Nghe Bách Trọng nói ra ba chữ bang Bạch Cốt, sắc mặt những đệ tử xung quanh đều thay đổi, bọn họ biết rõ bang Bạch Cốt này.
Bang Bạch Cốt là bang phái tà đạo chiếm cứ mấy thành phố lớn xung quanh Thiên Phong thánh tông, tuy thực lực ở phủ Thiên Phong không được coi là mạnh bao nhiêu, nhưng nghe nói bang chủ của họ là võ giả đạo hóa cảnh, thực lực bậc này, muốn đối phó Tiêu Trần vẫn đủ, càng huống hồ, bang Bạch Cốt trước nay được biết đến với thủ đoạn hung tàn, vì đạt được mục đích mà bất chấp thủ đoạn.
Thiên Phong thánh tông cũng đã từng ra tay thanh trừ bang Bạch Cốt, nhưng đáng tiếc, bang chủ của bang Bạch Cốt rất giảo hoạt, vừa nghe tin đã trực tiếp bỏ trốn. Hơn nữa, từ trước đến nay bang Bạch Cốt cũng không dám ra tay với người của Thiên Phong thánh tông, thậm chí, bang chủ của bang Bạch Cốt còn cố ý lôi kéo một vài chấp sự, đệ tử của Thiên Phong thánh tông.
Có những người này trông nom, bang Bạch Cốt ngược lại làm việc thuận lợi, từng là đệ tử nòng cốt đứng đầu, Bách Trọng dĩ nhiên cũng có liên hệ với bang Bạch Cốt, thậm chí còn từng giúp đỡ bang Bạch Cốt vài chuyện. Lúc này Bách Trọng nhớ đến muốn tìm bang Bạch Cốt, mục đích bên trong không cần nói cũng biết, tất nhiên là muốn mượn tay bang Bạch Cốt tiêu diệt Tiêu Trần.
Những đệ tử kia nhìn nhau, đều cảm thấy lần này Bách Trọng thật sự có chút hung ác, vậy mà không tiếc sử dụng sức mạnh của bang Bạch Cốt để giải quyết Tiêu Trần, phải biết, một khi chuyện này bại lộ, không chỉ bang Bạch Cốt tiêu đời, Bách Trọng cũng tuyệt đối không có kết quả tốt.
Lên kế hoạch giết hại đệ tử nòng cốt đứng đầu, tội danh như vậy, thánh tông tuyệt đối sẽ không ngồi yên không lo, đồng thời, một khi Tiêu Trần xảy ra chuyện gì, thánh tông cũng phải truy xét đến cùng.
Trong lòng có chút lo lắng, đối với việc này, Bách Trọng cũng nhìn ra suy nghĩ trong lòng những đệ tử kia, lạnh lùng cười nói: “Mấy người các ngươi cứ yên tâm, ta dĩ nhiên biết nếu Tiêu Trần xảy ra chuyện, thánh tông nhất định sẽ truy xét đến cùng, nhưng ta có thể đảm bảo với các ngươi, chuyện này tuyệt đối không có ai điều tra đến chỗ chúng ta, hơn nữa ta cũng không phải muốn ra tay bây giờ, đợi qua một khoảng thời gian nữa, sau khi tình thế lắng xuống, ta sẽ tự tìm cơ hội thần không biết quỷ không hay chơi chết tiểu tử kia.”
Nghe câu này của Bách Trọng, những đệ tử kia mới âm thầm thở phào, có điều cho dù họ lo lắng, nhưng cũng không thể thay đổi được gì, bọn họ và Bách Trọng đã là châu chấu trên cùng một sợi dây từ lâu.
Phía Bách Trọng đang lên kế hoạch báo thù Tiêu Trần, lần này hắn ta muốn lấy mạng của Tiêu Trần. Đối với chuyện này, Tiêu Trần không hề hay biết, đã trở về nơi ở từ lâu, lúc này Tiêu Trần đang vui sướng uống canh phượng kê do bốn thị nữ hầm cho mình.
Theo lý mà nói đến cảnh giới của Tiêu Trần, thực ra đã tích cốc từ lâu, nhưng thèm ăn cũng là chuyện thường tình của con người, hơn nữa, phượng kê này cũng không phải gà bình thường, trong cơ thể sở hữu một ít huyết mạch phượng hoàng, sử dụng lâu dài, có lợi ích cực lớn với cơ thể của võ giả, có thể nuôi dưỡng kinh mạch, điều chỉnh hơi thở chữa thương. Cho nên gần như cách mấy hôm Tiêu Trần sẽ ăn một con phượng kê.
Đương nhiên, võ giả giống như Tiêu Trần không ít, dù sao mấy loại đồ tốt như phượng kê, ăn vào sẽ có ích, hơn nữa mùi vị tươi ngon, trăm lợi không hại, tại sao lại không ăn, nhưng cũng có một vấn đề, chính là giá cả của phượng kê, võ giả bình thường hoàn toàn không ăn nổi.
Liên tục uống ba chén canh lớn, đồng thời, bốn thị nữ phụ trách hầu hạ Tiêu Trần ai nấy cũng đều bưng một chén, uống từng ngụm nhỏ.
So với Tiêu Trần, tướng ăn của bốn thị nữ hiển nhiên văn nhã hơn rất nhiều.
“A, thoải mái, phượng kê này đúng là mỹ thực hiếm có, không chỉ chất thịt tươi ngon, hơn nữa còn nuôi dưỡng kinh mạch, chữa trị vết thương trong cơ thể, đồ tốt, chỉ đáng tiếc giá cả quả thật hơi đắt một chút, nếu không ngày nào cũng có thể ăn một con.” Thỏa mãn buông chén đũa xuống, Tiêu Trần cảm thán nói.
Nghe thấy câu này của Tiêu Trần, bốn thị nữ đều mỉm cười không lên tiếng, đối với Tiêu Trần, trong lòng bốn thị nữ đều tràn ngập cảm kích, vốn dĩ đồ tốt như phượng kê, đổi lại là người khác nhất định sẽ không chia cho những thị nữ như họ dùng, nhưng Tiêu Trần thì khác, đừng nói là phượng kê, cho dù là đủ loại thiên địa linh quả cho thánh tông phân phát, Tiêu Trần cũng sẽ chia cho bốn thị nữ, chuyện này khiến bốn thị nữ đều mang ơn Tiêu Trần.
Vỗ bụng, Tiêu Trần đứng lên về phòng của mình, muộn chút còn phải đến chỗ Cố Linh Dao, Tiêu Trần dự định nghỉ ngơi một lúc.
Nghỉ ngơi mãi cho đến tận lúc hoàng hôn, Tiêu Trần mới không gấp không vội đi đến nơi ở của Cố Linh Dao.
Chỗ của Cố Linh Dao nằm ở vị trí sườn núi, cũng không mất nhiều thời gian, Tiêu Trần đã đến bên ngoài cửa phòng của Cố Linh Dao.
Khẽ gõ cửa viện, có điều người mở cửa không phải Cố Linh Dao, mà là Vương Phương, nhìn thấy người đến là Tiêu Trần, Vương Phương tươi cười nói:
“Tiêu Trần sư huynh, ta còn tưởng huynh sẽ không đến.”
“Sao lại thế được, Linh Dao mời ta uống rượu, đương nhiên ta phải đến.” Nghe thấy câu này, Tiêu Trần cười đáp.
Được Vương Phương dẫn đường, Tiêu Trần đi vào trong tiểu viện của Cố Linh Dao, so sánh với nơi ở của mình, tiểu viện của Cố Linh Dao hiển nhiên kém hơn nhiều, nhưng cũng tương đối, ít nhất Thiên Tề tông không có viện như vậy, từ đây có thể nhìn ra thực lực của Thiên Phong thánh tông.
Dù là đệ tử nòng cốt xếp hạng cuối, đãi ngộ cũng tốt hơn nhiều so với các đại tông môn ở phủ Thiên Phong, có lẽ cũng vì vậy, mới có nhiều người tranh nhau sứt đầu mẻ trán để gia nhập Thiên Phong thánh tông.
Cả đường đi đến hậu viện, ở đây, Tiêu Trần nhìn thấy Cố Linh Dao mặc váy ngắn màu xanh, rõ ràng là cố ý ăn diện, Cố Linh Dao lúc này, quả thật là xinh đẹp không gì sánh được.
Sự linh động trời sinh, tựa nhiên mùa xuân đến, khiến tâm trạng người ta không tự chủ tốt hơn rất nhiều.
“Tiêu Trần.” Nhìn thấy Tiêu Trần đến, Cố Linh Dao sắc mặt đỏ bừng gọi, lần này Cố Linh Dao không còn chủ động chạy đi nữa, mà là chủ động chào hỏi Tiêu Trần.
Với chuyện này, Tiêu Trần cũng mỉm cười gật đầu.
Rượu và thức ăn đã chuẩn bị xong từ lâu, điều khiến Tiêu Trần không ngờ đến là, Cố Linh Dao và Vương Phương cũng hầm một con phượng kê, nghĩ đến ban nãy vừa mới ăn một con phượng kê, bây giờ lại có nữa, Tiêu Trần cũng bất đắc dĩ cười khổ, phượng kê giá cao như vậy, đến chỗ của mình hình như trở nên không đáng là gì.
Còn về Vương Phương, nàng ta có chút thần bí, ngay cả Cố Linh Dao cũng không biết thân thế của nàng ta.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất