Trên mặt đất toàn là máu! 

             Thẩm Quảng Binh đau đến chết đi sống lại, cơn đau bị mất đi cánh tay khiến toàn thân ông ta run lên từng hồi, một người trước giờ luôn sống trong nhung lụa như ông ta làm sao có thể chịu đựng được cơn đau này. 

             Nước mắt và máu hoà lẫn với nhau trong tròng mắt, sự kinh hãi và căm giận, ông ta thảm thiết hét lên: “Chị à, trả thù cho em!” 

             Tất cả mọi người đều vô cùng sợ hãi khi chứng kiến cảnh tượng này, bấy giờ mới có người kịp phản ứng lại, vội hét toáng lên. 

             Mấy người phụ nữ của nhà họ Thẩm, ai nấy đều hoảng loạn, sợ hãi nhìn Diệp Phàm! 

             Điên rồi! 

             Diệp Phàm điên rồi, lại dám ở trước mặt Thẩm Thiên Quỳnh, chặt đứt cánh tay đứa em trai yêu quý của bà cụ. 

             Giông bão sắp kéo tới rồi! 

             “Diệp Phàm, mày là đồ nghiệt súc, nghiệt súc...”, Thẩm Thiên Quỳnh giận run người, đôi mắt đã già đỏ ngầu lên, căm hận Diệp Phàm, buông lời mắng chửi. 

             Diệp Phàm liếc nhìn bà cụ, điềm đạm nói: “Nếu nói về quan hệ huyết thống, tôi là cháu ruột của bà, nếu tôi là nghiệt súc, vậy là bà cái gì hả?” 

             “Thứ súc sinh già nua?” 

             Súc sinh già nua! 

             Như tiếng sét đánh ngang tai, Diệp Phàm lại dám chửi Thẩm Thiên Thu là súc sinh già nua, ngay cả Diệp Chấn Hà cũng phải cau mày. 

             Thằng cháu này, lại dám chửi cả ông cụ. 

             Thẩm Thiên Quỳnh cầm lấy cây gậy của mình đập mạnh xuống, hô lớn: “Tiểu đội Kinh Lôi đâu, bắt tên nghiệt súc này lại!” 

             “Soạt soạt soạt!” 

             Bà cụ vừa dứt lời, rất nhiều người lao ra từ nhiều hướng khác nhau, người nào người nấy đều toát lên khí thế bức người. 

             Đây là tiểu đội bảo vệ cho nhánh của nhà bọn họ, có tên Kinh Lôi; còn tiểu đội bảo vệ cho nhánh nhà Diệp Chấn Đình, có tên Lôi Đình! 

             Trong những người này, có hai người dẫn đầu, một béo một gầy, người béo trông phốp pháp như Phật Di Lặc, còn người gầy trông lại như Bạch Vô Thường. 

             Con ngươi của Diệp Phàm thu lại, bởi anh nhận thấy hai người này có sức mạnh cũng phải ngang ngửa với Thần Hồng trước đó, đây sẽ là trận đánh ác liệt. 

             Thần Hồng vẫn đang quỳ nguyên trên mặt đất, giận tím mặt, trong lòng thầm chửi Thẩm Quảng Binh. 

             Trong tay có nhiều cao thủ lại còn trả giá cao để hắn ta ra mặt, có điên không hả. 

             May mà vừa rồi hắn ta tự xưng là thầy Thần, bây giờ hắn ta chỉ muốn tháo chạy, nhưng vì xương bánh chè bị đánh gẫy, cho nên khó lòng mà đứng lên được. 

             “Tất cả mọi người xông lên, bắt lấy tên nghiệt xúc này cho tôi!”, Thẩm Thiên Quỳnh tức tối hét lên! 

             Đúng lúc này Chu Tình đứng lên, điềm đạm nói: “Tất cả lui xuống!” 

             Tiểu đội Kinh Lôi vẫn đứng nguyên tại vị trí, bọn họ không muốn tham gia vào cuộc nội chiến này, nhưng Thẩm Thiên Quỳnh đã hạ lệnh, bọn họ không thể chống đối. 

             Song Chu Tình hiện đang là dâu trưởng, nên bọn họ cũng không thể làm ngơ. 

             “Chu Tình, thằng nghịch tử của cô chặt đứt tay Quảng Binh, lẽ nào cô còn định bảo vệ cho nó?”, Thẩm Thiên Quỳnh tức giận nói. 

             Chu Tình chỉ cười, từ tốn đáp: “Mẹ, con tin Quảng Binh hiểu thế nào là thua cược?” 

             “Cô...khốn nạn...” 

             Thẩm Thiên Quỳnh giận sôi máu, bà cụ đang ở khá gần Chu Tình, liền vung gậy lên, nhắm thẳng đầu Chu Tình mà giáng xuống. 

             Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, hơn nữa lại ở khoảng cách rất gần, Chu Tình có muốn tránh, cũng khó mà tránh kịp. 

             Cây gậy đầu rồng của bà cụ được nạm bằng ngà voi, nếu bị đánh trúng, chắc chắc sẽ vỡ đầu! 

             Trước kia, Thẩm Thiên Quỳnh sẽ không bao giờ hành động như vậy, dù gì bà cụ cũng không muốn trở mặt với Chu Tình, nhưng bây giờ Thẩm Quảng Binh đã bị chặt đứt một cánh tay, khiến bà cụ mất hết bình tĩnh. 

             Thế nhưng, ngay lúc này một luồng sáng chợt loé lên cùng với tiếng hét căm hận. 

             “Soẹt!” 

             Cây gậy đầu rồng xa xỉ rắn chắc như vậy, nhưng lại gẫy làm đôi, con dao Long Lân không găm lại trên cây gậy, mà cứ thế phóng đi rồi găm vào cái bàn phía bên cạnh Thẩm Thiên Quỳnh. 

             “Roạt!” 

             Cánh tay Diệp Phàm giật mạnh kéo Long Lân trở lại, chỉ có điều trên đường quay lại, con dao sượt qua mái tóc bạc trắng của Thẩm Thiên Quỳnh. 

             Những lọn tóc trắng muốt của bà cụ rơi xuống, bà cụ tay nắm nửa cây gậy còn lại trong tay liền ngồi phịch xuống đất! 

             Vừa rồi, bà cụ cảm thấy da đầu lạnh toát, như vừa được thần chết hỏi thăm! 

             Diệp Phàm ra tay rồi! 

             Con dao chỉ lệch đi một chút nữa, đã có thể lấy luôn cái mạng này của bà cụ! 

             “Đây là lời cảnh cáo cho bà, nếu còn không biết tốt xấu, lần tới sẽ không chỉ là một lọn tóc thôi đâu!” 

             Thẩm Thiên Quỳnh kinh hãi khi nghe lời đe doạ của Diệp Phàm, bà cụ khó lòng tin nổi Diệp Phàm lại dám lấy mạng của mình. 

             Bà cụ đang là người đứng đầu của nhà họ Diệp, xếp ngang hàng với Diệp Chấn Hà trong mấy mươi năm qua, ngay cả Chu Tình cũng không dám động tới bà cụ. 

             Diệp Phàm một thứ rác rưởi bị đuổi ra khỏi gia tộc, bây giờ lại dám đe doạ sẽ lấy mạng của bà cụ! 

             Thẩm Thiên Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, sao nó dám? 

             Tại sao Diệp Phàm dám làm thế, là ai cho Diệp Phàm cái dũng khí để làm như vậy? 

             Thẩm Thiên Quỳnh tức điên người, đúng lúc này, Diệp Chấn Hà lên tiếng, bình tĩnh nói: “Lui xuống hết đi!” 

             “Không được lui, bắt lấy tên nghịch tử giết người này lại!” 

             Thẩm Thiên Quỳnh vẫn hét lên, thế nhưng, tiểu đội Kinh Lôi không chút do dự mà lùi xuống hết. 

             Cảnh tượng này không khỏi khiến Thẩm Thiên Quỳnh mặt mày cau có, quay đầu lại tức giận nhìn Diệp Chấn Hà: “Diệp Chấn Hà, ông định giương mắt nhìn thằng nghịch tử này giết tôi hay sao?” 

             “Tôi là vợ ông mấy mươi nay rồi, còn nó là đứa giết người, sẽ mang hoạ cho nhà họ Diệp đấy!” 

             Thẩm Thiên Quỳnh giống như mụ vợ điên gào thét không thôi, Diệp Chấn Hà cũng không đáp lại, chỉ điềm đạm nhìn bà cụ, ánh mắt bình tĩnh tới lạnh lẽo kia khiến Thẩm Thiên Quỳnh im bặt. 

             Đây là lần đầu tiên Diệp Chấn Hà nhìn bà cụ bằng ánh mắt như vậy, giống như nếu bây giờ Diệp Phàm có thật sự ra tay giết chết bà cụ đi nữa, thì Diệp Chấn Hà cũng sẽ đứng im không làm gì. 

             “Tất cả mọi người, quỳ xuống!”, Diệp Phàm lạnh lùng cười một tiếng, anh quay người về phía người nhà họ Thẩm! 

             Trong phút chốc, tất cả phụ nữ trong nhà họ Diệp đều trở nên kích động. 

             Nhất là cô thiếu nữ tên Diệp Vi Vi vừa xông ra ban nãy, tay nắm chặt lại, ánh mắt vô cùng hưng phấn. 

             “Diệp Phàm, anh cũng phải biết khoan dung độ lượng chứ, anh làm thế là đại nghịch bất đạo!”, có người tức giận hét lên, người này không ai khác chính là cháu trai của Thẩm Thiên Quỳnh. 

             Diệp Phàm mặt vô cảm, thậm chí còn không muốn biết cả tên anh ta, giơ chân lên đá liền hai phát vào đầu gối. 

             Sau đó chỉ thấy người đàn ông này quỳ mụp xuống, đầy tủi nhục. 

             Diệp Phàm đi tới người tiếp theo, người này là cháu gái của Thẩm Thiên Quỳnh. Bà cụ là người trọng nam khinh nữ, cho nên không mấy thân thiết với cháu gái. 

             Thế nhưng lại rất yêu chiều mấy đứa cháu gái bên nhà mẹ đẻ. 

             “Diệp Phàm, nhà họ Thẩm chúng tôi cũng là danh gia vọng tộc ở Hải Tân, anh làm vậy là tự đào mồ chôn mình đấy!”, cô gái này hét lên, tức ra mặt, lẽ nào Diệp Phàm còn ra tay đánh cả phụ nữ hay sao? 

             “Bốp bốp bốp!” 

             Diệp Phàm đánh hết, hơn nữa còn tát kêu đen đét! 

             Nhận mấy cái bạt tai, khiến cô gái này hộc máu miệng, mà cũng trùng hợp là đến cái mũi của cô ta cũng bị vẹo luôn.  

             Diệp Phàm châm chọc một câu: “Chả trách bảo sao xấu thế, hoá ra là nâng mũi hả?” 

             “Mày!” 

             Cô gái này giật tới mức ngất lịm đi. 

             Thẩm Thiên Quỳnh vẫn ngồi tại chỗ tức giận chửi rủa một hồi. 

             Song Diệp Phàm cũng chẳng để ý tới, giữa những tiếng chửi rủa, trừ cô gái vừa ngất ra những người khác của nhà họ Thẩm đều quỳ xuống, lòng đầy tủi nhục! 

             Thẩm Thiên Quỳnh chỉ tay vào Diệp Phàm, lúc này cũng đã nói không ra hơi, chỉ còn bộ mặt cau có oán hận chẳng khác gì phù thuỷ. 

eyJpdiI6Ik83Q25zaUlsMk42bXVmWjBXV0grT0E9PSIsInZhbHVlIjoiK1pUdm5cL1J3dHpmTlhDbTRRejBWcmRtZ095aldcL2hmS1Y2c1ZvdmVEZnNiSVFOaDlJYTk4aWxpN2NqT3NtYUZQYWtRektRdjNqc25vaDkxNU1VWGMxWmdEcWU4Q1NRMHh0d0tRSTFRQ0lpcmdXM1BVNnRcL2luS1NTelhpZVhObEM4YURcL2w3WEZxMmtcL1Bkakl6eU1OM1FPK0VzMHZLVW1DWUp3TFBcL3ZJN0RudXl4d0dvQ0hjWTU5NVpqZ0lcL3VUZlk2ajh5cTR4RExZSzg2UTNxMFk3eDdQVWJuZEN6YVc2RFBFRFlIRmU2QWtPQTBaRHV4QjliOE9UK1pKbUp4REhEaXk4ZzVRMThXZzhpbWFEcUVDVlN5UmJwR3p2N2NqUWhWMjN2eFFra0ord2d5R0FpaGYybTJFOXdTS2Rqd1JLOFJ0bFV1anRGXC9VSWNraW5RVXRncHc5U2FYeklzUVFZZXpwZTltNmZrcDZGSHRZNlB4OE8wRnIzWUhBdnduejFxUDVUSTlqM1ZxVDlZQlNxNHNPck1hYjV3cng2VXJSeEtFdEJuQUVTR2xtTzhhMXpLODYxUktzNmpqWjFuM1JzMXNcL0N3THdaVUMxRWF2ZURnY2hOZE0xTWs5djZYYmVwN1Jubzhza01SVUFDTUlZaDFWY3oxRGExQ1lBbWhjeFV5Y2lldGgrRHNPUjJkS1RXUVwvdGQ1akdCMENvNHN6UmRWMFowYmpobmc2ZmJNc1cwNjVYNW9vUW4rK2RMbnR1VCIsIm1hYyI6IjFkMDk5YjVjZjZlYTBiMGQ3ODg0YjIzMzJjMmJlYzkzZjA3YTNhMDhiZmM0YzdjNzE3N2M5MjgzMDRlMmZiMGIifQ==
eyJpdiI6IkZGTGFVeUE1Zk53WnAyeU8rVW1US0E9PSIsInZhbHVlIjoiMnBZNFA1Q3BaRCtQV2pQYkt2QTJJcVwvUFZ4XC9KelJqOXFXQjZFN0Y1SCtPTGZ6KzZRY1ZhWnBTWmJRRGYzZFBqXC9rYmw4MlRiZHN2a3dSQmlRdkRYRlZCMk9uNGlNUUhlSlwvTWxJRHlVWUsyVENvODdPUHdjK0V2RWVjVTNLRXJpVVI2U0N0djVGeFF2MUVaTkZqMlVLZzNYZEhocUJodFZuRVVjYmpVWFJ1K3d6V1V5bE9XM0VtZWxveEJleHh4empZb2hcLzRKQjdMdFhLZUVnd0Fjb3VnOVhvRHZucTRsM3g4SHRyYitjMkQxbk82REQ0YnNyV1hkUDJDVnk2Tk9OUDJ4a01kbWhyODZGWWN1XC9wSldSeEdjNEY5M0NFTXVBVGFZcEdBWjI2TEFyVjZzbGxZXC91SUx0XC92N2NTcnlSTXBWSkN4U0JEdVRQYWxtdTdYd0ZmU1AxZFlKRzRnU1ZGd0gxT2xpUGdHblJnZlI3OEVJeWNaaUV1TThoYVYyTnpVYUl4NTFZYnZUbGFFZXJLbXpZRWF0SldVWU1YSkE4d0ZlKytrMDdzeDFZPSIsIm1hYyI6IjExZGM3OTIyMmQwZjViMTRkNDBmMmI1ZThlMzJlNDYyMDQxYzc1YjE5YmUzNzMxMTU2MTg1NjU0YTEyZWJmZDQifQ==

             Thế nhưng, Diệp Phàm cũng không thèm để ý, quay sang nhìn Diệp Chấn Hà đang ngồi ở chính giữa, nói: “Ông già, vừa lòng rồi chứ?”

Ads
';
Advertisement
x