Nưng hắn không hiểu, vì sao người của thần điện Càn Khôn lại truy đuổi sư phụ Vân Thiên Tà?
Dù thế nào thì hắn cũng phải tới thần điện Càn Khôn một chuyến.
Thỏ gia vốn định dẫn hắn đi thần điện Càn Khôn, nhưng vì sư phụ nên hắn mới tới Thiên Thành, vấn đề bây giờ là sư phụ cũng có dính líu tới người của thần điện Càn Khôn, vậy thì hắn nhất định phải đi.
“Thỏ gia, chúng ta đi.” Dương Bách Xuyên nói.
“Được, vậy thì đi.” Thỏ Gia nhìn thành chủ Thiên Thành Khúc Vũ Nghĩa, ý là hỏi xử lý tên này thế nào?
Dương Bách Xuyên cười: “Đi thôi, ông ta cũng không lừa chúng ta.”
Ý là bỏ qua cho Khúc Vũ Nghĩa, trước đó hắn không định tha cho Khúc Vũ Nghĩa bởi vì ông ta là người đứng sau bang Ác Nhân, nhưng lúc này thành chủ đã bị Thỏ gia dọa sợ, cũng rất phối hợp, không lừa dối họ, cung cấp được tin tức của sư phụ, vậy nên quyết định bỏ qua.
“Nghe ngươi ~” Thỏ gia rất sảng khoái.
Ba người xoay người rời đi.
Mãi đến lúc này Khúc Vũ Nghĩa mới thở phào, cuối cùng cũng tiễn được ôn thần.
Trong lòng ông ta cũng đắng ngắt, nghìn Thần Quân và Hỏa Thần Vương của điện Tam Thập Tam Thiên đều chết ngoài Thiên Thành, nếu điện truy cứu thì ông ta sẽ không thoát được phiền phức, trong đầu đang nghĩ xem phải xử lý chuyện này như thế nào.
...
Dương Bách Xuyên và Thỏ Gia đi xa trăm dặm thì nhìn thấy ba bóng người xuất hiện trên một đỉnh núi.
Thỏ gia dừng bước trước, khóe miệng nở nụ cười: “Tiểu Vân Tử, người tình của ngươi tới rồi kìa.”
Dương Bách Xuyên cũng nhìn thấy ba người, hai người trong đó là Dao Quang và Ứng Minh Quân, còn một người phụ nữ nữa mà hắn chưa từng gặp, Dương Bách Xuyên đây là Dao Nguyệt Linh, dì út mà Dao Quang nhắc tới.
Không ngờ cả ba người họ lại xuất hiện cách thành chỉ một trăm dặm, có lẽ là không muốn xung đột với thành chủ.
Điều này rất dễ hiểu, Đệ Nhất Thần Phường là tổ chức chợ đen, loại không thể lộ ra ánh sáng.
Cũng vì vậy nên lần này Dương Bách Xuyên vào Thiên Thành cũng không đi tìm Dao Quang và Ứng Minh Quân, hắn sợ thành chủ Thiên Thành hiểu lầm, dù sao thì thân phận hắn cũng rất nhạy cảm.
Bây giờ họ tới từ biệt sao?
Nghe Thỏ gia nói vậy, Dương Bách Xuyên lại cười khổ: “Thỏ gia, đừng có già mà không đứng đắn ~”
Thật ra hắn cảm thấy Thỏ gia khá giống với Quạ Đen năm đó, Thỏ gia chỉ thích buôn chuyện, miệng lưỡi sạch sẽ, còn Quạ Đen thì không.
Bây giờ hắn lại thấy nhớ đám Quạ Đen, không biết người của Vân Môn ở Tiên giới bao giờ mới phi thăng lên Thần giới...
Trong lòng đang suy tư, ba bóng người kia đã bay tới trước mặt Dương Bách Xuyên.5 e
Dao Nguyệt Linh dẫn đầu hành lễ từ xa: “Dao Nguyệt Linh nhà họ Dao bái kiến Lôi Đình Tôn Giả.”
“Ứng Minh Quân bái kiến Lôi Đình Tôn Giả~”
“Dao Quang bái kiến Lôi Đình Tôn Giả.”
Ba người chắp tay hành lễ với Thỏ gia, vẻ mặt họ vô cùng cung kính.
Thỏ gia cười haha: “Hóa ra là người của nhà họ Dao, chẳng trách lại biết bổn tôn, đứng lên, không cần đa lễ.”
“Đa tạ Tôn Giả, vãn bối may mắn được nghe sự tích huy hoàng của Tôn Giả từ lời kể của lão tổ, không ngờ Tôn Giả đến nay vẫn tại thế, vãn bối được gặp Tôn Giả quả thật là phúc ba đời.” Dao Nguyệt Linh dáng vẻ đâu ra đó, trước mặt Thỏ gia vẫn giữ thái độ kính trọng, quả không hổ là thành viên của nhà họ Dao, gia tộc cổ xưa của Thần Giới, bà biết rất nhiều bí mật.
Sau khi Dao Quang kể lại chuyện nàng và Dương Bách Xuyên ở rừng Yêu Quang, bọn họ gặp một cường giả thần bí tự xưng là Thỏ gia, thêm vào đó là cảnh tượng bên ngoài Thiên Thành cũng đã kinh động tới bà, nhưng khi bà và Ứng Minh Quân điều tra thì đúng lúc nhìn thấy sấm sét ngập trời, tiêu diệt hơn nghìn Thần Quân và hai Thần Vương, bọn họ cũng nghe thấy Thỏ gia ngửa mặt chửi rủa uy hiếp Đế Tôn, vậy nên lập tức nghĩ đến thân phận của Thỏ gia.
Lúc này, Dao Nguyệt Linh không còn bình tĩnh được nữa, Lôi Đình Tôn Giả hộ pháp thần điện Càn Khôn, tổ tiên từng nói đó là một cường giả từng gây chấn động ở kỷ nguyên trước. Thế nhưng đa số thành viên cấp cao của thần điện Càn Khôn đều đã bỏ mạng theo bước chân của Càn Khôn Thiên Tôn, Lôi Đình Tôn Giả cũng biến mất. Không ngờ Thỏ gia vẫn còn sống, lại còn ở bên cạnh Dương Bách Xuyên.
Dao Quang quay về bẩm báo, Thỏ gia gọi Dương Bách Xuyên là thiếu chủ, Dao Nguyệt Linh đã biết mình phải đối mặt với Dương Bách Xuyên như thế nào, xuất thân từ một gia tộc chợ đen, Dao Nguyệt Linh biết mình phải đánh cược lớn.
Trước đó muốn ủng hộ Dương Bách Xuyên nhưng sẽ có hạn, nhưng bây giờ xuất hiện một Càn Khôn Thần Điện Lôi Đình Tôn Giả, cục diện nay đã khác, Dao Nguyệt Linh quyết định đích thân tới xác nhận, xem ra thật sự là Lôi Đình Tôn Giả, bởi vì bà cảm nhận được Thỏ gia này sâu không lường được.
Không khác nhiều so với lão tổ trong nhà kể.
“Haha, Dao lão quái vẫn còn sống à, thú vị đấy, nhưng cũng phải thôi, với tính không chịu thiệt của lão ta thì sống sót qua đại kiếp năm đó cũng không thành vấn đề, cũng tốt, Thỏ gia ta ít nhiều cũng đoán được nha đầu ngươi có chút tâm tư, thế này đi, những thứ khác khoan hẵng nói, đợi lão phu đưa thiếu chủ đi thần điện Càn Khôn giải quyết vài chuyeenjm sau đó để lão tổ nhà ngươi tới gặp lão phu, có vài chuyện tiểu bối các ngươi chưa chắc làm chủ được, cái này cho ngươi, về đưa cho Dao lão quái, nói là Thỏ gia ta đợi lão tới.”
Thỏ gia ném cho Dao Nguyệt Linh một khối thần bài.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất