Dưới hai lần tỏ bày gần như bộc bạch của Dương Bách Xuyên, trong lòng nàng dần buông xuống, đạo tâm lại đột phá, cảm nhận được một loại cảm giác trước nay chưa từng có. Nàng đem cảm giác ấy quy về hai chữ cơ duyên.
Một thiên cơ cho lần đột phá đến cảnh giới Thiên Đạo trong tương lai.
Cũng xem như một thu hoạch lớn, có được ắt có mất.
Dương Bách Xuyên cảm nhận được sự biến hóa trong cảm xúc của Ngọc Linh Lung. Cuối cùng nỗi lo trong lòng hắn cũng vơi được đôi chút.
Đối với người tu luyện thì điều kiêng kị nhất là đạo tâm không vững. Trước đó hắn vẫn luôn lo, vì dung mạo và tu vi của Ngọc Linh Lung rớt xuống quá nhiều mà đạo tâm nàng sẽ dao động, như vậy sẽ ảnh hưởng rất lớn về sau.
Bây giờ thì hắn đã có thể thở phào. Bảo trong lòng hắn không hề áy náy với Ngọc Linh Lung thì là nói dối.
Dù sao cũng vì hắn mà Ngọc Linh Lung mới thành ra như vậy.
Tiếp theo, mục tiêu của hắn là dốc hết sức giúp nàng khôi phục.
Hắn hy vọng có thể tìm được ít tin tức hữu dụng ở Thiên Không Thần Thành.
Cưỡi Đằng Xà bay vút lên chín tầng mây, dưới ánh thần quang bảy màu chiếu rọi, cảnh tượng mờ ảo như mộng như ảo. Bên cạnh có nữ thần bầu bạn, thực lực tu vi của hắn cũng đạt đến một giai đoạn tạm coi là lý tưởng, trong lòng Dương Bách Xuyên như có một ngọn lửa nóng bỏng đang cháy.
Nhưng hắn biết con đường sau này vẫn rất gian nan. Tự tin có thể có nhưng tuyệt đối không thể tự mãn.
Đế Tôn Vô Thượng.
Sớm muộn gì cũng sẽ có một trận quyết chiến, không ngươi chết thì ta vong.
"Chủ nhân, chúng ta đến rồi.”
Trong lúc tâm tư Dương Bách Xuyên đang bay loạn, thanh âm của Đằng Xà vang lên.
Dương Bách Xuyên hoàn hồn, nhìn về phía xa. Một ngọn núi được thần quang bao phủ xuất hiện trong tầm mắt hắn.
Đằng Xà nhanh chóng đáp xuống.
Hắn hỏi: "Sao không bay thẳng lên núi?"
Đằng Xà đáp: "Chủ nhân, ta nghe nói núi Thiên Không có cửu tiêu lôi đình, dù là Pháp Thần bay lên cũng có thể bị đánh thành tro. Muốn đến Thiên Không Thần Thành thì phải tìm được sứ giả tiếp dẫn dẫn lên mới được."
"Ra vậy. Thế thì xuống thôi!" Dương Bách Xuyên trợn trắng mắt.
Dù sao đây cũng là Vĩnh Hằng Thần Giới, có những hoàn cảnh thật sự có thể lấy mạng, cho dù là thần nhân cũng không ngoại lệ.
Tuy lôi đình cùng một tên gọi, nhưng cũng phân mạnh yếu cao thấp, lôi đình của Thần Giới chắc chắn sẽ không tầm thường, hắn tin có thể đánh chết cả Pháp Thần.
Trong chớp mắt, Đằng Xà đã đáp xuống chân núi.
Dương Bách Xuyên đỡ Ngọc Linh Lung từ lưng Đằng Xà nhảy xuống, Thổ Tinh Nguyên hóa thành một đạo thần quang màu vàng bay tới.
Ngọn núi trước mắt được sương trắng bao quanh, thần quang bốn phía, hoàn toàn không nhìn ra cao đến mức nào.
Theo lời Đằng Xà, Thiên Không Thần Thành nằm ngay trên đỉnh núi.
Thật kỳ quái.
Theo hiểu biết của Dương Bách Xuyên, chắc hẳn trên đỉnh núi cũng chỉ là một lối vào. Hắn cá chắc Thiên Không Thần Thành ẩn giấu trong một không gian khác.
Đó là một dãy núi vô cùng to lớn.
Nhưng Dương Bách Xuyên vừa nhìn đã trừng tròn mắt.
Bởi vì núi Thiên Không toàn là vách đá dựng đứng chín mươi độ, không có nổi một con đường nhỏ hay một gốc cây.
"Thế này thì lên kiểu gì?" Hắn quay sang nhìn Đằng Xà.
Không phải bọn họ không leo nổi, mà là chẳng có gì để bấu víu, cả ngọn núi như muốn cự tuyệt người ngoài.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất