Người phụ nữ này có vẻ ngoài gần giống Tô Thiển Viên, nhưng chỉ có điều tính cách trầm ổn chín chắn hơn hẳn, mặc dù cô ta đã cố gắng không để lộ ra, nhưng vẫn khiến người ta cảm nhận được khí chất hơn người của cô ta.
Đây là một người phụ nữ vô cùng tự tin, một đôi mắt như nước mùa thu dường như không vừa mắt với bất kì ai trên thế giới này.
Người phụ nữ đó cười một tiếng rồi cầm lấy tay Tô Thiến Viên nói: “Đừng có vội, lần này em chạy trốn ra ngoài, có phải là chơi với đứa bạn xấu nào rồi gây ra rắc rối không?”
“Aiya, chị à...”
Tô Thiến Viên nũng nịu kêu một tiếng rồi vội vàng nói: “Đúng là bạn, có người giở trò lưu manh với em, người đó giúp em nhưng giờ bị bắt đến cục đường sắt rồi...”
Cô ta vừa nói xong thì quanh người phụ nữ này lập tức tỏa ra luồng khí lạnh lùng. Có người lại dám động tay động chân với em gái cô ta. Đúng là tự tìm đường chết mà.
“Kể lại cho chị toàn bộ câu chuyện đã xảy ra”.
Tô Thiến Viên kể lại chi tiết mọi chuyện cho người phụ nữ đó nghe, sau khi kể xong thì người phụ nữ này không tức giận như trong tưởng tượng của Tô Thiến Viên mà chỉ lộ ra đôi mắt suy tư.
Tô Thiến Viên không nhịn được nói: “Chị, chị nghĩ gì thế, nhà chúng ta không động vào Viên Huy được sao?”
Người phụ nữ đó lúc này mới phản ứng lại, rồi nói: “Động được, chuyện này giao cho chị xử lý, em lên xe trước đi”.
Tô Thiến Viên vui vẻ mà lên xe, người phụ nữ này thì lại để lộ một sắc mặt vô cùng thâm sâu khó đoán.
“Diệp Phàm, là người có hôn ước từ nhỏ với mình nhưng lại trở thành đứa con bị vứt bỏ trước khi thành chồng mình sao?”
“Vốn còn định đến thành phố Cảng gặp mặt một lần, không ngờ lại tự mình đến thủ đô rồi, haha...”
Người phụ nữ đó cười lên hai tiếng rồi quay người đi lên xe, nhấn chân ga rồi phóng đi.
Diệp Phàm bị giam vào phòng thẩm vấn thuộc cục đường sắt.
“Bịch”.
Một người cảnh sát ở trước mặt anh vỗ một phát vào mặt bàn: “Diệp Phàm, nhận lỗi được khoan hồng, kháng cự bị nghiêm trị, kể lại hết những hành vi vi phạm pháp luật của anh đi”.
“Xin lỗi, tôi không biết tôi đã làm gì vi phạm pháp luật”, Diệp Phàm híp mắt cười rồi nói.
“Hừ, đánh người bị thương nơi công cộng, cố tình gây sự,.... không phải là phạm pháp thì cái gì mới là phạm pháp?”, tên cảnh sát tức giận mắng Diệp Phàm.
“Anh xem, anh nói hết rồi, tôi còn nói làm gì nữa”, Diệp Phàm thờ ơ nói.
“Miệng lưỡi sắc nhọn đấy, người như anh tôi gặp nhiều rồi, bây giờ cứ mạnh mồm đi, chút nữa sẽ khiến anh khóc đến kêu cha gọi mẹ”, nam cảnh sát uy hiếp.
Viên Huy đang ngồi trong phòng làm việc của phó cục trưởng Viên Tùng Quân với bộ dạng vô cùng căm uất.
Hôm qua sau khi bị Diệp Phàm đá vào miệng, vì không kịp thời chữa trị nên sau một đêm miệng hắn ta đã sưng lên như quả chuối rồi.
Răng cũng bị đánh gãy, vừa nói chuyện đã cảm nhận được gió lùa vào.
“Bác cả, nhất định phải lột da cái thằng nhóc đó đi...”, Viên Huy căm hận nói.
“Đừng nói mấy cái này vội, có phải là cháu có hành vi lưu manh trước, là người ra tay trước đúng hay không?”, Viên Tùng Quân lạnh mặt hỏi.
Viên Huy lập tức khó chịu: “Bác cả, xử lý thằng nhóc kia quan trọng hơn...”
Viên Tùng Quân vỗ mạnh một phát lên bàn: “Nói thật!”
Viên Huy vô cùng không hài lòng nhưng hắn ta cũng hơi sợ người bác này, lẩm bẩm nói: “Chỉ là vỗ mông một cái mà thôi, có gì mà lưu manh chứ”.
“Thằng nhóc đó là người thành phố Cảng, cháu nghe giọng là biết, chắc chắn không phải ông to bà lớn gì đâu”.
“Mất dạy!”
Viên Tùng Quân tức giận: “Ông đây nói với mày bao lần rồi, thủ đô rất phức tạp, ném bừa một viên gạch cũng có thế trúng được một trưởng ban, trưởng cục, mày cmn không biết bối cảnh người ta thế nào đã dám động tay động chân...”
Viên Tùng Quân mắng to, ông ta đã phải nhiều lần đứng ra thu dọn bãi chiến trường của Viên Huy, có vài lần thậm chí ông ta còn phải nhún nhường lắm thì mới cho qua được.
Có câu như thế này: “Không đến thành phố Cảng không biết có nhiều tiền, không đến thủ đô không biết chức vị thấp”.
Viên Tùng Quân cũng phải tốn biết bao tâm huyết mới lên đến chức vụ phó cục trưởng cục đường sắt này, nên bây giờ làm gì cũng phải cẩn thận.
Dù chỉ là phó cục trưởng, nhưng cũng là phó cục trưởng ở thủ đô. Nếu mà so với bên dưới thì cũng có thể lập tức làm giám đốc sở được luôn rồi.
Bị mắng một trận như thế thì Viên Huy ngẩng đầu lên đáp: “Bác cả, có gì nghiêm trọng thế chứ, người phụ nữ đó dù có xinh đẹp nhưng ăn mặc quần áo vô cùng bình thường, không đến nghìn tệ đầu, hơn nữa từ đầu đến cuối họ còn không gọi cho ai”.
“Hừ, nhỡ người ta khiêm tốn thì sao?”, Viên Tùng Quân hừ lạnh.
Viên Huy khinh thường cười: “Bác cả, đã bị cháu vỗ mông rồi, lại còn khiêm tốn, đầu óc có bệnh hay gì...”
“Hừ...”
Viên Tùng Quân hừ lạnh một tiếng rồi không nói gì nữa, nhìn thấy cái môi sưng như quả chuối của Viên Huy thì trầm mặt lại: “Lần sau không được làm những chuyện như thế nữa, lần này bác sẽ làm chủ cho mày”.
Viên Huy lập tức vui vẻ, nói một cách độc ác: “Bác cả, chỉnh chết nó đi rồi bắt đền 1 triệu tệ, kể cả có tán gia bại sản cũng phải đền”.
Viên Tùng Quân không để ý đến hắn ta mà gọi một cuộc điện thoại: “Tắt máy ghi âm, thẩm vấn tùy ý”.
Trong phòng phỏng vấn, nghe được mệnh lệnh này thì hai tên cảnh sát đứng lên tắt máy ghi âm, bộ đàm trong tay kêu lên những tiếng rè rè.
“Tên nhóc, không nhận tội đúng không, rượu mời không uống lại thích uống rượi phạt à”.
“Sao, định nghiêm hình bức cung à?”, Diệp Phàm cười lạnh.
“Hừ”.
Hai tên cảnh sát không nói gì nữa mà đấm thẳng tay về phía Diệp Phàm.
Ngay lúc này, Diệp Phàm đang ngồi trên ghế trong phòng thẩm vấn lao nhanh đến, tấm vách ngăn trong phòng lập tức “bịch”’ một tiếng vỡ tan.
Hai người vừa tung cú đấm về phía anh giật bắn mình, không đợi hai người họ có phản ứng gì thì Diệp Phàm – người đang bị còng tay nhanh như chớp đánh một phát vào đầu gối và khuỷu tay hai bọn hắn.
“Bịch, bịch”.
Một người thì ngã vật ra đất, một người bị đánh bay ra ngoài, cả hai đều hét lên những tiếng chói tai.
“Hành hung cảnh sát”.
Tiếng động bên trong phòng truyền ra ngoài thì một đám người lũ lượt kéo vào, nhìn thấy cảnh tượng trong phòng thì rợn hết cả người.
“Không được cử động”.
Một nam cảnh sát hét lớn rồi rút súng ra chĩa vào đầu Diệp Phàm.
Diệp Phàm nhíu mày, rồi tiến lên phía trước: “Tôi không thích có người cầm súng chĩa vào đầu mình”.
“Đứng lại, thêm tội hành hung cảnh sát nữa, mau khoanh tay chịu trói đi, bước thêm một bước nữa tôi sẽ nổ súng”.
Diệp Phàm cười lạnh, nhưng cũng dừng lại không đi nữa, anh có giỏi hơn nữa cũng không hơn được so với súng lục.
Quan trọng là khoảng cách gần quá, dù có tránh được thì nhiều người thế này, mỗi người một súng thì anh cũng ngỏm rồi.
Tình huống ở đây rất nhanh sau đã truyền đến tai Viên Tùng Quân, ông ta lập tức tức giận, đúng là khiêu khích với quyền uy của ông ta mà.
“Xích lại, cho vào trạm tạm giam giam lại mấy ngày cho hắn tỉnh ra”.
Viên Tùng Quân tức giận mà hét vào điện thoại, không ít người vô cùng láo xược trong phòng thẩm vấn nhưng sau khi cho vào trại tạm giam mấy ngày ra đều khóc lóc om sòm, phối hợp vô điều kiện.
“Các người xác định muốn giam tôi vào trại tạm giam chứ?”, nghe đến đây thì anh tức giận bừng bừng, mấy người này làm thế chính là trực tiếp phán anh là phạm nhân rồi, lại còn muốn xích lại.
“Nói ít thôi, giơ tay chịu trói đi”.
“Được, vào đi, muốn mời được tôi đi ra thì cục trưởng các người có ra mặt cũng không được đâu”.
Diệp Phàm bị xích chân lại, rồi bị giam vào phòng tạm giam cách đó không xa, một vài phạm nhân thấy anh đeo xích chân thì đều ồn ào bàn tán.
Nam cảnh sát rời đi rồi thì bốn người trong đó túm tụm lại quanh anh nói: “Tên nhóc, mắc tội gì thế, sao lại phải đeo cả xích thế này?”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất