Máu tươi nhuộm đầy mặt đất, tiếng dập đầu khiến mọi người sợ hãi!
Thẩm Cảnh Hào không những quỳ, mà còn dập đầu xuống.
Những người ở trong phòng khách đều rất ngạc nhiên, trước sau trái ngược quá lớn, vừa rồi Thẩm Cảnh Hào còn cực kỳ ngầu giờ lại chẳng khác nào một con chó.
Khuôn mặt của Diệp Phàm tràn đầy vẻ mỉa mai, Thẩm Cảnh Hào bị dọa sợ mất mật, không ngờ tố chất của hắn ta lại kém như vậy!
Có một đứa con trai như thế này, Thẩm Kiến Bình tức đến mức run người: “Thằng ngỗ nghịch, con mẹ mày cút đi cho tao...”
Mất mặt, quá mất mặt! Toàn thân Thẩm Kiến Bình run lên, trong một phút nóng đầu, ông ta lao tới đạp Thẩm Cảnh Hào.
“Đồ ngu, sao ông lại tới quấy rầy người đang quỳ thế!”
Diệp Phàm mỉa mai, nhanh chóng duỗi chân ra đá vào đầu gối của Thẩm Kiến Bình.
“Bịch...”
Thẩm Kiến Bình bị thương nên cũng quỳ xuống, âm thanh đầu gối đập xuống vang lên, khiến người khác ghê răng.
Hai bố con nhà bọn họ đều quỳ xuống, những người nhà họ Thẩm khác cũng hoảng sợ, nhưng bọn họ lại càng tức giận, cực kỳ tức giận!
Đầu gối của Thẩm Kiến Bình đau nhức nhưng cũng không thể nào so với sự nhục nhã trong lòng, ông ta chửi ầm lên: “Diệp Phàm, thằng khốn nạn, mày đánh lén bằng hung khí, không đáng mặt thằng đàn ông...”
“Đúng thế, mày dùng hung khí, mày không đáng mặt đàn ông”.
“Chỉ có loại người ti tiện mới đánh lén thôi, loại người như thế này sao có thể nắm giữ được quyền lực của nhà họ Diệp, tôi không phục...”, đám người nhà họ Thẩm ở bên cạnh nhao nhao hô lên, trong lúc nhất thời, Diệp Phàm bị cả đám người chỉ trỏ.
Thế nhưng, Diệp Phàm nhìn bộ dạng cuồng loạn của bọn họ mà không cảm thấy tức giận, ngược lại còn lộ ra vẻ giễu cợt.
“Bà cụ, đây chính là người nhà họ Thẩm sao? Một đám heo chỉ biết sủa!”
“Tôi thực sự rất khâm phục, rốt cuộc bà tốn bao nhiêu công sức mới đưa được bọn họ vào trong nhà họ Diệp thế, hơn nữa còn có được vị trí cao, tôi thấy bà có công lao lớn nhất trong sự suy tàn của nhà họ Diệp đó”.
“Không bao lâu nữa, trong danh hiệu năm gia tộc lớn thì sẽ không còn nhà họ Diệp đâu!”
Diệp Phàm châm biếm Thẩm Thiên Quỳnh, châm chọc những người nhà họ Thẩm đó không có ý nghĩa gì, Thẩm Thiên Quỳnh mới là cây gậy Kim Cô trấn biển của đám người đó!
Một câu nói của Diệp Phàm cũng khiến Thẩm Thiên Quỳnh tức gần chết, cây gậy của bà ta đập rầm rầm, muốn đánh chết Diệp Phàm ngay lập tức.
Những người nhà họ Thẩm cũng không nhịn được nữa, một người đàn ông trung niên có dáng vẻ rất trẻ tuổi đứng lên.
Ông ta là Thẩm Quảng Binh, em trai út của Thẩm Thiên Quỳnh.
Trong tất cả những người có mặt tại đây, ông ta là người được Thẩm Thiên Quỳnh yêu quý nhất.
Sự yêu quý đó giống như tình mẹ con, Thẩm Thiên Quỳnh có bảy anh chị em, bà ta là chị cả, còn Thẩm Quảng Binh nhỏ hơn bà ta gần hai mươi tuổi.
Nhà họ Thẩm không ở thủ đô mà ở thành phố Hải Tân kế bên, cũng là một gia tộc khá nổi tiếng trong địa phương.
Thế nhưng họ vẫn còn kém hơn nhà họ Diệp, khi nội bộ nhà họ Diệp ngày càng căng thẳng, ý tưởng của Thẩm Thiên Quỳnh chính là để Thẩm Quảng Binh thừa kế nhà họ Diệp.
Bà ta thậm chí còn nhiều lần đề nghị chuyện để Thẩm Quảng Binh đổi thành họ Diệp nhưng vì muốn mở từ đường cho gia tộc mình, mà hai anh em Diệp Phàm vẫn còn sống tốt, nên chỉ có thể từ bỏ chuyện này.
Còn về phần bố và chú của Diệp Phàm, một người tàn tật, người còn lại thì thành hòa thượng.
Bố của anh thường xuyên biến mất, huyết mạch duy nhất có thể kế thừa của họ, cũng chỉ còn lại hai người là Diệp Phàm và em trai của anh.
Thẩm Quảng Binh đứng dậy, trừng mắt nhìn Diệp Phàm: “Diệp Phàm, cậu làm thế này là tìm đường chết, đừng tưởng mình biết chút võ công là có thể không coi ai ra gì, tôi sẽ khiến cậu hối hận!”
Diệp Phàm khẽ nhíu mày: “Ông là ai?”
Diệp Phàm không quen biết Thẩm Quảng Binh, năm đó khi anh bị đuổi đi, Thẩm Quảng Binh vẫn chưa đến nhà họ Diệp.
Thẩm Quảng Binh hừ lạnh: “Bà nội của cậu chính là chị ruột của tôi, tính theo vai vế, tôi chính là ông trẻ của cậu!”
“Bây giờ, lập tức quỳ xuống xin lỗi bà nội cậu, cầu xin chị ấy tha thứ, nếu không tôi sẽ mời cường giả thật sự đánh cậu đó!”
Thẩm Quảng Binh chắp tay sau lưng, sắc mặt kiêu ngạo, mặc dù một đống người nằm la liệt trên mặt đất nhưng ông ta vẫn không hề sợ hãi.
Những cảnh tượng máu me hơn thế này, ông ta đã thấy rất nhiều rồi.
Diệp Phàm nhìn Thẩm Quảng Binh rồi khẽ mỉm cười: “Ông mời họ ra đi, để họ trấn áp tôi rồi tôi sẽ chắp tay nhường cho ông vị trí thừa kế này!”
Diệp Phàm vừa dứt lời, Thẩm Quảng Binh rất ngạc nhiên, sau đó là cực kỳ vui mừng.
Nếu như Diệp Phàm chủ động nhường vị trí thừa kế này cho ông ta thì không ai có thể đàm tiếu về việc này được nữa nữa, về phần khiêu chiến với ông hai nhà họ Diệp - Diệp Chấn Đình, đó lại là chuyện khác.
Thế nhưng, ông ta còn chưa kịp nói gì, Diệp Phàm đã cười: “Nếu như không thể trấn áp được tôi thì tôi sẽ lấy một cánh tay của ông, ông có dám đánh cược không?”
“Hỗn xược!”
Thẩm Thiên Quỳnh ngồi ở trên ghế chính lập tức tức giận, giống như đang bảo vệ con của mình nói: “Diệp Phàm, mày đại nghịch bất đạo quá đấy, ông ấy là ông trẻ của mày, mày làm vậy sẽ bị sét đánh!”
Diệp Phàm liếc nhìn Thẩm Thiên Quỳnh đang tức giận, bình tĩnh nói: “Ồn quá đi!”
“Diệp Phàm...”
Thẩm Thiên Quỳnh nghiến răng nghiến lợi, cực kỳ chán ghét Diệp Phàm.
Bà ta thậm chí còn đứng lên khỏi ghế. đúng thật là tức gần chết mà! Bà ta sắp bị thằng cháu này chọc cho tức chết rồi.
Diệp Phàm không nhìn bà ta nữa, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Quảng Binh: “Gọi người của ông ra đây, tự nghĩ trước là tay trái hay tay phải đi!”
“Ha ha ha, cậu thật sự rất kiêu ngạo đó...”
Thẩm Quảng Binh giận quá hóa cười, quay người đi về phía sau, một người đàn ông trung niên mặc quần áo Tôn Trung Sơn yên lặng đứng dậy!
Từ đầu đến cuối, người đàn ông này không hề quan tâm mọi chuyện, nhìn kỹ lại, hóa ra lại là đang nhắm mắt dưỡng thần.
Diệp Phàm híp mắt: “Cũng khá đấy!”
“Thầy Hồng, mời ông ra tay, trừng trị đứa cháu bất trung, bất nghĩa, bất hiếu này!”, Thẩm Quảng Binh hai tay nắm thành quyền, tỏ ra rất lễ phép.
“Bất trung bất nghĩa thế nào? Bất trung bất hiếu thế nào?”, người đàn ông vẫn nhắm mắt, bình tĩnh hỏi câu này.
“Sỉ nhục bề trên, không có tôn ti, muốn sát hại người thân ruột thịt...”, Thẩm Quảng Binh kể ra các tội lỗi trong một hơi.
“Thằng nhãi ranh, đáng phải trừng trị!”
Vừa dứt lời, người đàn ông mở mắt ra, đôi mắt hiện lên tia lạnh lùng đến thấu xương.
Khi ông ta mở mắt, luồng khí mạnh mẽ cũng bùng phát.
Người nhà họ Thẩm ai cũng trở nên kích động, đây là cao thủ Thẩm Quảng Binh mời về bên cạnh với giá cao đó.
“Ha ha ha...”
Đúng lúc này, tiếng cười lớn của Diệp Phàm vang lên, tràn đầy mỉa mai.
“Tôi còn tưởng là cao thủ nào, hóa ra là một kẻ mắt xếch, xấu cũng không phải lỗi của ông, xấu còn ra vẻ thì là lỗi của ông rồi...”
Rầm!
Một luồng khí mạnh bạo phát ra từ người đàn ông, Thẩm Quảng Binh ở bên cạnh nhanh chóng lui về sau hai bước, luồng khí vô hình trên người đàn ông khiến ông ta cảm thấy khó chịu.
Nhưng trên khuôn mặt Thẩm Quảng Binh là sự vui vẻ, ông ta rất kính trọng người đàn ông này, mỗi lần mời ra tay đều phải trả một cái giá rất lớn.
Nhưng Diệp Phàm lại sỉ nhục Thẩm Quảng Binh trước, làm vậy tức là muốn tìm đường chết, thế thì cũng không thể nào trách ông ta được.
Người đàn ông kia cũng giận quá hóa cười: “Ha ha, kiêu ngạo như vậy, cậu sợ không biết tôi là ai sao?”
Thần Hồng cũng là một nhân vật có tiếng tăm ở thủ đô, nhiều quán chủ của võ quán ở thủ đô gặp ông ta cũng phải khách sáo, gọi ông ta là thầy Hồng.
Còn bây giờ một thằng nhóc chỉ biết một chút công phu mèo ba chân lại dám sỉ nhục ông ta trước mặt nhiều người, đúng là làm trò cười cho thiên hạ.
Đám đông chỉ thấy trước mặt mình có một thân hình quét qua, Thần Hồng đến trước mặt Diệp Phàm, hai người cách nhau chưa đến một mét!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất