Bị một câu nói của Vương Phương khiến cho ngượng ngùng không thôi, vừa rồi thấy Tiêu Trần chiến thắng, Cố Linh Dao thật sự rất vui đồng thời trái tim treo lơ lửng kia cuối cùng cũng có thể buông xuống.
“Ta nói này Cố đại tiểu thư, ngươi cũng thay đổi nhiều quá, khiến ta thật sự có chút khó tiếp nhận.” Vừa rồi còn là dáng vẻ kích động, bây giờ lại đỏ mặt yên lặng không nói gì, thấy vậy, Vương Phương cười khổ nói.
Nhưng mà đối với dáng vẻ này của Cố Linh Dao, Vương Phương đã biết từ lâu, chỉ cần là việc có liên quan đến Tiêu Trần, Cố Linh Dao sẽ như vậy, tựa như biến thành người khác, làm gì còn tinh ranh nghịch ngợm như bình thường.
Kéo tay Cố Linh Dao, Vương Phương nhỏ tiếng nói: “Ta nói này Linh Dao, ngươi cứ tiếp tục như vậy cũng không phải cách, có vài chuyện phải đối mặt, lẽ nào ngươi cứ muốn kéo dài với Tiêu Trần như vậy mãi?”
Vương Phương biết Cố Linh Dao thích Tiêu Trần, cũng biết tiểu nha đầu da mặt mỏng, nhưng cứ tiếp tục như vậy cũng không phải là cách, nếu đã thích, với tính cách của Vương Phương, đương nhiên sẽ chủ động tranh giành.
Có điều, khi nghe lời khuyên giải của Vương Phương, mặt của Cố Linh Dao càng đỏ hơn, cúi đầu ngượng ngùng nói: “Ta... ta... ta còn chưa chuẩn bị xong.”
Nói rồi, Cố Linh Dao xoay người chạy mất, nhìn bóng lưng của tiểu nha đầu, Vương Phương bất đắc dĩ lắc đầu: “Tiểu cô nương này, ai, bỏ đi, để ta giúp ngươi một phen, nếu không cứ tiếp tục như vậy, chuyện của hai người không biết còn kéo dài đến ngày tháng năm nào.”
Cố Linh Dao hiển nhiên không thể bày tỏ tình ý với Tiêu Trần, chuyện này xem như Vương Phương đã nhìn ra, nếu đã như vậy, cũng chỉ có thể để người bằng hữu như nàng ta lên tiếng, xoay người đi về phía Tiêu Trần.
Tiêu Trần lúc này, sau khi lấy được mười ba nghìn điểm cống hiến thánh tông của Bách Trọng bèn cất bước đi xuống chiến đài, thắng thua đã phân, còn về Bách Trọng thế nào, đương nhiên Tiêu Trần sẽ không quan tâm, bất kể hắn ta hận hắn cũng được, không hận hắn cũng được, hoặc là hắn ta muốn báo thù, Tiêu Trần cũng không để ý.
Đánh bại hắn ta một lần, Tiêu Trần có thể đánh bại hắn ta lần thứ hai, hơn nữa, hôm nay trong tông môn, hiển nhiên Tiêu Trần cũng không thể ra tay giết chết Bách Trọng, nếu không những trưởng lão thánh tông kia nhất định sẽ không ngồi yên mặc kệ, cho nên có thể nói hôm nay Bách Trọng đã nhặt lại một mạng, nhưng nếu bản thân hắn ta không biết quý trọng, còn đến trêu chọc hắn, Tiêu Trần cũng không ngại khiến hắn ta hoàn toàn biến mất.
Trên gương mặt không có niềm vui chiến thắng, Tiêu Trần cảm thấy đánh bại Bách Trọng vốn là chuyện đương nhiên nên không đáng để vui mừng. Đương nhiên, mười ba nghìn điểm cống hiến thánh tông kia, ngược lại khiến Tiêu Trần âm thầm vui sướng một phen, có khoản điểm cống hiến thánh tông này, hắn cũng không đến mức nghèo khổ.
Chiến đấu đã kết thúc, Tiêu Trần chuẩn bị trở về nơi ở, xuyên qua nhóm người, dưới ánh mắt của chúng đệ tử, Tiêu Trần chậm rãi rời khỏi Chiến Môn các.
Có điều khi Tiêu Trần vừa rời khỏi Chiến Môn các, một thiếu nữ tướng mạo cũng coi như xinh đẹp chặn đường của hắn.
Mặc trang phục đệ tử nòng cốt, thiếu nữ hiển nhiên cũng là đệ tử nòng cốt của Thiên Phong thánh tông, không phải ai khác, thiếu nữ chính là Vương Phương bằng hữu tốt của Cố Linh Dao.
Vẫn luôn ở đây chờ Tiêu Trần, nơi này là con đường Tiêu Trần nhất định phải đi qua để trở về chỗ ở, lại không có ai khác, rất thích hợp để nói chuyện.
“Có việc?” Không quen biết Vương Phương, Tiêu Trần không khỏi cau mày nói.
Thấy Tiêu Trần đối diện với mình, chẳng những không chút thương hương tiếc ngọc, thậm chí Vương Phương còn nhìn thấy vẻ mất kiên nhẫn trong mắt Tiêu Trần, thầm nghĩ: “Tên này thật đúng là một kẻ đầu gỗ, chẳng trách Linh Dao sư ngươi lại như vậy.”
Thầm mắng Tiêu Trần là đầu gỗ, nhưng rất nhanh Vương Phương đã điều chỉnh lại thái độ của mình, khẽ cười nói:
“Tiêu Trần sư huynh, ta tên Vương Phương, là bằng hữu của Cố Linh Dao sư muội, ở đây đợi huynh là có chuyện muốn nói với huynh, liên quan đến Cố Linh Dao.”
Tuy trong lòng có chút bất mãn về thái độ của Tiêu Trần đối với mình, nhưng ngoài mặt Vương Phương vẫn tươi cười chủ động nói ra ý định của mình, nghe vậy, sắc mặt Tiêu Trần không thay đổi hỏi: “Có chuyện gì?”
“Cũng không có gì, Linh Dao sư muội bảo ta đến chúc mừng Tiêu Trần sư huynh, sư huynh cũng biết, Linh Dao sư muội da mặt mỏng, có vài lời nàng ấy không nói ra được, biết sư huynh chiến thắng, sư muội muốn mời sư huynh uống rượu, cố ý chúc mừng sư huynh, mong sư huynh có thể nể mặt.”
Vương Phương mời Tiêu Trần đến tiệc rượu, đương nhiên mấy câu này Cố Linh Dao hoàn toàn chưa từng nói, nhưng Tiêu Trần lại không biết, nghe vậy, suy nghĩ chốc lát, Tiêu Trần gật đầu nói: “Được, ngươi nói với Linh Dao, ta nhất định sẽ đến.”
Không biết Cố Linh Dao mời hắn làm gì, nhưng Tiêu Trần không có lý do để từ chối, hôm qua đã tổn thương trái tim của Cố Linh Dao, hôm nay tiểu nha đầu chủ động mời hắn, nếu Tiêu Trần còn từ chối nữa, thật sự có chút không ổn. Hơn nữa, tuy Tiêu Trần không muốn cân nhắc đến chuyện tư tình nữ nhi, nhưng cũng không đến mức phải trốn tránh Cố Linh Dao.
Đồng ý rất sảng khoái, thấy vậy, trong lòng Vương Phương mừng rỡ, lập tức cười nói: “Được, vậy chúng ta cung nghênh sư huynh đến, à đúng rồi, chỗ ở của Linh Dao sư muội là tiểu viện đệ tử nòng cốt một trăm hai mươi tám, sư huynh đừng đi nhầm.”
Bây giờ Cố Linh Dao xếp thứ một trăm hai mươi tám trong số các đệ tử nòng cốt của Thiên Phong thánh tông, danh từ này có thể nói chỉ là đệm lót, nhưng nàng là đệ tử mới, chuyện này cũng rất bình thường.
Gật đầu, hai người lập tức tách ra, Tiêu Trần trở về nơi ở của mình trước, chờ muộn thêm chút nữa mới đến tìm Cố Linh Dao sau.
Không hề ý thức được bản thân đã bị Vương Phương lừa. Dĩ nhiên chuyện này cũng là do Vương Phương không hề có địch ý với hắn, cho nên Tiêu Trần không hề phòng bị.
Tiêu Trần rời khỏi, cùng lúc đó, trên chiến đài thứ nhất của Chiến Môn các, Bách Trọng cũng được mấy tên chó săn tâm phúc dìu đỡ chậm rãi bước xuống chiến đài.
Sắc mặt âm trầm đến cực điểm, không nói câu nào, mãi cho đến khi rời khỏi Chiến Môn các về lại nơi ở của mình, Bách Trọng mới hung ác nói:
“Tiêu Trần, ngươi cứ chờ đó cho ta, Bách Trọng ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua như vậy, không giết chết ngươi, Bách Trọng ta thề không làm người.”
Đối với trận chiến hôm nay, lấy tính cách có thù tất báo của Bách Trọng tự nhiên sẽ khó chấp nhận, cho nên hắn ta mới thề phải báo thù Tiêu Trần
Nghe thấy câu này, một đệ tử nòng cốt cẩn thận nói: “Nhưng Bách Trọng sư huynh, thực lực Tiêu Trần kia không tầm thường, nếu chúng ta lại tùy tiện đối phó hắn, e rằng không quá sáng suốt.”
Thực lực của Tiêu Trần đã hoàn toàn khiến nhóm người này chấn động, nghe vậy, sắc mặt Bách Trọng trầm xuống, lập tức trực tiếp tát người này, sắc mặt dữ tợn nói:
“Hừ, muốn đối phó Tiêu Trần, cũng không nhất định do đích thân ta ra tay, hơn nữa lần này, ta sẽ không chỉ tùy tiện xử lý hắn một trận thôi đâu, thứ ta muốn là mạng của hắn, liên lạc với bang Bạch Cốt, cứ nói Bách Trọng ta có việc muốn bàn với họ.” Không để ý đến đệ tử này, ánh mắt Bách Trọng lạnh lùng nói.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất