Không còn cách nào khác, ông ta đã nghe và chứng kiến chuyện xảy ra trước kia. 

 

 

Đây là Thiên Thành, địa bàn của ông ta, bất cứ chuyện gì cũng không thể giấu được. 

 

 

Từ chuyện bang Ác Nhân đuổi giết một tiểu tử tên Dương Bách Xuyên đến Hỏa Thần Vương tới Thiên Thành, ông ta đã bắt đầu quan tâm nhưng không xuất hiện, nhưng những lời lão tiền bối trước mặt này nói thật sự khiến Khúc Vũ Nghĩa khiếp sợ. 

 

 

Người này vung tay diệt hơn nghìn Thần Quân, hai Thần Vương như bang chủ bang Ác Nhân và Hỏa Thần Vương lại không hề có sức phản kháng, cuối cùng còn chửi rủa Đế Tôn, thậm chí là đe dọa, trên chín tầng trời vang lên tiếng sấm rồi im lặng. 

 

 

Điều này chứng minh lời đe dọa của lão giả thật sự uy hiếp đến Đế Tôn, cũng chứng minh lão giả này chắc chắn là một đại năng, hơn nữa nghe giọng điệu có vẻ như là người cùng thời đại với Đế Tôn, một thành chủ nhỏ bé như ông ta đương nhiên không dám trêu chọc. 

 

 

Ông ta vội vàng chạy tới, hơn nữa còn phải cung kính, không dám lơ là. 

 

 

Một kẻ chỉ tiện tay đã có thể tiêu diệt hơn nghìn Thần Quân và hai Thần Vương, lại còn dám khinh thường Đế Tôn, Khúc Vũ Nghĩa biết mình không thể chọc tới người này. 

 

 

Dù cho người bị giết có cả bang Ác Nhân, bang Ác Nhân là của ông ta thì ông ta cũng không dám có ý báo thù, hơn nữa còn phải phủ nhận quan hệ với bang Ác Nhân, ông ta phải âm thầm chịu đựng. 

 

 

Ngoài ra ông ta cũng nghe được một vài tin tức về tên tiểu tử Dương Bách Xuyên này, đây cũng không phải người mà ông ta có thể chọc tới. 

 

 

Bây giờ Khúc Vũ Nghĩa chỉ nghĩ xem làm thế nào để vị đại thần này rời khỏi Thiên Thành, một Thiên Thành nhỏ bé của ông ta không dung nổi vị đại phật tôn này. 

 

 

Khúc Vũ Nghĩa nghe lời nói ngạo mạn của lão giả, ông ta vội vàng cười xòa: “Tiền bối có lời gì cứ hỏi, vãn bối biết thì chắc chắn sẽ nói.” 

 

 

“Xem như ngươi tức thời.” Thỏ gia hừ một tiếng rồi quay sang nói với Dương Bách Xuyên: “Tiểu Vân Tử, ngươi muốn hỏi gì thì cứ hỏi, không phải lo hắn ta lừa dối, người dám nói dối trước mặt ta đều thành tro rồi.” 

 

 

Uy hiếp trắng trợn. 

 

 

Trái tim Khúc Vu Nghĩa thắt lại nhưng trên mặt lại không dám thể hiện bất mãn. 

 

 

Dương Bách Xuyên nghe Thỏ gia nói vậy cũng chỉ biết cười khổ, Thỏ gia thừa nhận hắn là thiếu chủ, nhưng vừa rồi lại gọi hắn là Tiểu Vân Tử, điều này khiến hắn dở khóc dở cười. Nhưng từ trước tới nay hắn cũng chẳng bao giờ để tâm đến những chuyện như vậy.  

 

 

Hắn bước lên gật đầu với sư nương. 

 

 

Thiên Cơ hiểu rõ trong lòng Dương Bách Xuyên đang nghĩ gì, bà vung tay, một đạo thần quang ngưng tụ thành hư ảnh của Vân Thiên Tà. 

 

 

Dương Bách Xuyên nhìn Khúc Vũ Văn: “Đã gặp người này bao giờ chưa, ông ấy có từng xuất hiện ở Thiên Thành không?” 

 

 

Dương Bách Xuyên không nói là sư phụ của mình là vì muốn bảo vệ. 

 

 

Hắn tin chỉ cần sư phụ xuất hiện thì thành chủ Thiên Thành sẽ biết, dù sao thì ông ta cũng là Thần Đế thượng cấp, trấn thủ cả một thành, chắc chắn sẽ có cách giám sát quản lý. 

 

 

Khúc Vũ Nghĩa nhìn hư ảnh Thiên Cơ ngưng tụ, nghe Dương Bách Xuyên hỏi thì trong lòng cũng thở phào nhẹ nhõm, hóa ra là hỏi người, không phải chuyện khác. 

 

 

Nhưng ông ta là thành chủ, đương nhiên sẽ không để ý đến tất cả mọi người ra vào thành mỗi ngày, nhưng bất kỳ ai xuất hiện ở Thiên Thành ông ta đều có thể tìm thấy, bởi vì ông ta có một bảo vật giám sát có thể dùng để tìm kiếm họ.  

 

 

Khúc Vũ Nghĩa lên tiếng: “Ta cần một chút thời gian để tra, xin chờ một lát.” 

 

 

“Được, chúng ta đợi, khoảng bao lâu?” Dương Bách Xuyên hỏi. 

 

 

“Nửa canh giờ.” Khúc Vũ Nghĩa đáp. 

 

 

Dứt lời, ông ta vung tay bắt lấy hư ảnh Vân Thiên Tà rồi nhắm mắt, rõ ràng là tìm kiếm bằng bí pháp nào đó. 

 

 

Dương Bách Xuyên cũng không vội, xét thấy thái độ phối hợp của thành chủ, hắn cũng không định để Thỏ gia làm khó ông ta. 

 

 

Nói là nửa canh giờ nhưng thực tế chỉ qua mười phút sau, Khúc Vũ Nghĩa đã mở mắt, ông ta lại vung tay, một hư ảnh được ngưng tụ từ thần lực xuất hiện: “Đúng là từng xuất hiện, nhưng chuyện này đã xảy ra từ hơn ngàn năm trước, cuối cùng bị người ta đuổi giết, sau đó rời khỏi Thiên Thành, hình như là bị người của thần điện Càn Khôn đuổi giết, ta chỉ biết có vậy.” 

 

 

Dương Bách Xuyên và Thiên Cơ đều nhìn thấy hư ảnh mà Khúc Vũ Nghĩa ngưng tụ, cả hai đều kích động, quả nhiên là sư phụ Vân Thiên Tà, cuối cùng là hình ảnh ông bị một đám người bám theo ra khỏi Thiên Thành. 

 

 

Đương nhiên cũng không đánh nhau mà chỉ bị một đám người ám theo, sư phụ như có phát hiện nên vội vàng rời khỏi Thiên Thành, những người đó cũng bám sát theo sau. 

 

 

Chưa chắc là đuổi giết, nói là theo dõi thì đúng hơn. 

 

 

“Sao ông biết được đó là người của thần điện Càn Khôn? Thiên Cơ khỏi Khúc Vũ Nghĩa. 

 

 

“Ta từng quen biết họ, chắc chắn không sai được.” Khúc Vũ Nghĩa nói. 

 

 

Dương Bách Xuyên nhìn Khúc Vũ Nghĩa không giống nói dối, Dương Bách Xuyên cũng từng bị tàn dư của thần điện Càn Khôn truy sát, đồ mà những người theo dõi sư phụ tương tự với đám Vu Thiến và Băng Phong Thần Vương. 

 

 

Xem ra suy diễn của Thiên Cơ của sư nương không sai, lão đầu quả thật từng xuất hiện ở Thiên Thành. 

 

eyJpdiI6IkxNRUhNY1Q0TUZxc2NhT29tNUd4a2c9PSIsInZhbHVlIjoia2xTYlNBS3VcL2QwYnNIZTllNnJCOGEyUjZjSUJ6VmgrUkp4a0JPaFAzTjNlcmNxZlN4SU4yb3RjWEhkN0hxZ1lVQUVueEtHanlwaUNGZ2dsdExpZGhBPT0iLCJtYWMiOiI3Y2I4NjU4ZWRjNzQ4MTRkYzc3OWRmYWU2NWJlN2IyYjE4MWNiZGJhMGM1YzM4OGJmN2I0NmJjYjE4YzUxMTkyIn0=
eyJpdiI6Im1IUkxCZ2VISVNkRVp3YlpwVE5uWmc9PSIsInZhbHVlIjoiR05XZkFcLzFPekxoMko5VlY3Vitwazl3b2xYOTVvZDNFNTFtemJ3SGJNem9RSWZDdlFxeGZFSGhsSUZFYlp6a1BTM1Vpc2dDbUViS1dZZEg1YUNMXC9vODBCYUJvUWIyRnRiYUNFVkhPQmdXUnkwOGxNUnVrUzZ1NG1qa1k4b01nR3BZbEc1YkFCeElOZGRuXC9xRkxsOHcxNk5GcVBxR0FYc3ZSVHNZZ3VKeTV1MzFPOUVoNDVNTmp2dWN2Syt2Q2RSTlwvXC9LdHh3blNUOUtjZlFieTZ0cFRLaHZkeGY1KytpVWdDSjBMdjkwbzA4NlwvWHE4amtMTkJDeSswV2F5SzBOdUpYR3dKbk9pWjFLR1dudGRmYlU5bzYxTlRZdjd4aGxKa01IMkxyc0pkTis0WXFcL3RNZk44bVRNRDZVTU5TcW1UZndVNlcyYUlQYWZcL2U5UDBGaUtvM3V6NTBaeTBmQmJyVXNrSmpFdzcwTWM9IiwibWFjIjoiYWZiNGQ4NTBkZDY2OTk2MGUzY2E1YTdjM2YwMTcxNzQ2NGJjNDJjYTBkZjcwNmRiN2VjN2I3NWFlYjA5NzAxNCJ9

 

Advertisement
x