Nghe Dương Bách Xuyên mắng một hồi, cuối cùng Hỏa Thần Vương cũng hiểu ra, lập tức giở giọng đáng thương. Đáng tiếc, Dương Bách Xuyên ra tay không chút do dự, giáng đòn xuống người lão ta. 

 

 

 

Bản thân Hỏa Thần Vương đã bị Thỏ gia đánh cho dầu cạn đèn tắt, chỉ còn nửa mạng để Dương Bách Xuyên xả giận. Hắn gần như chẳng tốn sức, đã đập chết Hỏa Thần Vương. 

 

 

Thở ra một hơi, uất khí vì bị truy sát bấy lâu của Dương Bách Xuyên tản đi không ít. 

 

 

Hắn quay lại nhìn Thỏ gia: "Cảm ơn." 

 

 

Hắn thật lòng biết ơn Thỏ gia, cũng hiểu lão làm vậy vì mình. Uất khí tích tụ không xả, đối với tu luyện cũng là bất lợi. 

 

 

"Đừng ủy mị như vậy. Thỏ gia nói rồi, giờ ngươi là chủ nhân thần điện Càn Khôn, tương lai địa vị không kém Đế Tôn hạng hai kia. Kỷ nguyên trước, khi Càn Khôn Thánh Tôn còn tọa trấn Thần giới, ngài ấy chính là người mạnh nhất thế gian này. Tên Đế Tôn kia chỉ đứng hạng hai mà thôi. 

 

 

Ngươi là truyền nhân của Càn Khôn Thần Tôn, luận thân phận địa vị, cũng phải đứng đầu Thần giới." Thỏ gia hào hùng nói. 

 

 

Nghe những lời này, máu trong người Dương Bách Xuyên như sôi nên, nhưng hắn không mụ mị. 

 

 

Hắn biết rõ tu vi của mình vẫn là điểm yếu. Dù có Thỏ gia kề bên chống lưng, làm chủ nhân Thần Điện, vẫn có phần đức không xứng vị. Thực lực theo kịp mới là đạo lý cứng. Càng như vậy, hắn càng hiểu bản thân phải nhanh chóng mạnh lên, càng phải nỗ lực tu luyện. 

 

 

Với lời Thỏ gia, Dương Bách Xuyên chỉ mỉm cười, không đáp. 

 

 

Hắn quay sang nhìn Thiên Cơ sư nương: "Sư nương, người còn cảm ứng được tung tích sư phụ không?" 

 

 

Thiên Cơ hoàn hồn từ cơn chấn động. 

 

 

Chuyện giữa Dương Bách Xuyên và Thỏ gia, cùng chuyện Thần Điện, bà không hỏi thêm, có những điều không thể hỏi. 

 

 

Nghe hắn mở lời, bà nói: "Trước đó ta đã suy diễn, hơi thở của sư phụ ngươi từng xuất hiện ở Thiên Thành, nhưng giờ hoàn toàn không cảm ứng được, cũng không tính được." 

 

 

Lúc này Thỏ gia lên tiếng: "Tìm đúng người hỏi là biết, cần gì rườm rà." 

 

 

"Thiên Thành rộng ngút, sinh linh tính bằng triệu, hỏi ai bây giờ?" Dương Bách Xuyên bất đắc dĩ nói. 

 

 

"Ngươi ngu thật đấy. Thành lớn cũng có người quản. Dĩ nhiên tìm thành chủ rồi, hừ." 

 

 

Nói đến đây, Thỏ gia nhìn vào trong Thiên Thành: "Đã gọi là thành thì phải tìm thành chủ. Này, thằng nhãi bên trong kia, còn không cút ra đây, đợi Thỏ gia lôi ra à?”Nghe vậy, Dương Bách Xuyên hiểu ra. 

 

 

Quả nhiên, kế đó một giọng run rẩy vang lên: "Tiền bối bớt giận, vãn bối lập tức ra đây ạ.”

 

Dương Bách Xuyên nghe thấy giọng nói này thì nhớ ngay tới thành chủ Thiên Thành, Dao Quang từng nói với hắn, sau lưng bang Ác Nhân chính là thành chủ phủ Thiên Thành, hay nói cách khác là thành chủ đại nhân của Thiên Thành. 

 

Rõ ràng cách mà Thỏ gia là đơn giản và trực tiếp nhất, bởi vì sư nương đã biết khí tức của lão đầu từng xuất hiện ở Thiên Thành, vậy thì tìm thành chủ Thiên Thành hỏi là thích hợp nhất. 

 

 

Thỏ gia thần thông quảng đại đã vượt quá sức tưởng tượng của hắn, lão thỏ nắm rõ tình hình trong Thiên Thành, chỉ cần gầm lên một tiếng thì thành chủ Thiên Thành đã xuất hiện. 

 

 

Vị thành chủ này tất nhiên biết rõ chuyện đã xảy ra bên ngoài thành, nếu không thì tiếng gầm này đã chẳng có tác dụng như vậy. 

 

 

Tính kỹ thì thành chủ Thiên Thành cũng là kẻ thù, bởi vì Dao Quang từng nói phía sau bang Ác Nhân chính là vị thành chủ này, bang Ác Nhân là thế lực ngầm, không có chuyện xấu nào là không làm, vậy nên kẻ đứng sau chúng cũng không phải hạng gì tốt lành. 

 

 

Đương nhiên lớp bí mật chưa bị ai chọc thủng, người thường cũng không biết phía sau bang Ác Nhân là thành chủ Thiên Thành. 

 

 

Trước đó Thỏ gia vung tay tiêu diệt vô số người, trong đó có cả bang chủ Bang Ác Nhân, lúc này Dương Bách Xuyên lại mong đợi, sau khi vị thành chủ Thiên Thành này xuất hiện thì có ra mặt giúp đỡ bang Ác Nhân không? 

 

 

Nếu ông ta thật sự đứng về phía bang Ác Nhân, vậy cũng tốt, để Thỏ gia tiêu diệt hết, xem như bớt được một kẻ địch tiềm năng. 

 

 

Nhưng nghe thấy giọng nói run sợ của đối phương, xem ra là không thể. 

 

 

Không biết thành chủ Thiên Thành đã đạt tới tu vi cấp bậc nào mà lại run rẩy sợ hãi trước tiếng gầm của Thỏ gia. 

 

 

Chắc chắn là cao hơn Thần Vương. 

 

 

... 

 

 

Chỉ trong nháy mắt, một luồng ánh sáng xanh từ trong Thiên Thành bay ra rồi hóa thành một người đàn ông trung niên đứng cách họ ba mươi mét. 

 

 

... 

 

 

Người này cung kính hành lễ với Thỏ gia: “Vãn bối thành chủ Thiên Thành – Khúc Vũ Nghĩa bái kiến tiền bối~” 

 

 

“Tiểu bối, không cần phải nói những lời khách sáo, chúng ta tìm ngươi để hỏi một vài chuyện, hy vọng ngươi trả lời thành thật, lão phu tính khí không tốt, cẩn thận ta tát chết ngươi.” 

 

 

Được rồi, Thỏ gia khí phách coi trời bằng vung. 

 

 

Dương Bách Xuyên bên cạnh nghe tới đổ mồ hôi lạnh, hắn không nhìn thấu được tu vi của vị thành chủ Thiên Thành, hắn hỏi giỏ Thỏ gia: “Thỏ gia, thành chủ này tu vi gì?” 

 

 

Thỏ Gia đáp: “Cũng chỉ là một Thần Đế thượng cấp, chẳng là cái thá gì.” 

 

 

Câu trả lời này khiến mặt Dương Bách Xuyên đầy vạch đen, cái gì gọi là cũng chỉ? 

 

 

Thần Đế thượng cấp đó ~ 

 

 

Rất nhiều người tu luyện cả đời cũng không đạt được Thần Vương, huống chi là Thần Đế thượng vị, tu vi này không phải cải trắng ngoài chợ đâu! 

 

 

Trong mắt Thỏ gia, thành Thần Yên đều là lũ sâu kiến, Dương Bách Xuyên cũng cạn lời. 

 

 

Khúc Vũ Nghĩa nghe xong, khóe miệng ông ta co giật, một thành chủ có tu vi Thần Đế thượng cấp, ngày thường vẫn luôn cao ngạo cúa tể của vạn vật, đã bao giờ bị người ta khinh thường như vậy? 

 

 

Không đúng, không phải khinh thường mà là đe dọa trắng trợn, không xem ông ta ra gì. 

 

eyJpdiI6IkNxTG5UQW01Yk84QnJYY3NYN0RlS0E9PSIsInZhbHVlIjoiVVJcLzRnamFWUzlNYmZkeXZJZE5ZWTNuZ0d2ZVFLanhOVGlpU2JBanZ4aDFiVG5oVmZsbFVhdXNiT1A4TmpyWW5NVkdkeWlXelZyTjE1NkNPK251cnZRPT0iLCJtYWMiOiIzNjI0NmIzMmYxYmQ5ZTdiMmM1M2U3MWFiZTg4MzIxMGMxNzhiZjNhMDMxMzJiZjVjOGEyZTgyNWQ0ZTQ4MjQ0In0=
eyJpdiI6ImZuUGtUKzRoVDNMekFsRWRzclNmSmc9PSIsInZhbHVlIjoiVWtXSGVDSWE3dEdQZ29JdDV4cE9lZFwvSmI3ckpJbG1WZEVqbzZKbzd1MkVMNVZZSVhXdVpIT1B3bGl6XC9Rbjlndkt2T1pDRER2TktzQ1FRUTlyKzlhTXlSZFNKNjBNQ0c3VDcwaW1EMUZwRXdHb1hHZmExOFBXU1FlTHZraVBEWjE0SHpyOFQ0b0JXdzVmUGpcL3JOcUlYdDlJeWtwcEZZSVlkRXBGNVlPaW5MbzZ5bitwNGg4Ylc5SE93NFRHS0Rlbnk0UGNcLzkyTjBqa1IzR0Z3WHFxOHF5RHJ2UHFCODJ1MmxSb2pVWFpVdTBCdll2Y1wvUVZwZ2hrZ2VQeWhUYnd2dlpoSzdLbUIrbWl4aUY0cDVDN2xNTlhmaVNXbW9jZ2lXSkxmMlpkd2ppUGw3b2drT2ZibFVRa21HNWlrcU1lZTRnZjgwWmh2Q1VjU2dKaElCdUNGb0FMenpGdWFLeVVYOXRYbUg4UjJESVE9IiwibWFjIjoiOTA2ZWE1OTA0ZmVjMjNkNjU1YTM3OGM3ODI5YThhMzU2MjFlNGM1ZmVjODVjMjRkYjg3NmQ1MWNlYTA1ZGM2MCJ9

 

Advertisement
x