Sắc mặt Viên Huy hết trắng lại đen, Tô Thiến Viên thì tức giận bừng bừng, đứng lên chỉ trỏ. 

             Tuy nhiên, Viên Huy chỉ cười lạnh: “Cô đúng là vu oan giá họa, ai có thể chứng minh tôi có hành động lưu manh?” 

             “Cảnh sát, tôi muốn tố cáo cô ta tội phỉ báng, bắt người phụ nữ này đi luôn đi”. 

             “Đồ khốn khiếp”. 

             Tô Thiến Viên tức muốn nổ tung, cũng không suy nghĩ mà nói: “Lúc nãy tôi rửa tay, anh đi qua vỗ mông tôi, tôi còn tát anh một cái, anh có thừa nhận không?” 

             “Nhận, tôi thừa nhận”. 

             Điều khiến cho Tô Thiến Viên ngạc nhiên là hắn ta lại thừa nhận, đám người xung quanh cũng giật mình. 

             Nhưng sau đó hắn ta lại nói tiếp: “Tôi thừa nhận cô tát tôi một cái, nhưng chuyện vỗ mông cô thì tôi không nhận, trừ phi trên mông cô có dấu vân tay của tôi”. 

             “Ha ha ha...” 

             Hai tên đàn em của Viên Huy cười to, đám người xung quanh cũng không nhịn được mà bật cười, thằng ngốc cũng có thể nhìn ra Viên Huy không những đang giở trò vô lại mà còn có hành động lưu manh. 

             Dù gì cũng không ai có chứng cứ, nhưng Diệp Phàm lại đánh hắn ta một trận ra trò rồi khiến cho cảnh sát nắm được chứng cứ. 

             “Được rồi, đừng nói nữa, hai người đi theo tôi để hỗ trợ điều tra”, cảnh sát cầm dùi cui quát mắng Diệp Phàm, Tô Thiến Viên. 

             “Tên lưu manh này thì sao?”, Tô Thiến Viên tức giận chỉ vào Viên Huy. 

             Mắt tên cảnh sát này lóe lên một cái rồi lại tiếp tục quát tháo: “Anh ta đang bị thương, chuyện này hai người không cần lo, đi theo tôi để hỗ trợ điều tra”. 

             “Dựa vào cái gì?” 

             “Hắn ta bị thương là do tự gây tội tự chịu, nếu anh Diệp không đánh trả thì bãi máu trên mặt đất bây giờ lại là của anh ấy rồi, thật không công bằng”. 

             Tô Thiến Viên tức giận hét lớn, sắc mặt tên cảnh sát có chút âm trầm, rồi nhấn vào cây dùi cui điện trong tay khiến nó kêu lên những tiếng rè rè. 

             Nhưng lại không cưỡng chế ép hai người đi, mà chỉ sầm mặt hét: “Các người đang chống đối pháp luật, tôi lập tức gọi những cảnh sát khác đến bắt hai người”. 

             Vừa nói xong thì tên cảnh sát này đã quay người rời đi, đến cửa liền lấy điện thoại ra nhấn gọi một số. 

             Bên này, Diệp Phàm híp mắt lại, phía bên cảnh sát thường dùng bộ đàm để trao đổi thông tin với nhau, cuộc điện thoại kia chắc chắn là để chứng thực chuyện gì đó. 

             Nếu anh đoán không lầm thì chắc là để xác thực xem Viên Huy có phải là cháu trai của phó cục trưởng Viên Tùng Quân hay không, nếu phải thì việc điều tra tiếp theo sau chắc chắn không có lợi cho hai người bọn anh. 

             Tô Thiến Viên vô cùng tức tối, Viên Huy ngồi chổm hổm trên mặt đất thì lại cười điên cuồng, không tiếng động mà nói với hai người Diệp Phàm. 

             “Đến thủ đô rồi thì một người cũng không chạy thoát được đâu, đàn ông thì đánh gẫy chân, đàn bà thì cho lên giường”. 

             Khẩu hình miệng của hắn Diệp Phàm nhìn là hiểu, anh lập tức cảm thấy phẫn nộ, thứ cặn bã muốn uy hiếp cưỡng bức người khác thế này, là loại anh ghét nhất. 

             Lúc này, tên cảnh sát đó quay lại, theo sau hắn còn có ba người nữa, trong tay ai cũng cầm theo dùi cui điện. 

             “Diệp Phàm, Tô Thiến Viên, hai người đi qua đây với tôi một chút”, tên cảnh sát kia trực tiếp gọi tên hai người, chắc chắn lúc nãy cũng điều tra qua rồi. 

             “Cảnh sát, hắn đánh gãy răng tôi, trong miệng toàn là máu, lại còn lén giấu vũ khí, nhất định phải xử nghiêm”, Viên Huy lại hét lên, chỉ kém chút là nước mắt nước mũi chảy dòng dòng mà thôi. 

             “Anh Viên cứ yên tâm, chúng tôi nhất định sẽ không tha thứ cho một tên côn đồ nào, chắc chắn sẽ cho anh một lời giải thích thích đáng”, tên cảnh sát nói một cách chính nghĩa. 

             “Hừ”. 

             Ngay lúc này, Diệp Phàm hừ lạnh một tiếng: “Ý của các anh là, trực tiếp phán tội côn đồ cho chúng tôi rồi hay sao, không định điều tra lại nữa à?” 

             “Có gì mà điều tra chứ, tôi tận mắt chứng kiến anh dùng gậy để đánh anh Viên đây, lẽ nào còn sai sao?”, tên cảnh sát cao giọng. 

             “Tôi nói rồi, đây không phải gậy của tôi, là hắn ta lấy cây gậy này đánh tôi nên tôi mới tự vệ, cướp lấy nó từ tay hắn ta, nếu không tin thì có thể hỏi những người ở đây mà xem”. 

             Diệp Phàm chỉ vào những người khác, tên cảnh sát nhíu mày: “Các người ai có thể chứng minh đây là gậy của anh Viên?” 

             Hắn ta liếc xung quanh một lượt, rồi nói: “Ai chứng minh được thì giơ tay, nhớ là mỗi một câu nói ra đều trở thành chứng cứ, những thông tin đó của các người đều được ghi lại trong bản án, suy nghĩ thật kĩ rồi làm”. 

             Mọi người hai mặt nhìn nhau, ánh mắt ai cũng có chút trốn tránh, mấy chữ “thông tin đều được ghi lại trong bản án” khiến họ lo lắng. 

             Tên Viên Huy này rõ là có người chống lưng, nếu mà đắc tội hắn ta thì khi đến thủ đô nói không chừng sẽ bị trả thù, Viên Huy lúc này đang ngồi chỗm hỗm trên đất cũng dùng ánh mắt giống tên cảnh sát kia nhìn mọi người. 

             “Cảnh sát, chúng tôi không nhìn thấy, không thể làm chứng...” 

             “Đúng thế, không làm chứng được, vẫn là cảnh sát các anh xử lý đi”. 

             Đám người nhao nhao khua tay, cho thấy mình không biết chuyện, nhưng cũng may không ai nói cái gậy này là của Diệp Phàm. 

             Diệp Phàm cười lạnh trong lòng, đám người này chối bỏ trách nhiệm khiến cho Tô Thiến Viên vô cùng tức giận, giữ chặt lấy một người thanh niên bị Viên Huy đập vỡ điện thoại. 

             “Anh này, anh phải khai ra tội ác của hắn ta, điện thoại của anh bị hắn ta phá hỏng rồi, lẽ nào anh không đứng ra làm chứng sao?” 

             “Tôi, tôi, tôi...” 

             Tên thanh niên lắp bắp nói, ánh mắt Viên Huy lúc này đã dán chặt vào anh ta, vài phút sau, anh ta đã hất tay Tô Thiến Viên ra. 

             “Tôi không làm chứng được, điện thoại là do tôi không cẩn thận làm rơi trên đất nên vỡ...” 

             “Anh...” 

             Tô Thiến Viên tức giận: “Đồ nhu nhược”. 

             “Hừ, không ai đứng ra làm chứng cho các người, còn không mau đi theo cảnh sát đi!”, Viên Huy đắc ý nói. 

             “Mau lên, nếu còn kháng lệnh, chúng tôi sẽ không khách sáo nữa”, tên cảnh sát đó hét lớn, dùi cui điện trong tay anh ta rè rè không ngừng. 

             Cứ như thể nếu hai người Diệp Phàm kháng lệnh thì chiếc dui cui điện này sẽ trực tiếp dí vào người hai người. 

             “Cô Tô, chúng ta đi thôi, cây ngay không sợ chết đứng”. 

             Thấy Tô Thiến Viên vẫn còn muốn nói tiếp thì Diệp Phàm cắt lời, dưới tình huống thế này anh không thể nào đánh cho tên cảnh sát vô danh này một trận được. 

             Tuy anh là Ám Long Hoa Hạ, một chọi mấy cũng không thành vấn đề nhưng bây giờ vẫn còn nhiều người vây quanh, Diệp Phàm không muốn làm quá lên. 

             Tô Thiến Viên vùng vằng tức giận cùng Diệp Phàm rời đi cùng bốn tên cảnh sát. 

             “Hừ, muốn đấu với Viên Huy tôi đây, đúng là không muốn sống nữa mà”. 

             Viên Huy đắc ý đứng lên rồi phun ra một ngụm máu, vừa hít vào đã thấy đầy gió trong miệng. 

             Nhìn thấy hai cái răng trong tay mình thì hắn ta lại muốn nổi điên. 

             “Anh Huy, làm sao đây, chúng ta xử lý họ thế nào?” 

             Hai tên đàn em đứng lên hỏi, sắc mặt Viên Huy âm trầm: “Đánh chúng ta thế nào thì trả lại như thế, chút nữa chụp lại ảnh bọn họ, đợi sau khi đến thủ đô thì phải xử lý họ thật “tốt” mới được”. 

             “Nhưng mà, ở đây, trước tiên phải lấy lại hết phí chữa bệnh đã”. 

             “Vậy chúng ta lấy bao nhiêu?” 

             Nghe đến phí chữa bệnh thì hai người đó sáng mắt lên, biết là được bắt chẹt rồi. 

             “Mỗi người chúng ta đòi 10 ngàn tệ thì sao?”, người còn lại vui sướng nói. 

             “Tôi thấy được đấy, ăn một phát đạp được 10 ngàn tệ, đáng!” 

             Hai tên đàn em nói không ngớt mồm, đám người ở đây cũng nhao nhao thảo luận. 

eyJpdiI6IjBGSVBydzZ6dWl3UmxRT0VZdTNFcFE9PSIsInZhbHVlIjoiY1wvcjVXXC8xNVFcL3ZzZllGVENRd3ZRME5tNHUwY1FTcmZZWldPXC83M2VyeCtNeXl1S1N0eDZmeHVxRW9lWHJjSE10WE95OUM0Y1FEWnNNUFM5cW1qWHFcL216QUJTM2c4NnVJVWZsakVubG5odzk2YjJFZGNQc0hFdjZDY0dYbDJBb2F0U1QrYWhFMXkzSTR4bVRJNEhTbjR0Sk9TZ09RSzBtOCt5bWlRbWVKMG89IiwibWFjIjoiMmE1NjYxZDAyOWQ4NDA3N2JlMmI4ODMyMDc2ZjEyZmFiMzZjNmJkODlhYzQ4YzYwMjAxZTRhNjA4ZTRlOTRhMSJ9
eyJpdiI6InVXOFVTdWJtWHk0cllkR0VqN3RXNmc9PSIsInZhbHVlIjoic0lSQU5tamZyRm5oRXFkcTFrbVVBRVFsbDF4UkN0MXVBUWVcL091T0tSVUhCZDBzZWpSODRjTHFqSzhEZWZWSXFNN3E4ODJOa0U5dEZrYkcyZFBYUFhEXC9OT1VUaXFiUGpHV0Z4VHVXemQyRFh2Z3k5V0hjYVdidStRMklDNUV4bGlrQ0xYeTVMcnRaMzYxdjdrdzhFbCtCNk9seU1palhrMDgrRkE3cU0wSDZIYUpaak5TNCs2QUFqOVNOVXhMK0dTY2wreEYwOU11Y01iXC9uaUJ2U256UGY2R3dXR2tIR2NPdEdNYnlJcThQTHlPcUlDWHhRbTZMTnRFT3JKVzV2c1ZodDBUbmxLbVJjTWwrRDhLWXJUSnJQczJmenZVTFZ6Y2F6cUhRYk1IazNiYVJmcmJ3bHF0Y1p1eDlBNEtFbDUiLCJtYWMiOiI4ZDdmMGM2MjcwODg5Y2JhM2FlNDA1NzIxNGZjNzI5YWI5YWE3NmJiMTlkZTk3ODBjM2ZkZTk3NTg5MDU0OWFhIn0=

             “Không có tiền đồ, còn làm tao mất mặt nữa thì sau này đừng hòng đi theo tao”.

Ads
';
Advertisement
x