"Leo cái núi thôi mà cũng phải nhờ tiếp dẫn sứ giả, rốt cuộc Thiên Không Thần Thành này là chỗ quỷ quái gì vậy?" Dương Bách Xuyên lầm bẩm.
Đằng Xà ngượng nghịu nói: "Chủ nhân, thật ra ta cũng chỉ nghe con chim đó nói lại thôi. Hơn nữa năm đó nghe con chim kia bảo, trong thần thành có vô số thần linh, là một nơi thần cảnh riêng biệt.”
Dương Bách Xuyên mất kiên nhẫn: "Được rồi được rồi, trước nói xem làm sao tìm được sứ giả tiếp dẫn để lên núi vào thần thành đã?"
Đằng Xà rụt đầu lại: “Năm ấy ta quên không hỏi cách tìm được sứ giả tiếp dẫn rồi.”
"Ngươi..." Dương Bách Xuyên tức nghẹn.
Thật sự là bó tay với cái tên này.
Lúc này Ngọc Linh Lung lên tiếng: "Xuyên tử, đã tìm được nơi này thì sẽ không sai đâu. Ở chỗ có nhiều thần linh tồn tại, chắc chắn sẽ có manh mối về sứ giả tiếp dẫn quanh đây. Chúng ta tìm thử xem."
"Được rồi, vậy thì tìm thử xem." Dương Bách Xuyên mỉm cười nói.
"Còn không mau đi tìm, đứng đực ra đây chờ người ta đến tìm ngươi chắc?" Quay người lại, Dương Bách Xuyên quát vào mặt Đằng Xà đang ngẩn ra.
"À, vâng vâng." Đằng Xà như được đại xá, vội vã rời đi.
Còn Thổ Tinh Nguyên lại là kẻ lanh lợi nhất, là người đầu tiên quay người đi về phía vách núi.
Lúc này Dương Bách Xuyên mới cùng Ngọc Linh Lung bước theo.
Một ngọn núi lớn gần như nhìn không thấy được ranh giới, vách đá dựng đứng chín mươi độ kéo dài lên trên, chẳng thấy được đỉnh đâu.
Mấy người bọn hắn đứng dưới chân núi, nhỏ bé như bầy kiến.
Dương Bách Xuyên không khỏi cảm khái: "Tạo hóa thật thần kỳ, đứng trước ngọn núi hùng vĩ thế này, cho dù là thần như chúng ta cũng nhỏ bé như kiến."
Ngọc Linh Lung nói: "Trong tam giới thì Thiên giới cao nhất. Vạn vật đều có linh, núi có thế núi, nước có tiếng nước, cùng tồn tại với trời đất. Ngươi có thể cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, đó là chuyện tốt, chứng tỏ ngươi có cảm ứng với thiên địa vạn vật, với Thiên Đạo, rất có lợi đối với lĩnh ngộ tu luyện."
"Chủ nhân... bên này có phát hiện.”
Đúng lúc này, thanh âm của Thổ Tinh Nguyên từ xa truyền đến.
Dương Bách Xuyên lập tức cùng Ngọc Linh Lung đi qua.
"Chủ nhân, ở đây có khắc văn." Lúc này Thổ Tinh Nguyên đang đứng trước một tảng đá lớn cao hơn mười mét dưới chân núi.
Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung nhìn sang, quả nhiên thấy trên tảng đá có khắc văn.
"Viết gì vậy?" Dương Bách Xuyên hỏi.
Thổ Tinh Nguyên đọc: "Kẻ muốn vào Thiên Không Thần Thành, cần phải thành tâm khấu bái núi Thiên Không, ba quỳ chín lạy, sứ giả hiện thân, thì có thể bước vào bên trong Thiên Không Thần Thành."
"Cái quỷ gì thế? Còn phải ba quỳ chín lạy? Chủ nhân, theo ta thấy thì chúng ta cứ men theo vách núi mà lên cho rồi, phá quy củ của nó đi, còn quỳ lạy cái gì." Đằng Xà huênh hoang nói.
Dương Bách Xuyên nhìn dòng khắc văn trên cự thạch, trầm ngâm, liếc Đằng Xà một cái rồi nói: "Bái thì bái. Bái núi chính là bái trời đất. Thân là sinh linh tu luyện, bất cứ lúc nào cũng phải giữ lòng kính sợ. Trước núi Thiên Không, chúng ta nhỏ bé như kiến, bái vài cái thì có sao đâu?"
Dương Bách Xuyên nghĩ rất đơn giản, đó là bất cứ lúc nào cũng phải kính sợ trời đất. Ngọn núi này chính là đại sơn giữa trời đất, khi đứng trước nó hắn cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân, Ngọc Linh Lung nói đây là chuyện tốt.
Trong cõi u minh tự nhiên sinh ra cảm ngộ.
Nếu trên văn bia đá lớn đã nói rằng sau khi ba lần quỳ lạy, chín lần dập đầu thì sứ giả sẽ xuất hiện, vậy thì cứ lạy thôi. Dù sao hắn biết mình lạy chính là ngọn đại sơn này, kính sợ chính là Thiên Đạo và Đại Đạo, chứ không phải lạy một người nào đó.
Không có gì mất mặt cả.
Hắn trừng mắt nhìn Đằng Xà một cái, rồi chuẩn bị dập đầu.
Ngọc Linh Lung cũng tán thành.
Thế là bắt đầu dập đầu bái lạy.
Kính sợ trời đất phải có lòng thành kính, Dương Bách Xuyên thành tâm dập đầu bái lạy.
Ngay khoảnh khắc tiếp theo, văn tự trên tảng đá lớn phát ra ánh sáng lấp lánh, chiếu rọi lên bốn người bọn họ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất