Hai người lúc này không dám nói thêm câu nào nữa, chờ Viên Huy dạy dỗ. 

             “Hừ, không có tiền đồ”. 

             “10 ngàn tệ thì đủ làm gì, ngay cả một em gái cũng không bao nuôi được”. 

             “1 triệu tệ, bắt bọn chúng trả 1 triệu tệ”. 

             Số tiền bồi thường bị Viên Huy tăng lên gấp 100 lần, hai tên đàn em lúc này ngạc nhiên và kích động không thôi. 

             1 triệu tệ đấy, nếu mà thực sự bắt chẹt được như thế thì hai anh em hắn sẽ cho Diệp Phàm đạp thêm hai phát nữa. 

             Còn vấn đề Diệp Phàm có đền được ngần ấy tiền không thì không có trong phạm vi suy nghĩ của bọn hắn, đến thủ đô rồi thì Viên Huy có rất nhiều thủ đoạn. 

             “Ra đây, đỡ ông đi rửa mặt, mẹ nó thằng chó này ra tay ác thật”. 

             Hai người đỡ Viên Huy đi rửa ráy lại, hắn ta vẫn phải đi khập khiễng. 

             “Haiz, hai người đó thảm thật, đây rõ là một người có ô dù không động vào được mà”.  

             “Đúng thế, bây giờ ở ngoài phải cẩn thận, cái gì cho qua được thì cho qua, nhất là ở thủ đô, đó chính là nơi đầm rồng hang hổ đấy”. 

             Đám người ở đây nhao nhao thảo luận rồi bắt đầu tản đi, tên thanh niên bị vỡ điện thoại thì không cam tâm mà nhặt điện thoại của mình lên, không nói một câu mà trở về chỗ nằm của mình. 

             Hai người Diệp Phàm bị dẫn vào trong phòng chuyên dụng của cảnh sát. 

             “Anh đánh anh Viên gãy răng chảy máu miệng, cũng chỉ là vết thương nhẹ.”.  

             “Nhưng anh đánh người nơi công cộng, đây chính là muốn gây sự, theo luật hình sự thì sẽ bị phán tù 1-3 năm”. 

             “Anh hiểu rõ chứ?” 

             Tên cảnh sát hét lớn với Diệp Phàm. 

             “Đùa gì thế, các người còn không điều tra thì sao lại bắt anh Diệp đây nhận hết trách nhiệm thế?” 

             Khi Diệp Phàm vừa muốn nói thì Tô Thiến Viên đã không nhịn được mà hét toáng lên. 

             “Câm mồm, nếu cô còn hét lên với chúng tôi như thế nữa, thì chính là cản trở thi hành công vụ, chúng tôi có quyền tạm giam cô”. 

             “Anh...”, Tô Thiến Viên sắp tức đến nổ phổi rồi, hô hấp lên xuống phập phồng . 

             “Các người không phân rõ đúng sai, liền đưa ra kết luận, bắt cả tôi đi, bắn chết tôi cũng được”. 

             Tô Thiến Viên hét lớn, nếu đám người này dám bắt cô thì khi đến thủ đô, nhà họ Tô không tìm được cô nhất định sẽ đến lục tung cả cục đường sắt lên. 

             Sắc mặt mấy tên cảnh sát này trầm xuống, đều cho rằng Tô Thiến Viên không biết suy nghĩ. 

             “Cô Tô, cô hãy bình tĩnh lại, để tôi xử lý”, Diệp Phàm nói, Tô Thiến Viên lúc này đang kích động, sẽ chỉ khiến mọi chuyện loạn hơn. 

             Diệp Phàm bình tĩnh nói: “Các anh, tôi thấy trong toa hành khách có camera ghi hình, các anh kiểm tra lại là sẽ biết được ai là người ra tay trước và cây gậy đó là của ai”. 

             Mấy người này nhíu chặt lông mày, một người trong đó nói: “Chiếc camera đó bị hỏng từ lâu rồi, lời khai của những người ở đó khi nãy đã đủ chứng minh tất cả, còn ý kiến gì nữa thì đợi đến cục đường sắt nói cũng không muộn”. 

             “Chỉ là, tôi khuyên anh, tốt nhất nên tìm cách giải quyết”. 

             “Hả?” 

             Diệp Phàm nhăn mày: “Có cách gì?” 

             “Giải quyết riêng”, người cảnh sát khi nãy đi đến đầu tiên nói. 

             “Haha, hóa ra vấn đề nằm ở...” 

             Diệp Phàm ngừng lại một chút rồi cười chế giễu: “Ra giá đi”. 

             “Hừ, anh đừng có nói thế, chúng tôi đều tuân thủ pháp luật”. 

             Tên cảnh sát cảnh cáo một tiếng, dù đẩy hết trách nhiệm sang cho Diệp Phàm rồi nhưng vẫn phải nói mấy lời cho có lệ. 

             “Anh Viên nói rồi, anh ấy có thể đồng ý giải quyết riêng, nhưng cần bồi thường 1 triệu tệ tiền phí chữa bệnh”. 

             Nghe thế thì Diệp Phàm bật cười, rồi chế nhạo tên cảnh sát: “1 triệu tệ? Tôi có thể tố cáo hắn ta tội vơ vét tài sản không?” 

             Không đợi nam cảnh sát nói thì Diệp Phàm đã tiếp lời, lạnh nhạt nói: “Các người cũng không cần phí sức nữa, chuyện này một mình tôi gánh chịu, để cho cô Tô đi đi, cô ấy chỉ là người bị hại, tôi còn muốn xem thử cục đường sắt các anh có phải là đầm rồng hang hổ gì không?” 

             Anh vừa nói xong thì Tô Thiến Viên đã vô cùng lo lắng: “Anh Diệp, chuyện này anh không thể gánh chịu được, nhà tôi ở thủ đô cũng không phải loại “ăn chay”, bây giờ tôi sẽ gọi điện thoại...” 

             Sao mà cô ta có thể để Diệp Phàm vì cô ta mà bị đi tù đây, nói xong cô ta định gọi điện thoại thì bị Diệp Phàm ngăn lại. 

             “Yên tâm đi, cây ngay không sợ chết đứng, tôi đến chỗ họ uống cốc trà, nếu thực sự không giải quyết được thì sẽ liên lạc với cô”. 

             Tô Thiến Viên đang đeo một chiếc đồng hồ khoảng 5 triệu tệ, ít nhất cũng là con cháu một gia tộc giàu có tài sản lên đến cả tỷ hoặc hàng trăm tỷ tệ. Những gia tộc giàu có như thế có quan hệ với vài quan chức thì cũng là chuyện bình thường. 

             Chỉ là, Diệp Phàm cũng có suy tính của mình, anh không có bạn ở thủ đô, có chăng cũng chỉ là kẻ thù. 

             Anh thiết nghĩ muốn mau chóng đăng kí sản phẩm của Công Nghệ Tuyết Phàm ở thủ đô thì sau này không thể thiếu được sự giúp đỡ của Tô Thiến Viên. 

             Ước hẹn trước đây, thực ra anh hiểu rất rõ, chỉ là ước hẹn bằng miệng mà thôi. 

             Tô Thiến Viên chỉ vì vài lọ tinh chất dưỡng thể mà giúp anh thì cũng chỉ là ngoài mặt mà thôi. 

             Nhưng mà, nếu khiến Tô Thiến Viên nợ anh một ân tình thì chuyện lại không giống trước nữa rồi. 

             Tô Thiến Viên còn muốn nói nhưng lại bị ánh mắt của Diệp Phàm chặn lại, Diệp Phàm quay sang nói với mấy tên cảnh sát: “Sao? Tôi đi cùng mấy anh đến cục đường sắt, còn cô Tô không có tội gì, chắc là được quay lại nghỉ ngơi rồi chứ?” 

             Mấy người cảnh sát quay qua nhìn nhau, bây giờ mà giam giữ Tô Thiến Viên thì cũng không hợp lệ, còn không bằng thả cô về. 

             Tô Thiến Viên rời đi thì mấy tên cảnh sát đó cũng đi theo vì muốn nói lại tình hình ở đây cho Viên Huy. 

             Nam cảnh sát đó rời đi rồi Viên Huy mới chế giễu liên mồm: “Hừ, đúng là ngu ngốc, thật là không biết đến cục đường sắt sẽ không chỉ lột một lớp da của cô ta mà khéo còn là hai lớp ấy chứ”. 

             Thời gian kế tiếp, Diệp Phàm ở trong phòng nghỉ của cảnh sát, kể cả khi anh đi vệ sinh thì cũng có người đi cùng. 

             Một đêm chớp nhoáng trôi qua, cuối cùng xe lửa cũng đến trạm dừng, Tổ Thiến Viên mới nhớ ra chưa cho Diệp Phàm số điện thoại nên vội đi tìm anh, nhưng đến đó lại phát hiện ra phòng cảnh sát không một bóng người, họ đã xuống xe rời đi cả rồi. 

             Diệp Phàm bị mấy tên cảnh sát áp giải xuống xe, ra đến ngoài cửa trạm thì đã có sẵn hai chiếc xe cảnh sát chờ ở đó rồi. 

             Có một chiếc Rolls-Royce đỗ cách đó không xa, ngay khi Diệp Phàm xuất hiện thì cửa xe mở ra, một người phụ nữ trung niên ăn mặc lộng lẫy, ung dung bước đến. 

             “Tiểu Phàm, có chuyện gì xảy ra thế?”, người này chính là Chu Tình. 

             Nhìn thấy Chu Tình thì sắc mặt Diệp Phàm vẫn vô cùng bình thản, anh biết bà ta chắc chắn là đến đón anh, bà ta nhất định không bỏ lỡ một cơ hội được tiếp xúc với anh nào. 

             “Xin bà đừng ngăn cản chúng tôi thực hiện công vụ, mời bà tránh ra”, một người cảnh sát cản bà ta ở bên ngoài. 

             Chu Tình tức giận: “Đứng lại, đây là con trai tôi, nó phạm phải lỗi sai nào mà mấy anh muốn dẫn nó đi chứ”. 

             “Đánh người bị thương nơi công cộng, cố tình gây sự...” 

             Người cảnh sát đó liệt kê ra một loạt tội, những người khác thì vẫn cưỡng ép Diệp Phàm vào trong xe cảnh sát, rồi nghênh ngang rời đi. 

             “Đồ mất dạy, dám bắt con trai tôi”, ngay lúc này, Chu Tình vô cùng phẫn nộ, bà ta lấy điện thoại ra gọi cho nhân viên có liên quan. 

             Ở một phía khác, trong chiếc xe BMW có một người cầm máy ảnh lên chụp. 

eyJpdiI6Ik14dDB0SnhSRkx2M0x3Y25VOXMzSVE9PSIsInZhbHVlIjoiOUdZRXFSMGd3RG1ncGZoS3RBN1RkbDJUeTgzYUw0NnlCR2ZsVzI5aTNSVnJvSmFTTDVneW4xK0lGXC9VeXh5clg2YklQU2JDZjI3bkhRTmN0dmJJbXdVZ0lYMFJoRm92NHlnMU1ZaTJXZ0pqSXdPRTNaSmoxd2NXY1Y4K015NG9Ma2xpUzMxQzRJWXlQZm5xbzNIR0sxVG1XUER0eGphZ0hjVDVWaUZmQmhFUUxGN1wvekpiM25ZK2szTEd3M3FwVG1IM0c2ckVrQ1wvXC9tNW0zbUh2eUc4ZnZmSUNLRWhMNlF4cFdyZmlZcktGYUtLUkJHTWlYeHo3ckQwbmxURmdjbUFMVEMyaVNrNlQweHhGQ3B1cHpLTGpCMm5LcGtPcStjdmhcL1JlNjJSSUgyZEVNb3ZkbFprXC9qYWNIMlY5OG56SWhNams5SGttXC85ajJnQTdJWTFaYkFZeTBQMDNqSTQ0MzFYbUNyclAwXC94WjlWTWMrWGpMV2lsUW1pWnpWcHBYcjhZQTVDNGVTWG90NVwvaW5lMTRaclJNZz09IiwibWFjIjoiYWI1YzkzNDQxODRhYjBiYTc3NTUwYmMwYjgwMTQ2YmE2ZDRlNGM5MTE5NmYyNmMzMGQxMzg1MGRiNzdhZDJjNiJ9
eyJpdiI6IjJCUStMTjU4TFBWaURaWFhxZFhsdnc9PSIsInZhbHVlIjoiTTlDUHA3RWJoeTFcL0VYZU1XT3ZiMmY4bXBaXC84amI0WXVGMDdrSU9GN0VoUms1c0xUeFVRV24xaFdtdDE4NUYwT1lLNkcrYXgxTHc0eEtydDNCdHhDcSt6MFVWQWZ2Q3hqOHpZaVVFYjZ1TmRzNXJBQWhaV2x0UUowWjRMWjViOFgxalVHWldReUl5VTRlb1JnTFJONkh4NTU3UVhVV1d6c2Q1K1YzdUYweDE3b21LY2swM0h4MUhFK1I5am1wMXowMGhvNzFoRjVGMGdDMFZFaVRveFZjbVZqVEtGTldGcFpzNUk3aUlaUUFQUGl1UTVNWjVyVXdka050QmFva2NoMWVVZEVURFhlVTFieVh1M3hQZkhoYXRjNXVSRlVERTk2amU5Syt6dVpIZjd0U3FYT05Kamtnd1RYTkkyNmpJaFNLbkJFYWpXY2hVUDZDTG9hZHprdzdEbWl3QVkxamRXN3c2d0I4XC85c1dkYUw5K2RtXC9yQmVWNjNqTjJ3WWd6c3JBbHBxXC9jeWljRzdmd2hHR2d3MVdKVG9iZm1ZXC9ZQVB2Rjh0bFVqQ1A3SEpMZm9yRjVySlRSd0I3Vzh6eml2YXBJMlZMZ0ZDSjZUbFM2bWl4aUJPcXF3MWlucVV1YU4yQ3MxK2JSUVwvbTFNPSIsIm1hYyI6ImU5YzM1NzliZTM0YWQwY2QxM2JlZjZiNWNiNzRhMDRlMzUwY2Y5MmVkNzcwMDgzNjY5NzQ5NWYzMzE4MjlhY2QifQ==

             Tô Thiến Viên lập tức chạy lại, ôm lấy eo cô ta: “Chị, mau giúp em cứu một người”.

Ads
';
Advertisement
x