Mấy tay cảnh sát đứng phía sau mắt tròn mắt dẹt khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Không dám tin những gì đang xảy ra trước mặt, tại sao vừa chớp mắt, cục trưởng của mình lại đã cúi đầu hành lễ trước tên hung thủ giết người?
Hơn nữa trông dáng vẻ hai người bọn họ giống như có mối quan hệ cấp trên và cấp dưới, điều này càng khiến bọn họ phát hoảng.
Diệp Phàm cau mày, nói: “Cục trưởng Lương, ông làm vậy là có ý gì?”
Lương Hoằng Nghị vẫn đứng nghiêm, nói: “Báo cáo anh Diệp, tôi từng tham gia tuyển chọn vào Ám Long Hoa Hạ”.
“Ố?”
Anh có chút bất ngờ khi nghe Lương Hoằng Nghị nói như vậy.
Song cũng vì thế mà anh hiểu tại sao Lương Hoằng Nghị lại chào anh như vậy.
Lương Hoằng Nghị cười gượng nói: “Chỉ có điều là tôi đã bị loại”.
Nhưng ngay sau đó ông ta liền đổi giọng, có chút tự hào, nói: “Nhưng hiện giờ cháu tôi cũng đang tham gia lần tuyển chọn này, trong tương lai rất có khả năng sẽ trở thành chiến hữu của anh Diệp!”
Ám Long Hoa Hạ là tổ chức rất lớn, là người bảo vệ cho Hoa Hạ, và cũng là một trong những cơ quan nhà nước hùng mạnh nhất.
Đối nội: trấn áp điều ác, bảo vệ đất nước; đối ngoại: xuất quân chiến đấu!
Diệp Phàm gật đầu mỉm cười, rồi thả người cảnh sát trong tay ra: “Nói tên của cháu ông”.
Lương Hoằng Nghị vô cùng mừng rỡ, bởi Diệp Phàm là Ngân Long bốn móng, có địa vị cao trong giới.
Cuộc điện thoại vừa rồi là do tổng bộ Ám Long Hoa Hạ gọi tới, nếu như cháu mình có thể quen biết được với Diệp Phàm, thì tiền đồ vô cùng rộng mở.
“Báo cáo anh Diệp, cháu tôi tên Lương Hoài Vũ!”
“Tôi nhớ rồi, những người này chuẩn bị xử lý thế nào?”, Diệp Phàm vừa chỉ vừa nói.
Nét mặt Lương Hoằng Nghị u ám, nói: “Đối với những tên sát thủ này, tôi sẽ cho điều tra kỹ. Về phía phó cục trưởng Viên Tùng Quân tôi cũng đã cho người tới khống chế, chuyện này lão ta lại dám tự mình xử lý, nửa đời sau coi như sẽ mọt gông trong tù”.
“Còn tất cả những nhân viên cảnh sát đã tham gia vào vụ này đều sẽ bị thẩm tra xử lý theo pháp luật!”
Diệp Phàm gật đầu, bởi những nhân viên cảnh sát kia suy cho cùng cũng chỉ thực thi mệnh lệnh của Viên Tùng Quân, chứ không hề biết thân phận của mấy tên sát thủ này.
“Reng reng reng...”
Đúng lúc này điện thoại của Lương Hoằng Nghị chợt vang lên, sau khi nghe điện, sắc mặt của Lương Hoằng Nghị chợt trùng xuống.
“Sao vậy?”, Diệp Phàm hỏi.
Lương Hoằng Nghị trầm mặc nói: “Viên Tùng Quân chết rồi, bị cứa cổ trong nhà tắm!”
Giết người diệt khẩu?
Diệp Phàm híp mắt, thủ đoạn quá tàn nhẫn.
Nhiệm vụ thất bại, Viên Tùng Quân phải chết, tránh để làm lộ ra nhân vật lớn phía sau.
Hoặc là, cho dù anh có bị giết chết đi nữa, thì Viên Tùng Quân cũng không giữ nổi cái mạng của mình, phía bên trên sẽ không để lão ta nắm được chứng cứ quan trọng.
“Hừ, xem ra nhân vật phía sau không hề đơn giản chút nào!”
Diệp Phàm chỉ ừ hử một tiếng, nhìn Lương Hoằng Nghị, nói: “Chuyện này không cần điều tra nữa, bởi các ông cũng sẽ chẳng điều tra ra được gì đâu!”
Nếu tiếp tục điều tra, sẽ khó mà đảm bảo được sự an toàn cho người nhà của Lương Hoằng Nghị.
Trong một phòng khách sạn, Viên Huy đang ngủ say như chết, chợt nhận được cuộc điện thoại của bố mình.
Bị đánh thức, Viên Huy giọng tức tối, nhưng sau khi nhận được tin bác cả bị giết, hắn ta sợ tới mức nằm vật ra đất, run như cầy sấy.
“Không được, con phải đi xin lỗi, con không thể chết...”, Viên Huy hoảng loạn, quờ vội lấy quần áo mặc vào rồi chạy ra ngoài.
Sau khi giao lại toàn bộ mọi chuyện cho Lương Hoằng Nghị xử lý, Diệp Phàm từ trong phòng giam đi ra.
Lương Hoằng Nghị sắp xếp cho người đưa Diệp Phàm về, thì lại thấy một chiếc xe Rolls-Royce Holdings đi tới, cửa xe vừa hạ xuống liền thấy ngay Chu Tình.
“Người đầu tiên là do bà tìm tới?”, sau khi ngồi vào trong xe Diệp Phàm điềm đạm hỏi.
“Ừ, nhưng không cứu con ra được...”, Chu Tình nói với giọng xin lỗi.
Diệp Phàm liếc nhìn người đang ngồi ở ghế phụ, liền cảm nhận một luồng áp lực đè nén.
Đây là một cao thủ, người này chắc chắn còn lợi hại hơn anh!
Anh cảm nhận được sức mạnh của người này không hề thua kém Kato Ken!
“Bà định cướp ngục hả?”
Bà ta lặng người trước câu hỏi bất ngờ này của Diệp Phàm, đang định nói thì Diệp Phàm lại lên tiếng trước: “Cảm ơn!”
Chu Tình lập tức cười: “Nhà họ Diệp là của con, không có con thì nhà họ Diệp còn có ý nghĩa gì nữa?”
Diệp Phàm cau mày: “Không nên nói thế, tôi nói rồi tôi không cần nhà họ Diệp, đưa cho người muốn có nó hơn đi!”
“Tiểu Phàm, mẹ biết con hận mẹ...”
Lời này của Diệp Phàm khiến Chu Tình rất đau lòng, bà ta muốn giải thích, nhưng lại bị Diệp Phàm ngắt lời.
“Không cần nói nữa, tôi không có cảm tình với nhà họ Diệp!”
Giọng Diệp Phàm sắc lạnh, nhìn gương mặt đau khổ của Chu Tình nhưng anh cũng không chút động lòng.
Nhưng không khí bỗng chốc thay đổi hẳn: “Thế nhưng, tôi cũng đã từng nói rồi, tôi có thể không cần đồ của mình, nhưng ai cũng đừng hòng có thể động vào!”
“Ai dám động vào, tôi sẽ giết chết kẻ đó!”
Câu nói chứa đầy sát khí của anh không khỏi khiến người đang ngồi ở ghế phụ phải quay đầu lại nhìn anh một cái.
Chu Tình há miệng, nhưng không biết nên nói gì.
Chiếc xe đi về biệt thự nhà họ Diệp, lúc này còn chưa tới ba giờ sáng, ngoại trừ những người đi tuần ra trong biệt thự ra, những người nhà họ Diệp đều đang ngủ say.
Chu Tình ở phía đông khu biệt thự, đây là một căn nhà tách biệt, phải đi qua một cánh cửa có tường rào mới vào được bên trong.
Đi theo sau, trong lòng Diệp Phàm ngổn ngang những dòng suy nghĩ, chớp mắt đã qua mười hai năm, nhưng trong anh vẫn có những cảm xúc rất phức tạp khi lại phải lần nữa đối diện với căn nhà này.
Sân vườn được thắp sáng bằng đèn vườn.
“Tiểu Phàm, đây là cây anh đào mà con trồng, mười hai năm rồi, tán cũng xum xuê, mà quả ngọt lắm!”
“Đây là căn phòng nhỏ mà con xây cho Bì Bì, mẹ vẫn luôn giữ lại, chỉ tiếc là năm ngoái Bì Bì bị bệnh, mẹ đã đưa nó tới bệnh viện thú y tốt nhất ở thủ đô nhưng vẫn không cứu được”.
“Đây là hai con chim bồ câu mà con nuôi, con thử xem bọn nó có còn nhận ra con không?”
“Đây là...”
Căn nhà vẫn được bài trí giống hệt như mười hai năm trước.
Chu Tình vui vẻ cười, chỉ vào từng dấu tích Diệp Phàm để lại.
Diệp Phàm đã từng rất cô độc, từng là người chằng hề quan trong trọng nhà họ Diệp, ngoại trừ người đàn ông vào lúc nửa đêm còn đội tuyết chạy khắp cả thủ đô tìm mua bát hoành thánh nóng cho anh ra.
Thì anh vẫn luôn cô độc, anh vẫn luôn đứng nói chuyện với cái cây mình trồng, nói chuyện với con bồ câu và con chó Bì Bì anh nhặt được ở bên đường.
Diệp Phàm không nói gì, chỉ nhìn Chu Tình mải miết nói rồi đột nhiên thấy bà ta ứa nước mắt.
Trái tim lạnh lẽo của Diệp Phàm chợt đập mạnh một nhịp, trong lòng cảm thấy khó chịu.
“Đủ rồi, những chuyện đã qua nhắc lại làm gì, bà về phòng nghỉ ngơi trước đi!”
Diệp Phàm nói xong liền quay lưng về phía Chu Tình.
Chu Tình đưa tay lên, vẻ mặt chua xót, nói: “Phòng của con, mẹ đã dọn sẵn rồi, con cũng nghỉ ngơi đi”.
“Tôi không ở đây, bà cứ đi ngủ đi!”, Diệp Phàm nói.
Sự thống khổ càng hằn rõ trên gương mặt bà ta, nhưng bà ta cũng không nói gì thêm, dường như lấy hết can đảm, đi tới ôm nhẹ Diệp Phàm.
Diệp Phàm cau chặt mày, lúc này Chu Tình liền buông tay ra, rồi đi về phòng của mình.
Diệp Phàm cũng không rõ cảm xúc trong anh lúc này là thế nào, anh muốn lạnh lùng đẩy Chu Tình ra thật xa.
Nhưng nhìn thấy bà ta vẫn lưu giữ những gì đẹp đẽ nhất trong anh mười hai năm trước, thì lòng anh lại cảm thấy rối bời!
“Xem ra bọn chúng vẫn còn nhận ra con...”, Chu Tình đi tới tươi cười nói.
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất