Bà già, bà mà dám làm gì, tôi giết bà! 

             Câu nói đầy mùi sát khí, vang dội trong phòng khách. 

             Nghe Diệp Phàm nói như vậy, mọi người trong phòng đều trợn mắt há miệng giật mình, đến cả Diệp Chấn Hà cũng bất ngờ, nhíu mày lo sợ. 

             Thằng cháu đã bị đuổi khỏi nhà này cũng ác thật! 

             Chỉ riêng mỗi Chu Tình là trên mặt không biểu hiện gì. 

             Không ai hiểu con bằng mẹ, năm đó bà cũng không màng gì đến Diệp Phàm nhưng cũng là vì trong lòng có nỗi khổ tâm. 

             Nếu nói hận, đúng hơn là hận chính người đàn ông kia, bây giờ cũng không biết người đó đã trốn ở đâu! 

             Mà từ những gì điều tra được trong mấy ngày qua, tính cách Diệp Phàm lại càng giống người đàn ông đó, lạnh lùng ác nghiệt, không có tình người. 

             Thẩm Thiên Quỳnh tức giận đến mức toàn thân run lên, tức giận la hét: “Mày là đứa cháu bất hiếu, đến cả tao mà cũng đòi giết, mày không sợ bị sét đánh chết à!” 

             “Tại sao phải sợ?”, Diệp Phàm cười nhạo một tiếng: “Bà có từng coi tôi là con cháu bao giờ chưa?” 

             “E là bà chỉ mong tôi chết sớm cho rồi, nhưng nếu tôi chết rồi, em trai tôi chắc chắn cũng sẽ chết, lúc đó nhà họ Diệp này có thể đổi họ thành nhà họ Thẩm rồi đúng không?” 

             Mọi người đều bất ngờ đến ngây người, không ngờ Diệp Phàm cũng dám nói thẳng chuyện này trước mặt mọi người như vậy. 

             Cho dù Thẩm Thiên Quỳnh rất quá đáng nhưng rõ ràng cũng không dám nói thẳng là muốn đổi cái nhà này thành nhà họ Thẩm. 

             Dù sao Diệp Chấn Hà cũng chưa chết, khi ra khỏi cửa lớn nhà họ Diệp, trước mặt người ngoài, hai vợ chồng già vẫn thể hiện tình cảm thắm thiết. 

             Diệp Phàm vạch trần tất cả để làm bà cụ mất mặt đây mà! 

             “Cái thứ vô liêm sỉ, lôi thằng này xuống, đánh một trăm gậy cho tôi!”, Thẩm Thiên Quỳnh vô cùng hung dữ, người nhà họ Thẩm đứng một bên, đột nhiên lộ vẻ mặt tươi cười. 

             Một trăm gậy chắn chắn sẽ khiến Diệp Phàm sống dở chết dở, thậm chí nếu cố ý động tay động chân thêm có thể để anh chết luôn. 

             “Mẹ, mẹ quá đáng rồi đấy!”, ngay lúc này, Chu Tình không nói gì nãy giờ chợt lên tiếng. 

             “Quá đáng?” 

             Thẩm Thiên Quỳnh tức giận, la lớn: “Mẹ biết đó là con trai của con nhưng cứ mở miệng ra là đòi giết bà đây. Đó là điều tối kỵ chỉ phạt đánh, không muốn giết là đã thương tình lắm rồi!” 

             Chu Tình nhướng mày: “Diệp Phàm cũng là cháu trai mẹ mà!” 

             “Hừ, tôi chưa từng thừa nhận cậu ta, cháu trai tôi chỉ có một đứa là Diệp Thánh thôi!” 

             “Nhưng mà, mệnh của Thánh lại không được tốt, bị ung thư máu, tôi sẽ cho thằng bé được hưởng thụ thời gian còn lại một cách vui vẻ, còn thằng vô dụng này thì buộc phải đuổi đi!” 

             Diệp Thánh là em trai của Diệp Phàm, giờ đang nằm trong phòng điều trị ở bệnh viện, đợi Diệp Phàm hiến tủy cho. 

             Ánh mắt Chu Tình trở nên lạnh lẽo, Thẩm Thiên Quỳnh nói chuyện đường hoàng như thế nhưng từ lúc Diệp Thánh bị phát hiện mắc bệnh ung thư máu, bà cụ này cũng chỉ đến thăm cháu trai được một lần. 

             Đây đúng là chuyện nực cười, trong lòng bà ta, nhà họ Thẩm mới là người nhà. 

             Đến cả mấy đứa cháu gái, bà ta cũng không thèm nhìn một cái. 

             “Mẹ, con cũng đã khuyên rồi đấy, mẹ tự giải quyết cho tốt đi!”, Chu Tình nhìn qua Diệp Chấn Hà đang không coi ai ra gì rồi lạnh mặt quay qua nói với Thẩm Thiên Quỳnh. 

             “Bắt đầu đi!”, Thẩm Thiên Quỳnh gõ mạnh cây gậy xuống đất, một đám người đột ngột lao ra từ sau nhóm người nhà họ Thẩm 

             Người nào người nấy đều thân hình vạm vỡ, vừa nhìn đã biết là người tập võ. 

             Người nhà họ Thẩm đều lộ ra nụ cười phấn khích, vẻ mặt của bố con Thẩm Kiến Bình càng hung tợn. Hai bố con bọn họ nhìn nhau một cái thì đều nhìn thấy tia tàn nhẫn trong mắt đối phương 

             Đợi lát nữa phạt đánh, bố con bọn họ muốn tự mình ra tay. 

             Đám người này khoảng chừng hơn hai mươi người, sau khi Diệp Phàm thấy thì nhếch miệng cười nhạo. 

             Ngược lại, anh không ra tay trước mà nhìn qua ông nội mình - Diệp Chấn Hà, châm chọc nói: “Ông già, đến vợ của mình mà cũng không quản được, đem cả đám tay chân vào trong nhà, ông sống uất ức thật đấy!” 

             “Vị trí chủ nhà này ông không thích hợp nữa rồi, từ hôm nay nhường lại người khác đi!” 

             Lời nói đại nghịch bất đạo như vậy khiến mọi người nghe xong đều thấy chấn động. 

             Lời này của Diệp Phàm so với việc muốn giết Thẩm Thiên Quỳnh càng khiến họ kinh sợ hơn, anh muốn ép buộc ông nội giao lại vị trí đó sao? 

             Đến cả mấy chị em họ của Diệp Phàm đều lộ vẻ bất ngờ, ai cũng muốn đứng dậy trách mắng Diệp Phàm. 

             Chọc tức Thẩm Thiên Quỳnh là được rồi, còn muốn gây chuyện với cả Diệp Chấn Hà, cậu ta không sợ chết sao? 

             Nước nhà họ Diệp không nông như vậy đâu! 

             “Ha ha ha…” 

             Diệp Chấn Hà im lặng nãy giờ đột nhiên cười lớn, bình tĩnh nói: “Nếu cậu làm được, vậy vị trí gia chủ này nhường cho cậu có được không?” 

             Mọi người xung quanh hoảng sợ, không ngờ Diệp Chấn Hà lại không hề tức giận, Diệp Phàm cũng cười khinh khỉnh: “Ông già, nghĩ nhiều quá rồi, cái vị trí gia chủ quèn của cái nhà này thì tôi không hiếm lạ gì, nhưng sẽ có người hợp hơn làm được thôi!” 

             “Đánh đi, làm gì ngây ra đó mà không đánh đi…” 

             Thẩm Kiến Bình gầm lên, hơn hai mươi người đồng thanh hét một tiếng, cùng xông về phía hướng Diệp Phàm. 

             “Giết, đánh chết hắn…”, Thẩm Cảnh Hào che mặt, hung tàn la lớn. 

             Một đám người cao to tiến về phía Diệp Phàm, cười nhạt, hôm nay Diệp Phàm phải ngã xuống thôi. 

             Diệp Phàm khinh khỉnh cười: “Đám tôm tép!” 

             Đây đều là những người khó khăn lắm mới luyện ra chút nội công nhưng cho dù có nhiều người hơn nữa thì cũng vô dụng, tôm tép cũng chỉ là tôm tép mà thôi! 

             Một âm thanh vang lên. 

             Diệp Phàm không lùi bước mà còn tiến lên, một mình xông tới, bàn tay bắn ra một luồng sáng 

             Cầm con dao Long Lân trong tay, Diệp Phàm như cá gặp nước, xoay tới xoay lui giữa hai mươi mấy người. 

             Bịch bịch bịch… 

             Trong nháy mắt, đã có bảy người ngã xuống, đám người này liên tục gào thét thảm thiết, trên chân chảy máu đầm đìa, gân chân đều bị Long Lân cắt đứt. 

             Tốc độ của anh vẫn không giảm, liên tục có thêm mấy người ngã xuống… 

             Tiếng hét chói tai, mùi máu tươi nồng nặc khiến mọi người trong phòng đều hoảng sợ. 

             Thẩm Cảnh Hào sợ ngây người. 

             Thẩm Kiến Bình bụm miệng, mắt trợn to, đồng tử giãn ra, toàn thân run rẩy. 

             Sự sợ hãi dâng lên trong lòng, khó mà nhìn thẳng được cảnh này! 

             Trong vòng năm phút, nhiều nhất là năm phút, hai mươi mấy người xông tới chỗ một mình Diệp Phàm, tất cả đều bị đánh gãy chân. 

             Năm phút mà đã làm tới mức này thì còn là người sao? 

             Sao Diệp Phàm có thể lợi hại như vậy? 

             Thẩm Kiến Bình kinh hãi: “Mày… Mày luyện võ?” 

             Nếu đúng là Diệp Phàm đã luyện võ, thì đám người bình thường như bọn họ sẽ không dễ gì mà chèn ép được anh nữa. 

             Nếu mà Diệp Phàm phát điên, thẳng tay giết luôn ông ta, cho dù có Thẩm Thiên Quỳnh làm chỗ dựa thì còn tác dụng gì? 

             Mạng đã không còn, có chỗ dựa làm quái gì! 

             Nhà họ Diệp có thể trở thành một trong năm gia tộc lớn, ngoại trừ tài lực, sản nghiệp ra, chính là nhờ vào việc nuôi dưỡng được một nhóm người luyện võ mạnh mẽ. 

             Nếu không đã bị người khác chèn ép từ sớm rồi, chỉ là bọn họ không ngờ Diệp Phàm mạnh như vậy. 

             Ngay cả một đám sơ cấp mới luyện công hợp lại cũng không địch nổi! 

             Diệp Phàm thản nhiên nhìn mọi người: “Còn muốn đánh tôi tiếp không?” 

             Câu hỏi thản nhiên như gió, cả một sảnh phòng im lặng như chết chóc, không ai dám đáp lại. 

             Đặc biệt là đám người nhà họ Thẩm, ánh mắt Diệp Phàm sắc bén như lưỡi kiếm! 

             “Nếu đã không có, vậy thì tốt!” 

             Diệp Phàm lạnh nhạt nhìn một đám người nhà họ Thẩm, sắc bén nói: “Cánh tay người nhà họ Thẩm dài quá rồi, tất cả mọi người quỳ xuống cho tôi!” 

             Diệp Phàm ra tay tàn nhẫn, ánh mắt vô tình lạnh lùng, khiến cả đám người họ Thẩm kinh hãi sợ sệt, nhất là Thẩm Cảnh Hào đứng gần anh nhất, hai chân run lẩy bẩy! 

             Diệp Phàm tiến lên một bước, đặt tay lên vai hắn ta, tên này càng run hơn, khóe môi run run không nói lên lời. 

             Hắn ta vô cùng hoảng sợ! 

             “Đồ vô liêm sỉ! Bỏ bàn tay dơ bẩn của mày ra, mày đừng có mà quá đáng…”, Thẩm Thiên Quỳnh hoảng sợ, Diệp Phàm lại dám bắt người nhà họ Thẩm phải quỳ xuống! 

             Ha! 

             Diệp Phàm cười khinh không nói, con dao Long Lân rời khỏi tay, đâm xuyên qua bả vai hắn ta. 

             Việc này như giọt nước tràn ly. 

eyJpdiI6IkhhSHBER0g5VzVtOFFOMDRvdFdta2c9PSIsInZhbHVlIjoiWlJQbjdvREtralg5c1ozWmtxeUNpdUVBcWtnWWtLdllWdlRRelwvcDdmbmpKQ0hhME5xeVUzV2FkU1J3OEtOcHJ6aDRQWncrajlma1dFaDFFMHRBdHVjdWd5SGdVWVwvXC83VnllcDIyQUhMaHNCcEIrTGI4NHhQOStTbkYzYmtSUzhTNHg1RHlKcVFVTEpEU0x5aFBjYU1aWkJUK3pNVURtWk9Udm5rYzdJZkFtdXNzOFFVMVZqaG9XRUdabFwvSWl3RiIsIm1hYyI6IjBjOGU1ODAyMWRkYzcyZDU3MTFiMGQzMjM4Njg3ZmQzNGI0MWVkOWE0N2ZmNjk0ZGQxOWNlYTExYWRiMDA3MzgifQ==
eyJpdiI6IlMyQTYwWEVSdVA5MWp4Qm1RMG85N3c9PSIsInZhbHVlIjoiamw0UnpZck50WFpXSDBramZWQUxWWUdWeTgrTVg3WUhjRU9mK0pHcXAxaVBOZDR4VmFsdVZvV0JyUVBnMlNrWnhoXC95bG43djV2bkxCcTRMcW5DTDA4TGFWTU0yeEF4REl0MmpcL2I2azU5RDZTaUdcL1NxTXNsYmk0WHVRQjZpaXNyWWFUWE8xcThQU1JqVjY0OURyaWxZc01vaTBKck5VQ1ZUTVBqdUpIYTFDbHBTNjZyR0NlNWhMXC9HcEpEYVdIaUduZTBQNTF1Ukswc25kQXlGNjNJcUx3M24zM0R4azc0OVwvNlpQZE5tdTNUbGsxY1M3ODV4UndhMkptSld4ZlJXZ3RFc1wvY3JCcmZjNzNzRHhIY2ZCOFE9PSIsIm1hYyI6IjBkOWNlM2Y5OTVlYTkxNDMzY2IzYzI0MTMzYzg4MDYzMGI4YjM3NTc1Njc5MzcxZjFmODU4MjJlOGYyMzk1OTAifQ==

             
 

Ads
';
Advertisement
x