Ba người ngồi xuống tại đình các trong sân, Tiêu Trần tự nhiên ngồi trên ghế giữa, Cố Linh Dao và Vương Phương ngồi bên cạnh hắn. 

             Tiêu Trần tự mình rót một ly, Vương Phương cười nói: 

             “Tiêu Trần sư huynh, ly rượu này chúc mừng ngươi hôm nay lấy được toàn thắng, từ này về sau ngươi chính là đệ tử hạch tâm của Thiên Phong Thánh Tông chúng ta.” 

             “Vương Phương sư muội khách khí.”  

             Nghe vậy, Tiêu Trần mỉm cười đáp lời, sau đó nâng ly một hơi cạn sạch. 

             Bởi vì ngượng ngùng nên Cố Linh Dao ít mở miệng nói chuyện, chỉ có điều nàng có thể an tĩnh ngồi bên cạnh Tiêu Trần đã là một chuyện không dễ dàng. 

             Cũng chính vì thế mà khó tưởng tượng nổi, ngày thường nha đầu này ranh ma quỷ quái như thế, sau khi đính hôn, mỗi lần nàng gặp hắn đều giống như đã biến thành một người khác vậy. 

             Thật ra thì cũng không thể trách Cố Linh Dao, hơn nữa chuyện này cũng không mâu thuẫn, tính tình Cố Linh Dao đúng là rất tinh quái, hoạt bát nhưng nha đầu này lại là người hết sức bảo thủ từ trong xương cốt, sau khi đính hôn với Tiêu Trần, nàng không biết phải đối mặt với hắn như thế nào nên mới như vậy. 

             Ba người vừa uống rượu tán gẫu, vừa thưởng thức món ngon Phượng Kê, tất nhiên hầu hết thời gian đều là Vương Phương nói chuyện, hơn nữa từ trong lời nói và hành động của nàng ta, Tiêu Trần có thể cảm giác được thân phận của nữ nhân này không đơn giản, ít nhất phải là con cháu của một gia tộc lớn, nếu không lời nói và cử chỉ sẽ không giống như thế này. 

             Ba người cứ ăn uống đến đêm khuya, cũng không biết có chuyện gì xảy ra, hôm nay Tiêu Trần uống rượu không nhiều, hơn nữa nói trắng ra là chỗ rượu này hoàn toàn không thể ảnh hưởng đến hắn, chỉ cần hắn không muốn say thì về cơ bản uống bao nhiêu cũng được. 

             Nhưng hôm nay lại khác với ngày xưa, mới uống không được bao nhiêu, đầu óc Tiêu Trần đã thấy hơi choáng váng, hơn nữa trong lòng không ngừng bốc lên một trận lửa nóng, rất muốn... rất muốn nữ nhân. 

             Cảm thấy có gì đó không đúng, Tiêu Trần quay đầu nhìn về phía Vương Phương, cùng lúc đó trạng thái của Cố Linh Dao cũng giống Tiêu Trần y như đúc, thậm chí còn nghiêm trọng hơn so với hắn, lúc này trên mặt nàng ta đã hiện lên vẻ đỏ ửng mất tự nhiên. 

             Nhận ra được sự khác thường của Cố Linh Dao, kết hợp với tình huống bây giờ của mình, Tiêu Trần nhanh chóng đoán được một khả năng, chính là hắn và Cố Linh Dao bị người ta bỏ thuốc, về phần đó là thuốc gì thì không cần nói cũng biết. 

             Ánh mắt hắn liếc qua phía Vương Phương, ở đây chỉ có ba người bọn họ, rõ ràng người duy nhất có thể làm được chuyện này chỉ có nàng ta. 

             Cố gắng hết sức duy trì một tia thanh tỉnh, Tiêu Tần hỏi Vương Phương: 

             “Ngươi... tại sao?” 

             “Chao ôi, ta cũng chỉ là sốt ruột giùm cho hai người các ngươi mà thôi, các ngươi tự nhìn lại bản thân đi, rõ ràng có ấn tượng tốt mà hết lần này đến lần khác chẳng ai chịu chủ động nói ra, các ngươi cứ kéo dài như thế không biết phải chờ đến năm tháng nào mới chắc chắn quan hệ, hơn nữa các ngươi cũng đã đính hôn rồi mà.” 

             Đối mặt với sự chất vấn của Tiêu Trần, sắc mặt Vương Phương đỏ lên, chẳng qua rất nhanh đã trở lại bình thường, mỉm cười trả lời. 

             Không hề chối bỏ, đúng là Vương Phương đã bỏ thuốc, hơn nữa thuốc này là do nàng ta cố tình mang tới từ trong gia tộc, đừng nói là Tiêu Trần, coi như là cường giả Đạo Vương Cảnh cũng không chống đỡ được. 

             Trúng chiêu rồi, đây chính là suy nghĩ cuối cùng trong đầu Tiêu Trần, ngay sau đó hắn chỉ cảm thấy đầu óc quay cuồng một trận, mơ mơ màng màng mất đi ý thức. 

             Tiêu Trần đã ngất đi, càng không cần phải nói đến Cố Linh Dao, nhìn sắc mặt đỏ ửng của hai người, trên mặt Vương Phương hiện lên một nụ cười đáng yêu: 

             “Các ngươi đừng có trách ta, ta cũng vì muốn tốt cho hai người mà thôi, nếu không đâm thủng cửa sổ ngăn cách bằng giấy này, với tính tình của hai người thì sợ rằng phải chờ đến khi sông cạn đá mòn mất.” 

             Vừa nói, trước hết Vương Phương ôm Cố Linh Dao về phòng, sau đó lại lôi Tiêu Trần vào, vứt hai người xuống giường nhỏ, về phần chuyện tiếp theo không cần nàng ta phải nhúng tay. 

             Nhìn hai người họ đã bắt đầu có hành động, sắc mặt Vương Phương đỏ ửng, nhanh nhẹn lui ra khỏi phòng, sau đó nàng ta khóa kỹ cửa phòng, ngay sau đó trong phòng nhanh chóng truyền ra âm thanh rên rỉ lúc có lúc không của Cố Linh Dao. 

             Một đêm điên cuồng, thẳng đến giữa trưa ngày hôm sau, Tiêu Trần mới khoan thai tỉnh lại, vừa mở mắt ra liền bắt gặp Cố Linh Dao vẫn đang ngủ say ở bên cạnh, hắn khẽ híp mắt, trong lòng từ chối cho ý kiến. 

             Tuy nói đêm qua diễn ra trong mơ hồ nhưng bản thân hắn cũng có một ít cảm giác, chỉ nhớ tối hôm qua hắn và Cố Linh Dao điên cuồng suốt cả đêm, trong lòng đoán được kết quả như vậy từ lâu nhưng đến khi Tiêu Trần thật sự đối mặt với nó thì có hơi không biết làm sao. 

             “Đây là chuyện gì? Luôn đi tại bờ sông thì thế nào cũng có ngày bị ướt giày hả? Thế mà mình lại bị một tiểu nha đầu hãm hại.” 

             Nghĩ tới tên đầu sỏ Vương Phương, Tiêu Trần lại không thể nổi giận được. 

             Theo lý mà nói, dám làm chuyện như vậy với hắn, Tiêu Trần tuyệt đối không thể nào bỏ qua cho nàng ta, đổi lại bất cứ người nào khác thì hắn nhất định sẽ khiến đối phương phải trả một cái giá thật lớn. 

             Chẳng qua đối mặt với Vương Phương, Tiêu Trần có thể trả thù thật à? Mặc dù thủ đoạn của nàng ta có hơi... hơi nham hiểm, nhưng mà nàng ta cũng không hại người khác, sở dĩ nàng ta làm như vậy là vì muốn giúp đỡ bạn tốt của mình. 

             Nếu như Cố Linh Dao không thích Tiêu Trần, Vương Phương sẽ không bao giờ làm chuyện như vậy, chính là vì nàng ta hiểu rõ trong lòng Cố Linh Dao đang suy nghĩ cái gì, cũng biết nha đầu này là một nữ nhân rất truyền thống nên nàng ta mới dùng phương pháp này, cũng chỉ có như vậy thì tầng cửa sổ ngăn cách giữa Tiêu Trần và Cố Linh Dao mới bị đâm thủng. 

             Bây giờ rất tốt, ngăn cách đã bị phá vỡ, tiếp theo phải làm gì đây? Nếu như lúc trước Tiêu Trần có thể lựa chọn tránh né chuyện này thì hiện tại phải làm sao? 

             Ngủ người ta rồi phủi mông xoay người rời đi? Đổi thành người khác thì có thể đấy nhưng Cố Linh Dao thì không được, nha đầu này nhìn có vẻ nghịch ngợm, khôn khéo nhưng xem chuyện trinh tiết còn nặng hơn cả tính mạng của mình, nếu không lúc đối mặt với mình, nha đầu này sẽ không thẹn thùng như vậy. 

             Khẽ thở dài một hơi, Tiêu Trần đành cam chịu số phận, vốn dĩ hắn cũng không ghét nha đầu Cố Linh Dao này, trước kia là vì bản thân không đặt nhiều tinh thần và thể lực lên chuyện nữ nhi tình trường thôi. Bây giờ ván đã đóng thuyền, cũng chỉ có thể như vậy, hơn nữa hắn để tay lên ngực tự hỏi liệu mình có cảm tình với Cố Linh Dao hay không, câu trả lời là có. 

eyJpdiI6IkZyaDF2OUtXRTFGSFExMlZxSlhXT3c9PSIsInZhbHVlIjoiTTBRcDRDQkJcL1ZSU3liU1RBSzh2Rm14YzcrNnozSTAwTkp2R0tPTzc2QytHbGp3T0RWanpDM0x2VldVeWlSM0Q3b0RYSHZaQm9GTDZhRTViTnpLeStveXdpXC9jUTFyc29UXC8xR0FTT1lleUdaMXNmaUJ5M0NJZjdRQXJ6RXNjcDJlTXVTV0pIV1J0UE4rdWtGeTNEdHBNXC9xMG9CNUtoMFVKbWZJd2QyaWZDbjRiZmREVEF5M01WczlIbUpOZ1ZtbnRETzUwd1J1aEMxNkFPYVdNOU4zYm92SHRLTUphaUQyZEZlamMrb1lQVHhWZW54VVBQOHNxcURmYkd0bzhSa1pBXC90REg0ZHBLNUJxR1BnalwvTzU2bzB4UzlZV1dtWGliQmQyNUtPVnU3RzZtQkJUdHdtOG9KNjZubk9Kb1Zvd3ZhazRibUkzUDJwZGVlNHFJaVhRZmhneDcwMXZhRCsrSFdDY0IwaWtoTTAwPSIsIm1hYyI6ImM1MDkwNGRmMWI5YzY0NTI2MTJiY2Q4N2I1MGQxZmY3ZDk0NDlkNDg4ZmJhNWYzOWUzZDdkOGEwNGQwZDRjODQifQ==
eyJpdiI6InJMaXdxOUtNVXVOMEIwYlBvWFdtZVE9PSIsInZhbHVlIjoiSGd6anN4WURjQjRndE9ObXpxeDNXTnRlK1RlMDFIR1wvQVZhNmVSbG83Mm1Ka1I1dm5wTklGNm03aUdRWlBLMVhCOEN2QjRkc09lMEFteGhQQkx0eHVqZG1MZmgzdnJEVFptbWlRWmdrNFZcL2RWOWNObEpVUDhycjNId1wvTXJoQ0JLaEFTXC9LMFBmQTNSYkFGM2dlNm52RDFqajdYU1NiNXQ4eXhUU01Fa24xOUZINHBHRzB3YjF5cW5DZ1ArQmpudWNQMDdJeUVrazZhV0pET2pxSHFtN0JDWmVWXC9LXC93R2tMd2lPeUhEXC8rakhqMXVubWRadnZ1enJJM0pVY0Y4V2dLZmVzSGtxTWVwUVpHSVpVRHhxUGl4aUJlTytsajFOWWYwYktUMnIzNXRuQlpGTHVlT2Q5NlRvZDJNTzk0cmJtWGZhb3dNOHZRa0JLYldhXC9yYzFvdHNuRko0QVY2RDNESDlVU0MyVVRGdnNkYUptR0UxQ3F0QnB6bDdyM1lQeHBvcCswclNqRG1ZVnNHSkVTdkRRSXRZUmEwazVpXC85UEJaRHNjaGR3ZWtYR200dkd2N2RKbFRwRENwMElTOVNMcUJpZk1pM01FZm5GeENVQmQ1V0NEUWZcL2JRZWhrWll1bm1VNnVzdHF5WWt1YnRwWXdzcTNCM1dwUVViVjBHZkVkMXk2NWhCd1RrcVE2bW1mZkliQW94cCtkV1ZQbWliWDI0UkErcnJlT0JUMlpQRkZsckRFUHExUmtUb3J6WVViKzhkVXVXSDJMNUk3T2hHeFVrcU5DTG0ybGhNcEt5VGhpWGhVNGtYZDdTOUUwekV3Y3BGbm83ZEdxZDd4ZEI2TmhzSndSR3MwM1pxaFwvWEFvMFoyTWFNaVZnRGJGYTFzWXlFd05Mb3VERkw4QVE3THREUFNicmlsbXZHcVZNMUsxUnloODVvTFBWQkJVbExod25Ha3FcL3h3MmZTTkNEcGE3bngyTGlxXC80Z0crbFJtWjgrRnFKXC9tejdWVW9pTGtGYnArRFpOSUVRRjdrVWo5cVBpb0JsQWtEeTRZTUlzU1ptM1N5SzliM1J4enZsbWFrbGN4Yit6TG82UVliUFBsVWJmIiwibWFjIjoiZjUxOWI2OTQ2MjY0MjY4YzBmM2E4MmRlMzUxZDE0YmZhZDZkZTVkN2JjMzg0Njc5NDU0ZjIzZDUxNzkxNTc4YiJ9

             “Chúng ta... tối hôm qua chúng ta...”

Advertisement
x