Diệp Phàm không trả lời lại mà thả chim bồ câu vào lồng rồi lạnh nhạt nói: “Đi thôi, tôi nghĩ mấy người đó không đợi được nữa rồi”. 

             Lúc này trong phòng khách của đại gia chủ nhà họ Diệp đã chật kín người, tin tức Diệp Phàm trở về sớm đã được truyền đến đây rồi. 

             Người đến còn đông hơn hôm qua, không ít người đều là do tò mò, Chu Tình phải dùng mất bao nhiêu sức lực mới có thể kéo được anh về nhà. 

             Nhân cơ hội này mà chống lại Chu Tình thì có thể có được nhiều lợi ích hơn. 

             “Đến rồi”. 

             Không biết ai hô lên một tiếng như vậy, chỉ thấy Chu Tình và Diệp Phàm một trước một sau đi vào trong phòng. 

             Rất nhiều người đều nhìn về phía họ, Diệp Phàm trong mắt họ trước đây chính là đứa quái thai. 

             Từ khi sinh ra đã không khóc, 4 tuổi mới biết đi, 5 tuổi mới biết nói rành mạch. 

             Là con trai cả của chi chính nhưng Diệp Phàm lại như thế, điều này khiến cho nhà họ Diệp bị người ta đồn đoán không ít. 

             Tất cả đều cho rằng, đây chính là dấu hiệu sự suy tàn của nhà họ Diệp, sau khi một người em trai bé hơn Diệp Phàm một tuổi được sinh ra thì nhà họ còn không có thêm một người cháu trai nào nữa. 

             Tin đồn được truyền đi, Diệp Phàm là người mang lại sự đen đủi, khiến cho chi của nhà họ chỉ sinh nữ mà không sinh được nam. 

             Không có đầu đinh, chính là một điều không thể tưởng tượng được trong một đại gia tộc. 

             Chu Tình dẫn Diệp Phàm vào rồi đi sang một bên, ngồi xuống chỗ của mình, mà không đoái hoài gì đến Diệp Chấn Hà và Thẩm Thiên Quỳnh. 

             Đây là ý của Diệp Phàm, buổi gặp mặt hôm nay không đơn giản, anh đã chuẩn bị sẵn sàng việc hai tay nhuốm máu rồi. 

             Quả nhiên, một người đàn ông mặc một bộ vest sang trọng bước ra, rồi đứng trước mặt Diệp Phàm hỏi: "Diệp Phàm, mày có còn nhớ tao không?" 

             Diệp Phàm cười nhạt: “Tất nhiên rồi, mày là Thẩm Cảnh Hào, khi còn nhỏ trêu chọc tao không ít lần”. 

             Thẩm Cảnh Hào cười một tiếng, rồi hừ lạnh: “Nhớ là tốt rồi, nhưng đấy không phải là trêu chọc mà là dạy dỗ, dạy mày hiểu được lễ nghĩa của một đại gia tộc. 

             “Thế sao?” 

             Diệp Phàm thờ ơ cười một tiếng rồi lập tức giơ tay lên. 

             “Bốp”. 

             Một tiếng bạt tai vang lên, tát thẳng vào mặt Thẩm Cảnh Hào, năm dấu ngón tay hằn lên rõ rệt trên mặt hắn ta. 

             Đám người ở đây điều sững sờ, Diệp Phàm – đứa con bị gia tộc ruồng bỏ này, vừa đến thủ đô thì bị bắt vào cục cảnh sát, không dễ gì mới được thả ra ngoài, bây giờ vừa đến nhà họ Diệp đã dám đánh Thẩm Cảnh Hào rồi? 

             Thẩm Cảnh Hào tuy là họ Thẩm nhưng do bà cụ Thẩm – Thẩm Thiên Quỳnh chống lưng nên cũng thường xuyên ra oai tác quái, không khác người họ Diệp là bao. 

             Tuy rằng Chu Tình khiến họ có chút kiêng dè nhưng có Thẩm Thiên Quỳnh ở đây thì người nhà họ Thẩm không lo lắng chút nào. 

             Bắt nạt Diệp Phàm sẽ không gây ra chuyện lớn gì. 

             Thẩm Cảnh Hào ôm mặt hét lớn: “Tên phế vật bị đuổi khỏi nhà mà dám đánh tao?” 

             “Không dám”, Diệp Phàm cười đáp. 

             Không ít người ở đây đều cười chế nhạo, một tên phế vật 12 năm qua cũng chỉ là một tên phế vật mà thôi. 

             Nhưng trong chớp mắt Diệp Phàm lại cười tiếp: “Không dám đánh mày nhưng tao dám giết mày”. 

             Cái gì? 

             Không ít người đều trợn tròn mắt, không tin được những lời này được nói ra từ miệng Diệp Phàm. 

             Theo tin tức họ có được, anh hôm nay mới được nộp tiền bảo lãnh để ra tù. 

             Sao mà nháy mắt lại muốn giết người rồi, bị điên rồi sao? 

             “Mất dạy”. 

             Một người đàn ông trung niên nói, ông ta tên là Thẩm Kiến Bình, là bố của Thẩm Cảnh Hào, cũng chính là cháu trai ruột của Thẩm Thiên Quỳnh. 

             “Diệp Phàm, còn chưa nhận lại tổ tông gia tộc mà đã bắt đầu gây rắc rồi rồi, lại còn ở đây muốn giết Cảnh Hào, tôi thấy cậu bị thần kinh rồi, phải cho cậu vào viện tâm thần hai năm thì cậu mới tỉnh ra được”. 

             “Nhận lại tổ tông gia tộc?” 

             Một câu nói này khiến Diệp Phàm cười to. 

             Cả khuôn mặt anh lúc này đều là sự tức giận. 

             12 năm trước bị đuổi khỏi gia tộc, phải đi lang bạt khắp nơi, hôm nay lại nói là anh bị thần kinh, muốn cho anh vào viện tâm thần. 

             Sao ông ta dám. 

             Sao Thẩm Kiến Bình dám? Một người họ Thẩm thì có tư cách gì mà lại dám tùy tiện ra lệnh cho anh. 

             “Sao, tôi nói không đúng à, vừa về đã bị giam vào tù, không biết là Chu Tình phải phí mất bao nhiêu của cải của gia tộc mới cứu cậu ra được, bây lại còn gây rối, tôi nghĩ là nên tước luôn họ Diệp của cậu đi”, Thẩm Kiến Bình nói một cách cứng rắn. 

             “Tước cái con mẹ ông, ông là cái thá gì mà đòi tước họ của tôi, hôm nay tôi muốn đòi lại tất cả những thứ thuộc về mình”. 

             Lời nói thô tục như thế nhưng lại mang đến một sự uy nghiêm không ngờ được. 

             Điều này khiến cho Thẩm Kiến Bình nhất thời tức giận không nguôi, ông ta là một người hơn 40 tuổi rồi mà Diệp Phàm lại dám chửi cả mẹ ông ta. 

             Sắc mặt Thẩm Thiên Quỳnh trầm hẳn xuống, đó chính là em dâu của bà cụ, ánh mắt bà cụ nhìn Diệp Phàm ngày càng đáng sợ. 

             Thẩm Cảnh Hào tức giận: “Diệp Phàm, mắng bà nội tao, cái đệt...” 

             “Bốp”. 

             Không đợi hắn ta nói hết thì Diệp Phàm lại tát thêm một cái nữa. 

             “Bốp, bốp, bốp, bốp”. 

             Trái phải đều bị đánh, hai bên má hắn ta bây giờ đã sưng vù cả lên, như một cái đầu heo vậy. 

             Đám người ở đây đều vô cùng kinh ngạc, Thẩm Cảnh Hào thực sự bùng nổ, hắn ta giận đến run hết cả người, hét to: “Súc sinh, tao muốn giết chết mày”. 

             “Bịch”. 

             Diệp Phàm tóm lấy cổ hắn ta rồi đập thẳng lên chiếc bàn gỗ. 

             Chiếc bàn gỗ rắn chắc đột nhiên vỡ nát, Thẩm Cảnh Hào phun ra một ngụm máu. 

             “Những người năm đó ức hiếp tôi, thì hôm nay đừng ai mong chạy thoát”, thân ảnh Diệp Phàm lóe lên rồi đạp một phát thật mạnh lên người Thẩm Cảnh Hào. 

             “A, tên phế vật mày dám đánh con tao...” 

             Thẩm Kiến Bình tức run người, ông ta cầm lấy một bình hoa sứ ném về phía Diệp Phàm. 

             Đám người ở đây đều ngạc nhiên không thôi, không ngờ đến Thẩm Kiến Bình lại ác như thế. 

             Chu Tình ngồi bên cạnh thì híp mắt lại, nhưng không có hành động gì, Diệp Phàm mạnh thế nào, ngay cả Diệp Trung cũng không phải đối thủ của anh. 

             Diệp Chấn Hà vẫn không thay đổi sắc mặt, cứ như thể người đang bị đánh không phải là cháu mình vậy, Thẩm Thiên Quỳnh thì lại lộ rõ vẻ vui mừng. 

             Đây là cháu ruột của bà cụ, nhưng Thẩm Thiên Quỳnh lại ghét cay ghét đắng, đập cho chết cũng tốt. 

             “Bịch”. 

             Lọ hoa vỡ nát, không phải bị đập nát mà là do Diệp Phàm đỡ lại nên vỡ nát. 

             Ngay sau đó một tiếng tát vô cùng lớn vang lên. 

             “Bộp”. 

             “Cái tát này là để cho ông biết, nhà họ Diệp là họ Diệp chứ không phải họ Thẩm”, Diệp Phàm nói. 

             Bộp. 

             Lại một cái tát nữa. 

             “Cái tát này là để cho ông biết bên ngoại cũng chỉ là bên ngoại mà thôi, cái chân vươn ra dài quá thì phải cắt đi”. 

             Bộp. 

             Lại một cái tát nữa khiến cho mọi người ở đây đều giật mình. 

             “Cái tát này là để cho ông biết, đồ của nhà họ Diệp có thể tôi không cần nhưng không được ai động vào, ai mà động vào thì tôi sẽ giết người đó”. 

             Bộp. 

             Lại một cái tát nữa, miệng Thẩm Kiến Bình bật cả máu ra rồi: “Cái này là... quen tay thôi, xin lỗi”. 

             Nói xong, Diệp Phàm lùi lại rất nhanh, chỉ thấy Thẩm Kiến Bình phun ra một ngụm máu lớn. 

             Cả người ông ta run lẩy bẩy, tất cả mọi người đều chết lặng, khí thế đó của Diệp Phàm khiến họ hoảng sợ, nhưng cái tát cuối cùng, quen tay là cái khỉ gì? 

             “Diệp Phàm...” 

             Thẩm Kiến Bình gầm gừ, ánh mắt phẫn hận như loài rắn độc, khàn giọng nói: "Cô, giết tên phế vật này..." 

             Cô của ông ta chính là bà nội của Diệp Phàm – Thẩm Thiên Quỳnh, ánh mắt bà cụ lạnh hẳn đi, rồi gõ cây gậy một cái, bên cạnh lập tức có mấy người đi ra, cứ như thật sự định ra lệnh giết Diệp Phàm vậy. 

eyJpdiI6ImFUeG9BTlNOa1wvOWdLNnkxWE92ZXlBPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImM5SFNXSVJZaXcwdFRCTTRSdVJXMWpMR1dWZEJJNkUxQVZRZ1BpcU0wTU9OZ1RMQjdobm9KaW1KTlFyY1J6OUVYbVAxc2dMMkQ4WHhaSTQwckxxVDhWRU1qMjdQSXpMZzNEbHkyMHh4UFpwVUdlZTdGa1dhRG9qYXZiQ2U5MWZsZlFXZmxDOW0wWDBBaHdRejQzdVNnbGwxcmswRkhhMXN0SUY5Y0c3XC9JQVVlSVZLaVRhSGJ6NGxYRU5KZTRcL1wvb3IwOW5KTzJQVVdyT25uUlY5bW9NOGpmekoxUzFvWTdJU1VGdEhRSXlER005c0ZGd3l6S0ZPdHFRbmtGY2Z2UExEa2tHaFIwRTErTytwMEh4ZVBvWU5Pb2dqTmloSXc3cjc0eGx1MzBBSFhFTkhuM1RuOFZcL2FcL1dTNjVoZm1JaVhtYjdvbnpPdW5wbTZCcDBlQTNWR0c2cUg2RTMrVjNGTDhCOEpcL0orbFdqT0lUWWhcL2pKRkUyZjZJZHArUnYxK3FTTjl3aitHdHluMWRTOUVrTzlhXC85ajh2TVNaRG0yenRGNk42NFpOblJIT0tsTEZ0TXVmTmhDZllrOXdjV0t1eSIsIm1hYyI6IjE4ZjYzMmE3MGYwMzQ2MjUzN2M5MTU5OWQ2Mjk0YjFhYmE0YjgyZjNhM2MwODRkZjc3YTZjNjgzYmI1MmE1YjcifQ==
eyJpdiI6IlEzMzFhelIrMGxLRG1SMmk5ZXI2XC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImlNSDJXUWNjbzFJc213a3FcL0dVMHNHSDN1dGljVkZiTjhXVFVRMTNubDEyMDJrUG5Bc1wvVnRMSjZMWThXc3NKMHlkbjRnR1ViSkxtdXlIZVwvNllKMklOVHpRYTNRdWZaYmd6Z09aaUdvcjRyTGNXWUM1Q3Zzb0E5TWlod0JwWDEyVTJZQmpidndVTlo3bUlvWnE3S05TcDJvU0hCblRhVEpYelZldmNmUFdONFo3ZVZ1UUQxbDlFbkdCQ1wvNkRDeEJqZm5ZYXRoRndJbG5CQmlleDJTOG9YMHVpajFtR0dzNGhVa29KdGJYQzhKSTZLVHo0WkdJeHNiTVgrVFVQYURqaWdXV2k1cndtTXhLYTByZkIwUnpMUFwvbDg5bWQ0dXJxdzJLc0hpSTk0RjRVaE9URXBkMDJ0RG91SlJRR0VHR0orSWFTUFpVT3RcL1dqUGR1b0FQa29ScHl5TFVWSVBETkl6K1RMcGNyRFI3WFF2bUhlY1wvZ0VES2h5aWp1ZjdVWUdIVjh3a09VeHlEVXNIRE9rTW5QWFNseExMTnJ1QVdJWEZZbUxPSkpiMzJqMmhYcmtYUGdjQUMzeTRJYVwvNnJSd2xkVzZYYWZ4U3pYYStOeFBvVVdWMHlpXC9ERWFiWEkxUUVQNng0R3hLbXRtYkRtRkdvMUxjOGo2NlBPZjIrMG5lIiwibWFjIjoiOGM0ZTI0NjUzOTJmNWY2ZDFkNWMwYzgwNjg4YjgyNmFmZjg5ZjJkZTZhMTE0NjJiODRhNzE1ZmVjNTgyMjc1ZSJ9

             “Bà cố, bà mà dám động đến tôi thì tôi giết luôn cả bà”.

Ads
';
Advertisement
x