“Keng”.
Lưỡi dao lóe lên một ánh sáng lạnh lẽo, khi sắp xuyên qua cổ họng anh nhưng lại phát ra âm thanh giòn giã.
Không biết từ khi nào, Diệp Phàm đã chặn Long Lân trước cổ họng mình, dao dù sắc bén đứng trước Long Lân cũng không có chút uy hiếp nào.
Động tác bất ngờ của Diệp Phàm khiến tên sát thủ giật mình kinh ngạc, cũng chính lúc nào anh giơ chân đạp cho hắn một cái.
“Bịch”.
Tên sát thủ bị anh đá bay, còn anh thì thuận thế lộn người nhảy xuống giường.
“Mấy người là sát thủ?”, Diệp Phàm trầm giọng hỏi.
Đối phương không trả lời, cũng không đi xem xét tên bị Diệp Phàm đá bay kia.
Hai người còn lại xoay chiếc dùi cui lại thành một con dao dài.
Rồi như mũi tên bắn lao về phía Diệp Phàm, hai cây đao mạnh mẽ chém vào người Diệp Phàm.
“Keng”.
Hai cây đao sắc bén vô cùng, Diệp Phàm cảm thấy đủ để chém đứt đôi người, đây là sát thủ chuyên nghiệp, võ công cao cường!
Anh không chống cự, mà nhảy sang một bên tránh, cây đao chém vào giường sắt, tóe cả ra tia lửa.
Tạo ra tiếng động vô cùng lớn, nhưng bởi vì trước đó đã hít phải khí gây mê đặc biệt nên người bên trong vẫn ngủ say.
Thấy đánh hụt, cuối cùng hai người cũng mở miệng nói chuyện: “Mày không bị hôn mê sao?”
“Xoẹt”.
Không đợi Diệp Phàm trả lời, tên sát thủ vừa bị Diệp Phàm đá bay cầm đao đâm mạnh về phía anh, tiếng đao phá gió vang lên.
“Thằng chó tự tìm đường chết!”
Diệp Phàm gầm lên một tiếng, chuyển động bước chân, lần nữa tránh khỏi lưỡi đao, thế chân này là Âu Dương Ngọc Quân dạy anh.
Không tốn nhiều sức nhưng lại rất hữu dụng, nội lực được dùng rất đặc biệt, tùy ý đưa chân cũng đi được hai ba mét.
“Để tao đoán xem ai phái chúng mày đến giết tao?”
Diệp Phàm liên tục tránh được, chứng tỏ thực lực của anh rất mạnh.
“Tao đoán, chắc chúng mày không phải do nhà họ Lâm phái đến!”
“Xoẹt”.
Hai lưỡi đao lại đâm đến, may mà diện tích phòng giam đủ rộng, cũng không nguy hiểm, Diệp Phàm lại tránh ra.
“Tao đoán chúng mày là do nhà họ Diệp ở thủ đô phái đến?”
“Chúng mày nói có đúng không?”
“Giết!”
Diệp Phàm vừa nói dứt câu, ba tên sát thủ hơi giật mình, rồi cùng hét lớn.
Diệp Phàm nói không sai, bọn chúng đúng là người nhà họ Diệp, tuy nhà họ Lâm cũng biết Diệp Phàm có thể đã đến thủ đô.
Nhưng nói như nào, muốn biết tung tích của Diệp Phàm ngay thì cũng phải cho người điều tra, đâu phải như Ám Long Hoa Hạ, có khi một người quét dọn bên đường cũng là người của họ.
“Ha ha, xem ra tao nói đúng rồi, chúng mày không nói thì tao có cách bắt chúng mày nói!”
Giọng nói của Diệp Phàm lạnh lẽo cùng cực, anh đã chắc chắn đây chính là do nhánh khác của nhà họ Diệp, ông hai của anh phái đến.
Nếu như không ngoài dự đoán, Diệp Tử Long đã về đến nhà họ Diệp, mà những người này chắc là nửa tiểu đội bảo vệ còn lại do ông hai của anh quản lý.
Tiểu đội Lôi Đình!
“Soạt soạt soạt…”
Ba lưỡi đao cùng chém về phía anh, sát khí mãnh liệt khiến người khác cảm thấy như rơi vào hầm băng.
“Năng lực của chúng mày đúng là không tầm thường, chỉ là đáng tiếc rồi…”
Diệp Phàm ra vẻ tiếc nuối thở dài một hơi, thế chân di chuyển trên đất, nhẹ nhàng tránh được lưỡi đao.
Liên tục đánh hụt Diệp Phàm, ba người rất tức giận, thời gian đêm nay giết Diệp Phàm có hạn, chỉ có mười lăm phút.
Mà bây giờ, mười phút đã trôi qua!
“Chúng mày cũng tiếp vài chiêu của tao đi, vừa hay cảnh cáo lão già mãi chưa chết kia!”
Nói đoạn, chỉ thấy Long Lân xoay tròn trong tay anh, ngay giây sau đó một luồng khí sắc bén vụt qua.
Không ai biết làm thế nào mà anh giấu được Long Lân mang theo lên tàu hỏa, mang vào cục cảnh sát rồi vào nhà giam!
Long Lân giống như viên đạn, bắn vào một người trong đó.
Tốc độ cực nhanh, gần như trong gang tấc Long Lân đã bắn đến trước mặt gã ta.
Mắt gã giật giật, giơ đao lên đỡ theo bản năng.
Thế nhưng một cảnh tượng khiến gã kinh hoàng xuất hiện.
Khoảnh khắc Long Lân sắp va vào thanh đao của gã, nó lại nảy lên, uốn cong rồi tiếp tục bắn vào gã.
“Phập”.
Một tiếng kêu vang lên, đôi mắt gã mở trừng, hiện lên vẻ kinh hãi!
Gã đưa tay ôm cổ của mình nhưng lại không hề có tác dụng, máu tươi tuôn trào như suối.
“Sao có thể?”
Đến lúc này, hai người còn lại mới hốt hoảng hét lên.
Dao bắn biết chuyển hướng, chuyện này trừ cảnh trong phim Tiểu Lý Phi Đao, bọn chúng chưa từng được thấy.
Điều này không phù hợp với lẽ thường, Diệp Phàm đã đánh tan kiến thức của chúng!
“Loài giun dế hiểu rõ thủ đoạn của đại bàng!”
Diệp Phàm bình thản nói, tay khẽ động, sợi dây nối với Long Lân rung lên, Long Lân quay ngược lại trở về trong tay anh.
Dùng sức nhỏ nhưng lại nắm chắc tối đa sức mạnh của mình, đó cũng là một trong những dấu hiệu của hóa kình Tiểu Tông Sư.
Hóa kình Tiểu Tông Sư sẽ đạt đến đỉnh cao về độ tinh thông sức mạnh, nội kình đánh ra có thể tụ lại thành sợi, hoàn toàn có thể cách xa vài mét giết người.
Cường mạnh vô cùng, bây giờ Diệp Phàm chỉ là Cửu Đạo ám kình, sức mạnh chỉ thuộc về ám kính, cho dù anh luyện công pháp quái dị, cũng không thể làm được như thế.
Có điều với sự hỗ trợ của sợi dây nối Long Lân thì lại có thể làm được, đó cũng là nguyên nhân tại sao Long Lân lại chuyển hướng như thế.
Nội lực sẽ theo sợi dây, dây không còn là dây mà là một nguồn lực, có thể làm bất kỳ điều gì mà Diệp Phàm điều khiển!
Giết một người trong giây lát, hai người còn lại cực kỳ kinh hãi, nhưng không hề chùn bước.
Hai người một trái một phải, phối hợp vung đao không hề có kẽ hở, tiến lên muốn giết Diệp Phàm.
Diệp Phàm phi nhanh sang bên, kéo mạnh chiếc giường sắt mà anh vừa nằm đập vào hai người kia.
“Rầm”.
Hai người tránh ngay lập tức, Diệp Phàm tận dụng cơ hội lại lần nữa phi Long Lân ra.
Long Lân vẫn quay vòng, uốn lượn không theo một quy luật gì khiến người khác không thể đoán trước.
Mặt tên sát thủ tái đi, lùi về sau nhưng Long Lân như theo hắn như hình với bóng.
“Phập”.
Máu đỏ bắn tung tóe.
Tên sát thủ kêu hự một tiếng, đầu vai hắn bị Long Lân đâm xuyên qua.
Máu tươi phun ra, nhuộm đỏ quần áo.
Mặt hắn âm u đến cực điểm, chúng đã rất thận trọng, để đề phòng bất trắc nên đã dùng thuốc mê đặc chế trước đó.
Nhưng không ngờ vẫn không hạ được Diệp Phàm, anh vẫn khỏe mạnh như hổ báo!
“Giết!”
Người kia thét lên, đâm đao vào Diệp Phàm, ép Diệp Phàm lùi sau mấy bước.
Bước chân anh chuyển động nhanh, túm chặt một tên như đang muốn chạy ra khỏi phòng giam.
Ám sát thất bại, một người chết, một người bị thương, nếu như không chạy thì chính là chết.
Hơn nữa, Diệp Phàm đã giết người, phía cảnh sát nhất định sẽ bắt anh chịu tội!
“Hừ, để chúng mày chạy thoát thì ông đây là con chó!”
Diệp Phàm chế nhạo, Long Lân biến thành một luồng sáng, bắn ra đâm vào cẳng chân tên sát thủ nọ.
“Phập”.
Chân hắn ta bị đâm xuyên, cả người ngã rầm xuống đất, chìa khóa mới vừa tra vào ổ.
Soạt một tiếng, Diệp Phàm lao đến gần, anh đá vào đầu đối hắn ta.
“Được rồi, bây giờ chỉ còn lại mày thôi, trả lời mấy câu hỏi của tao!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất