“Tên nhãi, đánh bại được đám phế vật này có phải là cảm thấy tự hào lắm đúng không?”. 

             Thần Hồng khinh thường nhìn lướt qua một lượt người đàn ông vạm vỡ bị Diệp Phàm đánh gãy chân đang co quắp một bên. 

             Sau đó, ông ta lại nói một cách rất tự nhiên: “8 tuổi tôi tập võ, đông lạnh hạ nóng, thế mà đã qua được 36 năm rồi”.  

             “Đã từng giao chiến với các môn phái võ học lớn như Thiếu Lâm Tự, Tam Thanh Sơn, Long Hổ Sơn. Từng so võ với các đại sư, tất cả các võ quán lớn của Bắc Kinh thấy tôi đều phải chào một tiếng thầy”. 

             “Mười mấy năm qua tôi gặp qua không ít người điên, những người có thế khiến cho tôi tức giận không có mấy, hầu như kết cục của họ đều là tàn tật”. 

             “Hôm nay, cậu thành công khiến cho tôi tức giận, cậu nói xem tôi nên xử lý cậu như thế nào?” 

             Một câu nói khiến cho đám người kinh ngạc hết cả, họ biết Thẩm Quảng Binh ra giá cao để mời Thần Hồng về nhưng chưa ai thấy ông ta ra tay. 

             Không ngờ ông ta lại đáng sợ như thế. 

             Cũng ngay lúc này, một bóng người từ chỗ của một chi nhà họ Diệp lao ra, mang theo cả một luồng gió, nhìn qua thì là một cô gái chưa đến 16-17 tuổi. 

             Theo sau cô gái đó còn có một người phụ nữ trung niên, bộ dạng vô cùng lo lắng. 

             “Diệp Vi Vi, đứng lại cho mẹ, đây không phải chỗ con có thể tham gia được...” 

             Người phụ nữ trung niên khiển trách, bà ta nắm lấy cánh tay cô gái rồi muốn kéo cô về. 

             “Con không, dù bị đánh, con cũng muốn nói mấy câu”, cô gái tên Diệp Vi Vi hét lớn, cố gắng hất tay người phụ nữ kia ra, khuôn mặt của cô cũng đỏ hết cả lên. 

             Người phụ nữ trung niên thở gấp, cho thấy bà ta vô cùng sợ hãi, chỉ muốn kéo Diệp Vi Vi quay lại. 

             Nhưng cô gái lại rất cứng đầu, thậm chí còn nắm chặt lấy quần áo Diệp Phàm, không để cho mình bị kéo đi. 

             “Em dâu, cứ để cho Vi Vi nói đi, em cứ yên tâm, không ai dám làm nó bị thương”, Chu Tình nói, sắc mặt người phụ nữ kia vô cùng khó coi, nhưng cũng không dám phản đối. 

             Chu Tình ở nhà họ Diệp có rất có uy quyền, những người họ Diệp này, có thể nói đều đang dựa dẫm vào bà ta. 

             “Anh là Diệp Phàm, tuy trước đây bị đuổi khỏi nhà, nhưng vẫn là anh trai cả của em, em không thể chỉ giương mắt nhìn, nên muốn giúp anh”, Diệp Vi Vi nói như pháo nổ với Diệp Phàm. 

             Sau đó cô ta quay người, nhìn chằm chằm vào Thần Hồng: “Đây là chuyện nhà chúng tôi, một người ngoài như ông thì có tư cách gì mà tham dự vào, mau cút đi cho tôi, nếu không tôi sẽ bảo sư huynh tôi đuổi ông ra”. 

             Diệp Phàm bật cười, Thần Hồng cũng cười, rất nhiều người khác cũng không nhịn được mà cười thành tiếng. 

             Diệp Phàm cười là bởi vì cảm thấy Diệp Vi Vi vô cùng đáng yêu. 

             Đám người Thần Hồng cười là vì chế nhạo. 

             Chỉ có người phụ nữ khi nãy là sợ hãi không thôi, bà ta chạy lại giữ chặt Diệp Vi Vi: “Cô nhóc nhà con đi tìm chết à, nói linh tinh cái gì thế...” 

             Sau đó, bà ta muốn xin lỗi Thần Hồng nhưng bị Diệp Vi Vi giữ lại. 

             “Mẹ, con không nói linh tinh, con thực sự có sư huynh, anh ấy còn dạy cho con mấy chiêu rồi, nói là nếu gặp phải rắc rối thì sử dụng nó, người khác chắc chắn sẽ tin”. 

             Để chứng minh thì Diệp Vi Vi đánh ra mấy chưởng, tất cả đều mềm mại không có chút lực sát thương nào, tư thế này lại càng gây cười hơn. 

             Một tràng cười từ trong phòng khách truyền ra, Thần Hồng thực sự suýt nữa thì ôm bụng cười. 

             Chỉ có Diệp Phàm xem xong hết thì sắc mặt lộ chút ngạc nhiên, đây thế mà lại là “Bát Vương Quyền” của Phái Tuyết Sơn. 

             Phái Tuyết Sơn, từng được xếp vào một trong chín môn phái lớn của võ thuật Hoa Hạ cổ đại, nổi tiếng thế giới với kiếm pháp Tuyết Sơn. 

             Nhưng ngoài kiếm pháp Tuyết Sơn ra, Bát Vương Quyền của môn phái cũng vô cùng lợi hại, chính là kiệt tác của phái Tuyết Sơn. 

             Diệp Phàm có thể nhận ra, nhưng Thần Hồng thì không, ông ta trở mặt nói: “Cô nhóc, mau đi đi nếu không đợt chút nữa cẩn thận sẽ khiến cô dính máu đầy mặt”. 

             “Tên khốn nhà ông, ông không tin tôi?”, Diệp Vi Vi quát mắng. 

             “Láo xược”. 

             Thần Hồng hét lên một tiếng rồi giơ tay định tát Diệp Vi Vi. 

             Sắc mặt Diệp Phàm lập tức lạnh hẳn đi, anh cũng giơ tay đấm về phía tay ông ta. 

             Nắm đấm mang theo sự hung tợn xé gió mà đến, sắc mặt Thần Hồng không đổi mà chuyển hướng tay về phía Diệp Phàm. 

             “Đợi mãi mày mới ra tay, thằng nhãi, chịu chết đi”. 

             Một chưởng đánh ra, ông ta giơ chân đá về phía đầu gối Diệp Phàm. 

             Diệp Phàm cũng không vội mà tiến lên một bước, ngay trong khoảnh khác bị đá thì di chuyển ngang dọc, đột nhiên nắm đấm anh như hổ gầm lao xuống với khí thế kinh người. 

             Bịch! 

             Thần Hồng bị dính một chưởng, lập tức lùi lại phía sau, lùi đến hơn 3m mới dừng lại. 

             Sắc mặt ông ta cuối cùng cũng thay đổi, không còn bộ dáng kiêu ngạo như vừa nãy nữa. 

             “Thằng nhãi, có bản lĩnh đấy, nhưng vẫn chưa đủ đâu”. 

             Thần Hồng hét lên một tiếng rồi lao về phía Diệp Phàm, ông ta nhảy dựng lên, rồi hai tay đan chéo hướng về phía Diệp Phàm cứ như một con linh viên. 

             Bách Tí Viên chưởng! 

             Thần Hồng hét lớn rồi hai tay vung lên chém vào gió, nếu những cú đấm này mà dính vào ai thì tuyệt đối lấy mất nửa cái mạng của họ. 

             Nhưng mà, lúc này Diệp Phàm đã nhìn ra thực hư rồi, Thần Hồng thực sự không tầm thường nhưng dù có mạnh cũng mới chỉ là một Cửu Đạo Ám Kình mà thôi, còn thua xa Ám Kình Đại Thành. 

             Do đó, chuyện tiếp theo đã để lại một ấn tượng khó phai cho những người có mặt ở đây. 

             Chỉ thấy Diệp Phàm hạ hết được những đòn tấn công của Thần Hồng với sức mạnh hủy diệt, rồi sau đó lao người lên, đánh mạnh vào vai Thần Hồng. 

             “Rầm”. 

             Thần Hồng – người đang bị Diệp Phàm đánh đột nhiên quỳ mạnh xuống sàn nhà. 

             “Răng rắc”. 

             Sàn đá cẩm thạch dưới đầu gối của ông ta thực sự phát ra âm thanh răng rắc, đầu gối ông ta cũng cũng nứt vỡ ra. 

             “A...” 

             Ngay lúc này, một tiếng hét vô cùng thảm thiết phát ra từ miệng Thần Hồng, sắc mặt ông ta vô cùng dữ tợn, đau đớn đến tột cùng. 

             Thẩm Quảng Binh, Thẩm Kiến Bình và tất cả những người có mặt ở đây đều mắt chữ o mồm chữ a, Thần Hồng vừa mới nói các võ quán lớn của thủ đô gặp ông ta cũng phải chào một tiếng thầy cơ mà. 

             Sao mới nháy mắt đã quỳ rồi? 

             Thẩm Quảng Binh bắt đầu lộ ra sự lo lắng, Thần Hồng thua thì ông ta cũng thua cược luôn. 

             Kết quả của việc thua cuộc chính là một cánh tay đó. 

             Thẩm Quảng Bình giật giật bắp chân, xoay người muốn chạy trốn, nhưng tốc độ của ông ta sao mà so được với Diệp Phàm chứ. 

             3 giây sau, Diệp Phàm đã nắm lấy cổ ông ta kéo về. 

             “Ông cậu, thấy tôi không nhiệt tình chút nào sao?” 

             “Chạy trốn hả?” 

             Diệp Phàm cười nhạo một tiếng rồi bàn tay còn lại vẫy một cái, con dao găm Long Lân sáng lóa xuất hiện trong tay anh. 

             Nhìn thấy thế thì đám người đều hét lên sợ hãi, lẽ nào Diệp Phàm thực sự muốn lấy đi một bên tay của Thẩm Quảng Bình. 

             “Diệp Phàm, tôi là ông cậu của cậu, lẽ nào cậu thực sự định chặt một bên tay của tôi?”. 

             “Cậu không sợ bị trời đánh, bị người đời nguyền rủa sao?” 

             Thẩm Quảng Binh đổ mồ hôi lạnh đầy người, không ngờ ông ta không màng thể diện chạy trốn mà còn bị bắt về. 

             “Ha ha, tất nhiên phải chặt rồi, thua là thua, tôi là một người theo trường phái Vô thần”, Diệp Phàm nói một cách chế nhạo. 

             “Diệp Phàm, bỏ qua cho Quảng Binh đi, nếu mà mày đám ra tay thì đúng là đại nghịch bất đạo, trời không dung đất không tha”, Thẩm Thiên Quỳnh ngồi trên ghế chủ vị hét lớn. 

             Đây là em trai bà cụ yêu quý nhất, không thể để cho đứa cháu ghê tởm Diệp Phàm này chặt tay được. 

             Trời không dung đất không tha? 

eyJpdiI6Im1HSnFGdEhmUVdzZm1FSUFIb2RMY3c9PSIsInZhbHVlIjoickE5VUNhOWUyTDVjZHdROEpPTWt0Qjd3XC9HZ0lpWUE2azVVTDY3dW90bjllNHd3WUVwVDFJSWg1OEJpQlZ1V0l5eUlxYmpjR1FMcE82RTVSalwvbnR6YkZBelwvZnIwNjVwNTk3VGNHbFliWkVMc0FlYmUwc3l5cUlOUEsrOHdOYVRtZEtjdmcwMU1aWUlOR3EwVyt0YjZzQnBTSExRbmN3MFp1bDZZMUQ4TlBpS05lS0xwOGJNOVYxREZUakVKRXNvQnpkdXcyOTVkOGdycTBKN3AwaW1rMGV2U2g4aTU2UzV1UmFMU0lVVFNEZVwvOHV2Q1FtMFBPYVlwazRkOEV0SkMxY0RpV0w2Y2lhUllSdFlHbGZJbjJcL2labFRtUXhKWldCckVmd3JNUmtCUVhtcjhYRjVrWDkwc3ZtTExQNXF4U21EVmhWNDBRMGZSbmpOVWpyUGdSNGVMUnprU1pTYktuZ2FGUTRjYitXckxkeUhhSkcwZXB1bWxwRzlNN0JJZk4xclNvRnlyVFZMWFhlVGFqUkxDUWwzWXNteHJQMlpuYWVlR1QwWjhUcGI0PSIsIm1hYyI6ImMyMTlkNDM4NmM5NjBiM2I3NTI3YmVlN2Y1OWU2YWUyM2UwZDUzOGFkNmQyN2Q4YzQ5MWU2MTBkNTIyNGJkNzgifQ==
eyJpdiI6ImlcL3Z4OEFCUlVXUWZOWG5CaGV6MWNRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkpcLytxbFJJRWtmZGxVSmM2NTBhRFY0NktrZW1FTHlNSUswcFY3VU5Vd3BVZytCMENxVURVREUrN3J6d1RYbTZNVEJ5WlNvRGtqRUpzYTJNUE5GREZMVjRDMTdzTWRpQmJSU2J5VUdXQ211N2dnTzdZK1FrcUpZMnNNMTA1cGFFRmVmbE9mN08yOW04ZmpqMiswM3NhbW1ja3hnT1E2bUhMZWtmZUpTQ3U0Z1VDZzJSOFBPZWFXc054enAxZmRNc3kiLCJtYWMiOiIwNTgyMGVkY2U0ZTlkZTE3MjM1MmZmYjUzMDcyMzNmZjAzYTY4NThhMWYxNTk2YWQyNzVjMTYzMzE3ZmNjMTcxIn0=

             Một dòng máu đỏ tươi chảy ra, một cánh tay rơi xuống.

Ads
';
Advertisement
x