Lúc này nó mới cảm thấy có chỗ không ổn. 

 

 

Tâm trạng của chủ nhân không tốt, tốt nhất là câm luôn, không thì lại bị đánh. 

 

Nó đảo mắt nhìn qua Ngọc Linh Lung phía sau Dương Bách Xuyên, mới phát hiện người không ổn thật ra là Ngọc Linh Lung. 

 

Đằng Xà cảm nhận được khí tức trên người nàng đã biến thành cấp Thần Vương, lại thấy tóc nàng dường như bạc đi rất nhiều, dù che mặt bằng khăn voan, nhưng nếp nhăn nơi khóe mắt vẫn vô cùng rõ ràng. 

 

Quan trọng nhất, chủ nhân lại đang nắm tay Ngọc Linh Lung, hai người tay trong tay bước ra khỏi hốc cây. 

 

Điểm cuối cùng, hơi thở của chủ nhân mạnh đến mức ngay cả nó cũng không dò được. 

 

Đến nước này, cho dù phản ứng có chậm đi nữa thì Đằng Xà cũng loáng thoáng hiểu ra được chút gì. 

 

Có vẻ lúc ở trong hốc cây, giữa chủ nhân và Ngọc Linh Lung đã xảy ra rất nhiều chuyện. 

 

Tốt nhất đừng hỏi gì thì hơn. 

 

"Cái tên lùn chết tiệt kia, nhìn ra rồi mà không nhắc ta một câu." Đằng Xà âm thầm chửi rủa Thổ Tinh Nguyên, ngoài mặt thì nhe răng cười gượng với Dương Bách Xuyên và Ngọc Linh Lung, vội vàng tránh sang một bên. 

 

Dương Bách Xuyên hít sâu một hơi, nói với Đằng Xà và Thổ Tinh Nguyên: "Đi thôi, rời khỏi chỗ này lên mặt đất rồi nói." 

 

“Vâng, thuộc hạ đã dọn xong lối ra rồi.” Thổ Tinh Nguyên đáp, dẫn đường đi trước. 

 

Trong sơn động, sau khi Dương Bách Xuyên thổ lộ với Ngọc Linh Lung, giữa hai người đã không còn khoảng cách. Ngọc Linh Lung lại đeo khăn che mặt, nhưng trong lòng Dương Bách Xuyên vẫn cảm nhận được nàng còn rất để ý chuyện dung nhan mình biến thành dáng dấp một bà lão. 

 

Khi ra ngoài, hắn không nói không rằng nắm lấy tay nàng, hai người cứ thế tay trong tay bước ra. 

 

Hắn âm thầm thề, hắn phải nhanh chóng giúp Ngọc Linh Lung khôi phục dung nhan. 

 

Thật ra bảo khó thì cũng không hẳn, bảo dễ lại càng không dễ. 

 

Ngọc Linh Lung thành ra bộ dạng hiện giờ, dung nhan già nua, tu vi thụt lùi, suy cho cùng vì hao tổn bản mệnh nguyên khí. Chỉ cần tìm được thần vật có thể chữa trị phương diện này thì có thể giúp nàng hồi phục. 

 

Đây là món nợ hắn thiếu nàng, nhất định phải bù đắp. 

 

Đương nhiên hắn cũng từng dùng nước Sinh Mệnh, cho nàng uống tận ba giọt mà vẫn không có chút chuyển biến nào. 

 

Bởi vậy hắn hiểu, hắn phải đi tìm thần vật chí bảo có thể khôi phục bản mệnh nguyên khí, nhưng không biết loại chí bảo này ở nơi nào. 

 

Một canh giờ sau, bọn họ men theo đường cũ trở về mặt đất, lại xuất hiện trên ngọn núi lúc đi vào, miệng hố do Thổ Tinh Nguyên mở ra vẫn còn đó. 

 

Sau khi ra ngoài, khác biệt rõ nhất là rừng gai kéo dài ngàn dặm của dãy núi Thị Huyết đều đã khô héo. 

 

Bản thể của Thị Huyết lão tổ đã bị Dương Bách Xuyên giết chết hoặc nuốt sạch, vậy nên những dây gai trên thân lão yêu kia cũng không thể sống được nữa. 

 

"Chủ nhân, chúng ta tiếp tục đi về phía Thiên Không Thần Thành chứ?" Thổ Tinh Nguyên hỏi. 

 

Dương Bách Xuyên nhìn sang Ngọc Linh Lung, hỏi ý nàng: "Linh Lung tỷ, ý tỷ thế nào?" 

 

Ngọc Linh Lung đáp: "Nơi đó cách dãy Thị Huyết cũng chỉ mấy ngàn dặm mà thôi, đã xác định mục tiêu là nơi đó rồi thì cứ tiếp tục đi thôi." 

 

Nghe vậy, Dương Bách Xuyên gật đầu: "Vậy tiếp tục tới Thiên Không Thần Thành.” 

 

Mục tiêu không đổi, cứ thế bước tiếp. Thật ra bản thân Dương Bách Xuyên cũng nghiêng về việc tiếp tục tới Thiên Không Thần Thành. 

 

Bởi mục đích ban đầu của chuyến đi này để va chạm cơ duyên, thử vận may, nên đi đâu cũng vậy. 

 

Theo lời Đằng Xà, Thiên Không Thần Thành là nơi tụ tập vô số thần linh, mà có người thì ắt có cơ hội. 

 

Có người nghĩa là có cơ hội, có tin tức. 

 

Hiện giờ hắn cần tìm một nơi như thế để dò hỏi xem ở đâu có thần vật có thể chữa lành cho Ngọc Linh Lung. 

 

"Bay qua đi, Đằng Xà.” 

 

Dương Bách Xuyên quay sang gọi Đằng Xà. 

 

Đằng Xà vỗ cánh, thần quang lóe lên, thân thể hóa thành một con cự xà dài hơn hai ba chục mét. 

 

Lúc này Thị Huyết lão tổ đã chết, sẽ không còn dây gai ngăn trở bọn họ, có thể bay thẳng qua. Hơn nữa, Dương Bách Xuyên cũng không muốn tiếp tục đi bộ tốn thời gian. 

 

Trước đó hắn còn muốn du sơn ngoạn thủy, mở mang kiến thức, thưởng ngoạn cảnh sắc dọc đường. 

 

Nhưng bây giờ trong lòng đã có vướng bận, lo lắng cho Ngọc Linh Lung, cần phải sớm tìm ra thần vật có thể giúp nàng, nên không muốn lãng phí thêm thời gian trên đường nữa. 

 

Cứ bay thẳng là được. 

 

Nếu gặp trở ngại thì tính sau. Nói về chiến lực, hiện tại hắn là Thần Đế thượng vị đỉnh phong, dù ở Vĩnh Hằng Thần Giới hay Thần Giới thì cũng coi như đứng hàng trung đẳng, nên không có gì phải sợ cả. 

 

Ngay sau đó, Dương Bách Xuyên dắt Ngọc Linh Lung đứng trên lưng Đằng Xà, còn Thổ Tinh Nguyên thì tự bay. 

 

"Đi!” 

 

Dương Bách Xuyên khẽ quát, thần quang bảy sắc trên người Đằng Xà lóe sáng, vèo một cái đã hóa thành tia chớp, lao vào tầng mây với tốc độ kinh người. 

 

Phía sau, Thổ Tinh Nguyên không nhanh không chậm, vẫn luôn bám theo cách đó vài trăm mét. 

 

"Hai tên này cũng không tệ." Dương Bách Xuyên mỉm cười. 

 

Ngọc Linh Lung cũng không còn bi quan như lúc đầu, khẽ nói: "Thổ Tinh Nguyên và Đằng Xà đều xem như là những người có khí vận.” 

 

Dương Bách Xuyên siết chặt tay nàng, lại một lần nữa nghiêm túc nói: "Tỷ yên tâm, dù có lên núi lửa xuống chảo dầu thì ta cũng chắc chắn giúp tỷ khôi phục lại như trước.” 

 

Ngọc Linh Lung nhìn vào đôi mắt trong suốt của Dương Bách Xuyên, trong lòng không hiểu sao nhẹ nhõm hẳn, nhìn một hồi lại vô thức mỉm cười. 

 

Nàng mở miệng nói: "Ta tin, bởi vì ngươi là Thần Tôn Vô Thượng, là người tương lai sẽ trở thành người mạnh nhất, tôn quý nhất trong Thiên Giới. 

 

Thật ra ngươi thật sự không cần áy náy gì. Nói thật thì lúc đầu trong lòng ta quả thực có chút hỗn loạn, nhưng giờ nghĩ lại, kiếp nạn lần này đối với ta chưa chắc đã là chuyện xấu. Đại hỉ đại bi, đại thịnh đại suy, chính là sự tôi luyện của đạo tâm. Dường như ta đã cảm nhận được một chút Thiên Đạo trong cõi u minh." 

eyJpdiI6InlNcVRRYzE3NkIrSEJPNWg2YWVFN3c9PSIsInZhbHVlIjoic0hGU0RhR1ljbVBXZDlcL0RUeTVWNVd2NnpUaks1SlBtNjNGbUVCWis4NFhnaFwvdVRLTnhXRmZycnlaclpZd2NvIiwibWFjIjoiNGMxZDc5NDk5NzQzNzk0NjVlMjk0NmEyY2RlM2Q5YjgzNmViNzExYTM4MThmMmJiOTNmMGE4NTc0NTA0ZGQzNiJ9
eyJpdiI6InhPVjl5R2tWc3MxOExHNEdUQk1teHc9PSIsInZhbHVlIjoiMTFPXC9DSzBZZnNxQUZsbFlLc1Frcm1HOWtQZzF5dDBibWdIT3BGZTJnb0xzSnpIck9Cc1wvWjM1alRHbnlQR2toZXNSUEdFM2F1bmNoTXRcL3R0Q3diSmpPMVVhS21ZMlFnRFVxbHBROFdmWlU4VUgrUzZHMUVMYjRNSDdkODQyUml1cFkwVHFwUWVoODROZUNqNVwvSGVYK0xiWkdcL1Rmbnh5aEZYOTBXbnRDN2l1NEx4Y2ZjNFJaWWJpNjQrXC9WUHhJWlk3WWRBOFNhMDRTQ1hRalpKMmVjREh0bVRjQ1J5SncrK21lK0IxOFBpaEVIeHRReTN3RTJZUDhMS3Vvd3Z2NCIsIm1hYyI6IjBmZTg2YjQ2NTQ3MTZlMjM5MjAzMWFmMWMwYmQxNTgxYjFiZWE3ZmFlMDU4YTQ2MzY0NzNiNmE4YTAwNWUxNzUifQ==

Advertisement
x