Diệp Phàm ngẩng đầu nhìn, thấy có bốn người, một người đi đằng trước, ba người còn lại theo sau hai bên, hiển nhiên người đứng giữa vừa nói là thủ lĩnh.
“Liên quan gì đến mày?”
Diệp Phàm hỏi ngược lại, đi sang bên cạnh.
Chu Tình biết anh bị bắt, chắc chắn sẽ tìm quan hệ đưa anh ra ngoài, vừa hay anh cũng muốn xem xem thế lực nhà họ Diệp ra sao.
Câu nói của Diệp Phàm khiến người đứng giữa bật cười, chỉ có điều nụ cười mang vẻ ác độc nhiều hơn: “Thằng nhãi, mày được lắm, xem ra ông đây phải dạy mày quy tắc ở nơi này rồi!”
Gã vừa nói xong, ba người kia lập tức vây quanh anh, người nào người nấy đều giơ nắm đấm định đánh Diệp Phàm.
Sắc mặt Diệp Phàm không thay đổi: “Cút qua một bên, đừng làm phiền tao!”
“Đánh cho tao…”, lời vừa dứt, ba người lập tức xông vào Diệp Phàm, mặt ai cũng rất dữ tợn.
Tuy Diệp Phàm đã bị nhốt vào đây, nhưng còng tay, còng chân vẫn chưa được tháo ra, điều này không đúng quy định, nhưng thấy rõ họ là muốn Diệp Phàm bị đánh.
Các phạm nhân ở buồng giam khác hò reo xôn xao, nhìn ma mới bị đánh chính là trò giải trí hiếm hoi ở đây.
Có điều, đối với nắm đấm đang đánh đến, Diệp Phàm vô cùng coi thường, trong mắt anh đó chỉ là trò trẻ con mà thôi.
Một phút sau, mọi người há hốc mồm kinh ngạc, không dám tin vào cảnh tượng trước mắt.
“Người anh em, cậu đánh tôi một cái, đây có phải thật không?”
“Chát”.
“Mẹ nó đánh thật à…”
Phạm nhân ở phòng giam bên cạnh lập tức nhảy dựng lên la lối.
Chỉ thấy Diệp Phàm ngồi trên giường, hai người bóp vai, hai người bóp chân, rất không tình nguyện.
Chỉ là bốn tên này, mặt ai cũng bầm dập tím tái, có quỷ mới biết vừa rồi họ đã trải qua những gì, chỉ có thể là bị Diệp Phàm đánh cho tơi bời hoa lá.
Diệp Phàm đang thoải mái tận hưởng, nhưng Viên Tùng Quân trong phòng làm việc thì kinh hãi sợ sệt, gật đầu liên tục với đầu dây bên kia điện thoại.
“Sao thế bác?”, Viên Huy thấy vậy vội hỏi.
“Chát”.
Dập điện thoại, Viên Tùng Quân tát cho Viên Huy một cái, đau đến mức Viên Huy phải kêu lên.
“Thằng ranh chết tiệt mày hại chết ông đây rồi, lại để cấp trên trong bộ trực tiếp gọi điện đến, con mẹ mày nữa…”, Viên Tùng Quân nói rồi lại đá vào mông Viên Huy một cái.
Viên Huy hoảng hốt: “Bác đánh cháu cũng phải cho cháu biết tại sao chứ?”
“Đồ vô dụng, cái cậu Diệp Phàm mà mày nói là tứ cố vô thân ấy, là người nhà họ Diệp, là người nhà họ Diệp ở thủ đô, mẹ mày đúng là tìm đường chết rồi!”
Viên Tùng Quân tức giận đùng đùng, Viên Huy nghe đến nhà họ Diệp ở thủ đô thì sợ đến ngã bệt xuống đất.
Nhà họ Diệp, là một trong năm gia tộc lớn ở thủ đô, hoàn toàn có thể bóp chết hắn như bóp một con kiến.
“Làm sao đây bác?”
Viên Huy sợ hãi vô cùng, không biết phải làm sao, Viên Tùng Quân lại đá cho hắn một cái: “Cùng tao đi xin lỗi, xin cậu Diệp tha thứ!”
“Nếu như không tha thứ thì mày sẽ tùy cậu ta xử trí!”
Nói xong, Viên Tùng Quân lôi Viên Huy đi ra ngoài, trên đường lão ta thầm cầu khẩn, hi vọng người trong nhà giam không đánh Diệp Phàm, nếu không thì đúng là đi đời nhà ma.
Đến nhà giam, nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, mắt Viên Tùng Quân giật giật vài cái, đây nào giống ngồi tù, mà giống đến massage thì đúng hơn.
Nhưng trong lòng lão ta cũng thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần Diệp Phàm vẫn bình yên vô sự là tốt rồi.
Thấy Viên Tùng Quân đến, rất nhiều người đứng dậy nhìn, đương nhiên Diệp Phàm cũng thấy, nhìn quân hàm cùng tướng mạo của lão ta là anh hiểu rõ thân phận của lão.
“Cậu Diệp, hiểu nhầm, tất cả chỉ là hiểu nhầm…”
Cửa phòng giam vừa mở, Viên Tùng Quân cười cười nịnh bợ đi vào, từ xa đã giơ tay phải ra muốn bắt tay Diệp Phàm.
Bắt tay xin lỗi?
Bốn người đang đấm bóp cho anh nhìn thấy phó cục trưởng đến, vội vàng đứng dậy nhường đường.
“Tiếp tục, không được tao cho phép thì không được dừng!”
Diệp Phàm lên tiếng, bốn người lập tức sững lại, trên mặt lộ ra vẻ khó xử, làm tiếp không được, không làm cũng chẳng xong.
Viên Tùng Quân phản ứng rất nhanh: “Mau mau, làm theo lời của cậu Diệp đi…”
Mọi người á khẩu, mấy cảnh sát đứng sau càng kinh ngạc không thôi, từ khi nào mà Viên Tùng Quân lại nói lời nịnh nọt thế…
Bốn người tiếp tục đấm bóp, Viên Tùng Quân kéo Viên Huy lên: “Cậu Diệp, chuyện trước đó là hiểu lầm, tôi bảo Viên Huy xin lỗi cậu!”
“Anh Diệp, Viên Huy sai rồi, xin lỗi anh!”, Viên Huy lập tức cúi đầu xin lỗi.
Diệp Phàm cười lạnh: “Anh sai sao? Không phải bị vu khống sao? Không cần xin lỗi đâu, tôi ở đây cũng khá dễ chịu mà!”
Nói rồi Diệp Phàm lắc lư còng chân, tiếng kim loại va vào nhau kêu leng keng.
Viên Tùng Quân chợt hiểu ra: “Mau mở còng chân, còng tay cho cậu Diệp đi…”
Một viên cảnh sát vội bước đến, Diệp Phàm lại né người: “Không cần, tôi nói rồi, cái thứ này tôi đeo lên rồi, muốn tháo xuống không có dễ dàng vậy đâu!”
Người cảnh sát cầm chìa khóa ngượng ngập đứng đó, Viên Tùng Quân cười xòa: “Cậu Diệp, chỉ cần có thể giải quyết hiểu lầm, chúng tôi sẵn sàng chịu mọi hình phạt”.
“Thật sao?”
Diệp Phàm cười mỉa: “Tôi muốn mấy người quỳ xuống xin lỗi, tự vả mặt mình một trăm cái, mấy người cũng đồng ý?”
Lời nói của Diệp Phàm khiến họ sững sờ, không dám lên tiếng.
Viên Tùng Quân là ai?
Phó cục trưởng đó, đây chính là địa bàn của lão ta, Viên Tùng Quân cực kỳ phẫn nộ, Viên Huy càng không nhịn được: “Diệp Phàm, anh đừng bắt nạt người quá đáng!”
“Tôi bắt nạt anh đấy, thì làm sao?”
“Chỉ có điều kiện đó thôi, không làm được thì tôi sẽ không đi!”
Mọi người cạn lời, lại còn có người uy hiếp để ở đây, đúng là chuyện lạ có thật.
Có điều, rất nhiều phạm nhân thấy Viên Tùng Quân bị bắt chẹt, trong lòng ai cũng vui vẻ xem kịch hay.
“Cậu Diệp, coi như chúng ta là bạn, tôi sẽ bồi thường cho cậu thích đáng, chuyện này coi như bỏ qua, cậu thấy sao?”, vẻ mặt Viên Tùng Quân rất khó coi, lão ta không thể đồng ý với yêu cầu của Diệp Phàm.
“Ông là cái thá gì chứ, không phân rõ trắng đen, lấy việc công trả thù riêng mà cũng muốn làm bạn với tôi, còn không rải nước tiểu của mình soi thử xem?”
Diệp Phàm chế nhạo, Viên Tùng Quân tức phát điên, nhưng lão ta phải nhẫn nhịn, nếu không thể nhịn thì cái chức danh này của lão có thể sẽ mất.
Viên Tùng Quân nhịn cục tức xuống, tiếp tục nói ngọt, nhưng Diệp Phàm nhất quyết không nghe.
Đương lúc Viên Tùng Quân nói cạn nước bọt, đang muốn đồng ý với yêu cầu của Diệp Phàm thì có một cuộc điện thoại gọi đến.
Nhìn thấy dãy số, tim Viên Tùng Quân vọt lên tận họng, lại là một cuộc gọi của lãnh đạo cấp cao, lão ta kinh ngạc vô cùng.
Thế nhưng chỉ nghe hai câu, Viên Tùng Quân liền đi thẳng ra ngoài.
Sau đó lại quay về, Diệp Phàm liếc nhìn, thái độ của Viên Tùng Quân dường như đã thay đổi.
Lão ta nhìn Diệp Phàm cười khẩy: “Thằng họ Diệp kia, chỉ là một thằng con bị bỏ rơi mà thôi, tự cầu phúc cho mình đi!”
Lời vừa dứt, Viên Huy sợ đến mức bắp chân co rút, nhưng bị Viên Tùng Quân đẩy ra ngoài, cũng không đợi Diệp Phàm mở miệng, cứ thế đi ra ngoài.
Viên Tùng Quân âm hiểm cười: “Hừ, đúng là người nhà họ Diệp, nhưng lại là đứa con bị nhà họ Diệp bỏ rơi, động vào nhân vật lớn, nó sẽ không sống qua đêm nay đâu!”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất