Diệp Phàm cầm Long Lân trong tay, lạnh lùng nhìn bên vai bị đâm chảy máu của tên sát thủ.
“Tao không biết gì hết, muốn giết thì cứ giết!”, hai người đi cùng đã chết, hắn ta biết rõ kết cục của mình, nói cũng chết, không nói cũng chết!
Làm công việc này thì phải xác định cái chết đến bất cứ lúc nào!
“Rất tốt, rất có khí phách!”
Diệp Phàm cười như không, ánh đao lóe lên, hai cái tai của người này đứt rời.
“Khốn kiếp…Khốn kiếp…”
Hắn ta gào to, tai bị cắt rời, cái đau thấu tim khiến hắn ta run lẩy bẩy.
“Ha, mày trông cũng không đến nỗi đấy, nếu như tao không giết mày, chỉ cắt cái mũi mày đi, có phải sẽ rất thú vị không?”
Diệp Phàm cười nhạt, đung đưa Long Lân ra trước, động tác như muốn cắt mũi của tên sát thủ xuống ngay.
“Đừng, mày muốn tao nói cái gì?”
Mặt hắn ta tái nhợt, đúng là vẻ ngoài của hắn ta rất được, không hề thua kém những nam minh tinh đang nổi.
Đây vẫn luôn là điểm khiến hắn ta kiêu ngạo, võ thuật cao cường, dung mạo xuất chúng, ở bên ngoài có rất nhiều người đẹp phải lòng hắn ta.
Nhưng vì thân phận hắn đặc biệt, là nghề biết nay không rõ mai, không thể hứa hẹn với những người phụ nữ si tình kia.
Có điều, nó không đại biểu hắn ta không thật lòng, nếu như Diệp Phàm không giết hắn mà hủy đi nhan sắc hắn, bị mấy người phụ nữ si tình kia nhìn thấy thì không bằng giết hắn một trăm lần!
“Nói cái gì?”
Diệp Phàm hơi bất ngờ, vốn chỉ nói đùa một câu, không ngờ lại khiến hắn ta phản ứng kịch liệt như vậy.
Nhưng như vậy cũng tốt, còn gì tuyệt hơn khi biết đối phương có yếu điểm!
“Nói xem, ai phái chúng mày đến, sao lại vào được đây?”
“Bác Diệp, bác Diệp phái chúng tao đến…”, tên sát thủ khai luôn.
“Bác Diệp?”
Chân Diệp Phàm đá vào mồm hắn ta, lập tức miệng hắn chảy đầy máu, mặt anh vô cùng khó coi: “Lúc này mà còn muốn đùa tao, mày đúng là chán sống rồi!”
Người đàn ông đau muốn chết: “Bác Diệp là quản gia của ông hai, chúng tao không biết tên ông ấy, ngoại trừ ông hai gọi là Tiểu Diệp ra thì người khác đều gọi ông ta là bác Diệp!”
Hắn ta đau đớn giải thích, Diệp Phàm nhận ra mình đã hiểu lầm: “Ôi xin lỗi, bởi vì chúng mày muốn giết tao, cho nên cảm xúc của tao hơi kích động tý!”
“Nói tiếp, sao chúng mày lại vào được đây, đây là trại giam của phân cục, cài người vào đây giết tao, e rằng chức vị của người bên trong không nhỏ nhỉ?”
Diệp Phàm quan tâm vấn đề này nhất, rốt cuộc đối phương tìm được người có chức vị cao như nào mới có thể giúp ông hai của anh sắp xếp cuộc ám sát này.
Phải biết đây là trong trại giam!
“Tao không biết, thật sự tao không biết…”, tên sát thủ lắc đầu liên tục, chuyện bí mật này, một sát thủ nhận nhiệm vụ làm việc như hắn ta sao biết được chứ.
Diệp Phàm hỏi tiếp một lượt, biết được một số chuyện ở bên nhánh Diệp Chấn Đình, thấy đúng là không có được thông tin nào hữu ích.
Long Lân trong tay lia một đường, trên cổ tên sát thủ xuất hiện một vạch máu.
“Rầm”.
Đúng lúc này, cửa lớn bên ngoài phòng giam bị mở ra, bốn người cảnh sát xông vào.
Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, lập tức kinh hãi không thôi, người đàn ông trước mặt Diệp Phàm đang ôm cổ chảy đầy máu ngã xuống.
Mà trong tay Diệp Phàm vẫn cầm Long Lân, giọt máu cuối cùng trên thân đao nhỏ xuống đất.
“Buông vũ khí xuống, giơ tay lên!”, bốn tay cảnh sát lập tức rút súng của mình ra, chĩa họng súng đen ngòm thẳng vào Diệp Phàm.
Sắc mặt Diệp Phàm không đổi, châm chọc nói: “Vừa hay mười lăm phút, canh đúng giờ đấy chứ!”
“Buông vũ khí xuống, giơ hai tay lên, nếu không chúng tôi sẽ nổ súng!”, bốn người cảnh sát lên nòng súng, nếu như Diệp Phàm có bất kỳ động thái nào, chắc chắn bọn họ sẽ nổ súng.
“Để tôi gọi một cuộc điện thoại…”, Diệp Phàm nhạt nhẽo nói.
“Một hung thủ giết người như anh, có gọi điện thoại gì thì cũng là tội chết, lập tức giơ tay lên!”, một người trong đó hét lớn, thậm chí còn muốn ấn ngón tay giữ cò súng xuống.
“Keng”.
Diệp Phàm liếc một cái, thả Long Lân xuống đất, giơ hai tay lên.
“Cậu vào trong, còng anh ta lại!”, một người được sắp xếp vào, người nọ cầm súng ngắm chuẩn Diệp Phàm, một tay cầm còng số tám cẩn thận đi vào phòng giam.
Ba người còn lại vẫn luôn ngắm súng vào Diệp Phàm, chuẩn bị nổ súng bất cứ lúc nào.
Người đàn ông đi vào tiến lại gần Diệp Phàm, vì để an toàn, trước tiên gã đá Long Lân – vũ khí của anh sang bên.
Chính thời điểm này, xảy ra chuyện bất ngờ, đột nhiên Long Lân nảy lên, bắn vào người gã.
Người đàn ông sợ vỡ mật, lập tức ngẩn người, Diệp Phàm nắm đúng thời cơ, chuyển người.
Giơ tay bóp chặt cổ người nọ, tay kia nắm lấy Long Lân, kề sát động mạnh chủ ở bên trái cổ gã ta.
Tất cả đều xảy ra chớp nhoáng, Diệp Phàm nhàn nhạt lên tiếng: “Bỏ súng xuống, để tôi gọi một cuộc điện thoại!”
“Khốn nạn, lập tức thả người ra, đừng để tội chồng thêm tội…”, một người lớn giọng hét, nhanh quá, nhanh đến mức đợi đến lúc họ phản ứng lại thì Diệp Phàm đã bắt người đàn ông kia làm con tin rồi.
“Hừ”.
Diệp Phàm hừ lạnh, Long Lân chuyển động, lập tức trên cổ người đàn ông xuất hiện một dòng máu đỏ.
Nói ra tay liền ra tay, không hề do dự.
Ba người vội vàng hét lên, người bị Diệp Phàm giữ cũng sợ mất hồn mất vía, trong tích tắc gã cảm nhận được cái chết gần kề.
“Tôi chỉ gọi một cuộc điện thoại, gọi xong tôi sẽ thả anh ta ra!”, Diệp Phàm kiên trì muốn gọi điện thoại, nếu không sẽ giết người.
Ba người phẫn nộ vô cùng, nhưng không còn cách khác, hét lớn với Diệp Phàm: “Anh gọi đi, không cần biết gọi ai, thì cũng đều là tội chết!”
Diệp Phàm tỏ vẻ thờ ơ, cầm điện thoại gọi cho Long Linh, anh không có số của Hắc Long Long Chủ, nhưng Long Linh chắc chắn có.
Diệp Phàm nói đơn giản mấy câu, Long Linh ở đầu dây bên kia tức khắc nổi giận đùng đùng.
“Anh yên tâm, chuyện này Ám Long Hoa Hạ chắc chắn giải quyết, dám đến trại giam ám sát, cái đầu của một số người phải chuyển nhà rồi!”
Long Linh phẫn nộ nói, rồi liền gọi cho Hắc Long và giải thích cặn kẽ chuyện đã xảy ra.
Có điều, cũng theo như yêu cầu của Diệp Phàm, chuyện này nên ngầm xử lý, tốt nhất đừng lộ ra thân phận của anh.
“Được rồi, anh gọi điện xong rồi, mau thả người ra!”
Ba người hét lớn, Diệp Phàm cười gằn: “Vội gì chứ, đợi năm phút nữa rồi nói!”
Anh tin vào tốc độ của Ám Long Hoa Hạ, phải biết rằng lẻn vào trại giam ám sát, đây chính là chuyện không thể tượng tượng nổi ở thủ đô.
Mấy người bực tức vô cùng, nghiến răng nghiến lợi nhìn Diệp Phàm, nhưng không đến ba phút sau, một người trong đó có lẽ là tiểu đội trưởng, điện thoại của anh ta kêu lên, giọng của cục trưởng từ trong vọng ra.
“Các cậu mau buông vũ khí xuống, tất cả đều phải làm theo lời cậu Diệp!”
“Cục trưởng, đối phương bắt người của ta làm con tin, còn giết ba người, ông bảo tôi…”
“Im miệng cho tôi, cho dù giết cả các cậu, giết cả tôi cũng phải làm theo lời cậu Diệp, mười phút nữa tôi sẽ đến!”, cục trưởng ở đầu dây bên kia hét lên.
Người cảnh sát rùng mình, không dám tin nhìn Diệp Phàm, đây là động vào thần tiên gì vậy?
Lại có thể khiến cục trưởng nói như vậy?
Mấy người đứng sau, toàn thân run như cầy sấy!
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất