Mọi người nghe vậy đều nghi hoặc, cái này thì có liên quan gì đến Diệp Chấn Hà? 

             Rõ ràng đều là Diệp Phàm làm ra mọi chuyện để lấy uy. 

             “Ha ha ha…” 

             Diệp Chấn Hà đột nhiên cười một tràng, ánh mắt nhìn Diệp Phàm càng thêm vừa ý, mọi người đều kinh ngạc không hiểu vì sao Diệp Chấn Hà lại như vậy. 

             Mọi người vẫn còn nhớ rõ kể từ khi Diệp Phàm bị gài bẫy, đuổi ra khỏi gia tộc, Diệp Chấn Hà từng đi một chuyến, lúc trở về đã bị thương rất nặng, từ đó không bao giờ hỏi đến chuyện trong tộc nữa. 

             Việc này cũng dẫn đến tranh chấp nội bộ trong nhà họ Diệp, ông hai Diệp Chấn Đình đã bí mật kết bè kéo cánh trong gia tộc. 

             Trong hơn mười năm, từ âm thầm chống đối đến trắng trợn cướp đoạt quyền lực từ nhánh chính nhà họ Diệp. 

             Thẩm Thiên Quỳnh ngang nhiên đưa người họ Thẩm vào nhà họ Diệp, nâng đỡ vào các vị trí quan trọng ở đủ các bộ phận, thực chất à muốn chuyển nhượng phần lớn tài sản nhà họ Diệp qua. 

             Nếu không nhờ Chu Tình giữ một phần, nhánh chính nhà họ Diệp sẽ ngày càng khó khăn hơn! 

             “Diệp Chấn Hà, ông cười cái gì, đây đều là người nhà mẹ tôi, chẳng lẽ ông còn muốn tôi treo cổ trước giường thì mới được sao?” 

             Thẩm Thiên Quỳnh tức giận mà không làm gì được, lúc này Diệp Chấn Hà mới nhìn thẳng bà ta, bình tĩnh nói: “Dao không mài thì không bén, muốn chiếm được vị trí cao phải có đá mài, đám người nhà mẹ đẻ của bà chính là đá mài!” 

             Đá mài? 

             Tất cả mọi người đều kinh ngạc, Diệp Phàm không phải kiểu người kiêu căng ngạo mạn, làm việc gì cũng đều có mục đích cả. 

             “Ý ông là sao, nói cho rõ ràng đi?” 

             “Mẹ, xem ra mẹ già nên hồ đồ rồi, sau này mẹ cứ ở nhà an nhàn dưỡng lão đi thôi!”, Chu Tình đứng dậy tiếp lời. 

             “Nhà họ Diệp bị mẹ thao túng, hầu như bộ phần quan trọng nào trong công ty cũng có người họ Thẩm của mẹ. Mấy năm nay họ đều chỉ nghe lệnh nhưng không làm theo, người họ Thẩm trắng trợn làm những gì thì tự mẹ biết rõ!” 

             “Nếu các người biết suy nghĩ một chút, dù bằng mặt không bằng lòng cũng được, cho dù sau này Diệp Phàm trở thành người đứng đầu gia tộc thì cũng coi như kẻ bù nhìn thôi!” 

             “Còn có mẹ ở đây, thằng bé muốn thu lại những quyền lợi này cũng rất khó, phần lớn sản nghiệp vẫn nằm trong tay người nhà họ Thẩm”. 

             “Nhưng mà…” 

             Chu Tình cười chế giễu nói: “Mẹ lại quá sốt ruột, muốn tấn công luôn Diệp Phàm, đuổi nó ra khỏi nhà lần nữa, thậm chí còn nhân cơ hội đánh phạt, rõ ràng là muốn lấy mạng Diệp Phàm..” 

             Những lời của Chu Tình khiến Thẩm Thiên Quỳnh đột nhiên bừng tỉnh, đúng là bà ta chưa từng nghĩ đến hay cân nhắc qua những việc này. 

             Diệp Phàm chỉ là kẻ vô dụng bị đuổi khỏi gia tộc, một đứa bất tài chạy đến thành phố Cảng ở rể mà thôi. 

             Toàn bộ những điều này bà ta đều biết, tin tức của Diệp Phàm, bà ta cũng điều tra không ít! 

             “Hừ…” 

             Đột nhiên ánh mắt Thẩm Thiên Quỳnh nhìn chằm chằm hướng bên cạnh, có một người đàn ông đứng đó, bà ta lạnh lùng lên tiếng: “Diệp Quyền, nói cho tôi biết, tin tức chú điều tra sao lại có sơ hở như vậy?” 

             Người đàn ông hắng giọng một tiếng, cười nói: “Lão phu nhân, mọi tin tức tôi đều làm theo chỉ thị của bà rồi báo cho bà, không hề có sơ hở, đều là sự thật!” 

             Phu nhân, cách gọi này để chỉ ai? 

             Chỉ có duy nhất Chu Tình! 

             Thẩm Thiên Quỳnh không nói nên lời, tay run run chỉ vào Diệp Quyền, người đi theo bên cạnh bà ta hơn hai mươi năm nay hóa ra là người của Chu Tình. 

             Từ trước đến nay, những tin tức mà bà ta nhận được từ Diệp Quyền đều là nói Diệp Phàm vô dụng hèn nhát. 

             Thậm chí còn có hình chụp, quay phim Diệp Phàm bị Lưu Tú Cầm lăng mạ, đánh đập. 

             Những thứ đó đều khiến Thẩm Thiên Quỳnh tin tưởng mà không nghi ngờ gì, đó cũng là nguyên nhân chính khiến bà ta càng xem thường ghét bỏ Diệp Phàm. 

             Không ngờ được tất cả mọi thứ này đều được sắp xếp lựa chọn ra để đưa cho bà ta. 

             “Tiên sư…” 

             Thẩm Thiên Quỳnh không nhịn được mà chửi thề, cổ họng như run lên vì tức giận, đến mức phun ra ngụm máu tươi. 

             Thẩm Thiên Quỳnh mệt mỏi rũ rượi, từ trên ghế ngã xuống đất, Chu Tình ở bên cạnh nhanh tay lẹ mắt giữ chặt lấy bà ta. 

             “Đưa lão phu nhân đến phòng phía Tây, từ nay về sau an hưởng tuổi già!”, Chu Tình mở lời nói. 

             “Không…” 

             Thẩm Thiên Quỳnh liên tục lắc đầu, muốn đẩy Chu Tình ra, nhưng miệng mới phun ra máu dường như cũng đánh mất luôn sức lực tinh thần. 

             “Tôi không muốn đến phòng phía Tây, tôi muốn nắm giữ quyền lực nhà họ Diệp…” 

             Thẩm Thiên Quỳnh la lớn, bà ta lại ngồi vào vị trí gia chủ, Chu Tình ngắt lời bà ta: “Mẹ, mẹ lớn tuổi rồi, mau đưa lão phu nhân đến phòng phía Tây!” 

             Chu Tình lại nói tiếp, hai người đàn ông từ bên cạnh đi ra, trực tiếp kéo Thẩm Thiên Quỳnh ra khỏi ghế đi ra khỏi phòng. 

             Phòng phía Tây từng là nơi giam giữ những người từng phạm tội lớn trong gia tộc, từ lâu đã bị bỏ hoang bởi vì không ai coi giữ. 

             Mà trong khoảng thời gian trước, đột nhiên Chu Tình sai người dọn dẹp sửa sang phòng phía Tây, khiến không ít người thắc mắc. 

             Cuối cùng bây giờ cũng hiểu được, thì ra là chuẩn bị cho Thẩm Thiên Quỳnh! 

             Mấy người nhà họ Thẩm đang quỳ dưới đất, mặt xám như tro tàn, bao nhiêu năm “tự tung tự tác” trong nhà họ Diệp của họ bây giờ đều tan thành mây khói. 

             Nếu như bọn họ biết “bằng mặt nhưng không bằng lòng”, không để Diệp Phàm có cơ hội ra tay, Diệp Phàm cũng sẽ không dám mang danh bất trung bất nghĩa bất hiếu mà đả động đến người nhà mẹ đẻ của Thẩm Thiên Quỳnh. 

             Nếu như vậy, Diệp Phàm cũng không có chỗ đứng ở thủ đô, sẽ bị người nhục nhã chế giễu. 

             Nhà họ Diệp vẫn sẽ là túi tiền của bọn họ, nhưng hiện tại, tất cả đều tan thành mây khói. 

             Diệp Phàm nhìn xung quanh một vòng với khí thế áp đảo: “Từ bây giờ trở đi, trong tất cả sản nghiệp nhà họ Diệp, chỉ cần là người nhà họ Thẩm toàn bộ đều đuổi ra hết, cả những người có quan hệ hay do người nhà họ Thẩm đưa vào lập tức loại trừ ra khỏi sản nghiệp nhà họ Diệp!” 

             Lời của anh khiến đám người nhà họ Thẩm quỳ dưới đất đều run rẩy toàn thân, một người nhà họ Thẩm tuổi khoảng năm mươi, khổ sở ngẩng đầu lên. 

             Vẻ mặt không cam tâm nói: “Diệp Phàm, người họ Thẩm chúng tôi bao năm nay cũng bỏ ra không ít vì nhà họ Diệp, đúng là chúng tôi có sai nhưng cũng không để một gậy đánh chết chúng tôi như vậy chứ?” 

             “Đánh chết?” 

             Diệp Phàm cười lạnh: “Mấy năm nay, mấy người cũng trục lợi không ít, không vừa lòng thì nhả hết toàn bộ ra đi!” 

             Người này run rẩy, cúi đầu không dám nói gì. 

             Lúc này, một người đàn ông từ bên ngoài tiến vào, nhìn đám người quỳ dưới đất có hơi bất ngờ. 

             Bước nhanh đến trước mặt Diệp Chấn Hà: “Lão gia, con trai cả Diệp Hùng và con trai thứ Diệp Tử Long của ông hai đang đợi bên ngoài!” 

             Diệp Tử Long! 

             Diệp Phàm hai mắt khẽ híp, khóe miệng hơi nhếch nở một nụ cười khát máu. 

             “Ha ha ha… Không mời mà đến, bác cả đừng coi chúng tôi là người ngoài…” 

             Một lát sau, một tràng cười lớn từ đằng xa vọng tới, chỉ thấy một người đàn ông trung niên cường tráng, dẫn theo Diệp Tử Long cùng với một gã dáng người gầy yếu, dắt tay nhau mà đi vào! 

             Đi vào phòng khách, nhìn đám người họ Thẩm, Thần Hồng đang quỳ, dưới đất máu me đầm đìa, đồng tử Diệp Hùng hơi co lại. 

             “Diệp Phàm à, về lại gia tộc, bác cả rất hoan nghênh đấy…”, Diệp Hùng nhìn Diệp Phàm, giơ tay ra cười lớn. 

             Diệp Phàm cười nhạt, xem như không thấy cánh tay đưa ra: “Xin lỗi, chúng ta không quen thân!” 

             “Càn rỡ!” 

             Sắc mặt Diệp Tử Long đột nhiên hung dữ: “Không biết trên dưới, về lại gia tộc mà vẫn là thằng vô tích sự, không biết điều!” 

             Diệp Phàm ánh mắt lạnh lùng: “Chỉ vì cái miệng của mày, tao cũng muốn giết mày rồi, lần trước may mắn trốn được, chỉ là lão người què kia chết thật không đáng!” 

eyJpdiI6Imh2XC9tY2IrM3cyRlRiUW85UFVydTNBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImJxZUlFekF3Q2I1MnF3Q1RWaHlwbmJFZXZDcHMxR3B5Z1d3NCtjZ01NOWljQ3hBT2hwUElrZDBNQWxhU2VETFYzSkk3cmk2XC9qbmVBYXR0XC9Pc0NaMnBGbThJeXVMT3V4YXhRMU40SEZ5MjdaTm96QVNyNHY3XC9JWlBiY0JVVGhwZWJiMWFsNExMbXFxTHZNT3EyUTZpZ1JINVljcW1tXC9PM2NpVGU5TEYrYjA9IiwibWFjIjoiNDRmODM2YzZkZjczNTM3MGQxODlmMjU2NDBhZWUwNzMxYWE4YWVmZmRkM2NkNGE5Yjk5MTNkNzY3YTliNDg2MyJ9
eyJpdiI6ImxmdE5ZaDRMdVF1VWwxNmVUM2lLQVE9PSIsInZhbHVlIjoiSHJzaTMrVTY0bDhmbHQyZU8wQmJxTFRpSGU1eXJaSGo2Sm9CaERycFhaQUdNeldJOUl2ZUg2SlpRSllSWm1PK3pvdEZqQmZZTVRQU3hvK0JxemoyZjFHNUxERG1aXC9rOWFZTHR4YStnRkN1cWZVUVpES25aN0lCeG5QNFNsZ3k5bWlIUEc1WGhNQ2NaNzFveDd4TXZXcU1GdlVoUEJldTJzakl5RGg5V0EzWktIcnQzWnRWMzVUTHBBZytvdlFDXC8zdm5NRXMrWHNcL2JEOThlenpQWUhMbFlCVGllOFFHSzhCYTdIRlJqRzdmU0F1NUtMbHBjemp3dEdTRkpCSUkxeFFQemhscjBDQVMxVVwvdmtmbDlsN0RtYTZ2eVUwWWYrdkxwSDhSNmVnVmE0bm9xZ2tod1E4Y3JNU0FwK3E5eWIrVnBFWnVIU2o1QWJ3RGU2d05qcUhXZz09IiwibWFjIjoiNDM3NWJkNzIzMGE1ZDJkNzM1YTg2N2ViNWIzNzQzMDBlOWY0NjQwYjAyNTJhOWFjMzIwNWNlNzBmYjhjM2FjNyJ9

             Bình tĩnh nói: “Chú ý kiềm chế bản tính, chó cắn người, người đâu thể cắn chó được?”

Ads
';
Advertisement
x