôi, chồng bà ta đã không phải là ông ấy mà là Diệp Hùng…
Lời vừa dứt, Diệp Phàm đã rời đi.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất