Cuộc chiến còn chưa có kết thúc Dụ Thành đã quyết định rời đi, Hà Sơ Tuần đi theo sau lưng hỏi:
“Sư huynh, không xem tiếp nữa à?”
Nghe thấy lời này của Hà Sơ Tuần, trên mặt Dụ Thành vẫn lộ ra một nụ cười nhẹ như cũ, nói:
“Thắng thua đã định, còn cái gì hay để xem nữa? Lần này đệ nhất hạch tâm đệ tử đổi người, đối với Thánh Tông mà nói cũng không phải chuyện gì tốt, có lẽ đây mới là dụng ý chân chính của Thánh Tôn đại nhân.”
“Chẳng lẽ sư huynh không coi trọng Bách Trọng à?” Nghe vậy, Hà Sơ Tuần cười nói.
“Đệ nói thử xem?” Dụ Thành không trả lời.
Đã biết được kết quả, đồng thời, đối với việc đệ nhất hạch tâm đệ tử đổi người này, ngược lại Dụ Thành rất ủng hộ, thật ra hắn coi trọng Tiêu Trần hơn Bách Trọng nhiều, không chỉ bởi vì lí do thực lực mà còn vì tâm tính lẫn tính cách của hai người này hoàn toàn khác nhau.
Người như Bách Trọng có thù tất báo, mơ tưởng xa vời, đồng thời còn ỷ mạnh hiếp yếu, đối với thập đại đệ tử thì hắn ta tỏ ra khúm núm, ngược lại cách hành xử đối với những đệ tử hạch tâm bên dưới và đệ tử phổ thông thì lại cực kì ngang ngược. Dạng người này thật sự không thích hợp trở thành đệ tử hạch tâm.
Hai người cất bước rời đi, ngay sau khi hai người rời đi không lâu, Bách Trọng lại một lần nữa thi triển năng lực tự chữa lành của Thanh Mộc Thân, thương thế toàn thân lại một lần nữa khôi phục như lúc ban đầu.
Nhưng năng lực tự chữa lành này ở trước mặt Tiêu Trần vốn dĩ không hề có bất cứ tác dụng gì, sắc mặt Tiêu Trần không đổi, thế công trên tay cũng không dừng lại, vẫn cứ mạnh mẽ tấn công về phía Bách Trọng.
Đối diện với sự công kích mạnh mẽ của Tiêu Trần, không ngoài dự kiến, rất nhanh Bách Trọng lại phải thi triển ra năng lực tự chữa lành của Thanh Mộc Thân một lần nữa, đến lúc này, hắn ta đã thi triển ra ba lần tự chữa lành.
Sắc mặc Bách Trọng càng ngày càng trở nên khó coi, hắn ta biết bản thân đã không còn năng lực tự chữa lành. Ba lần đã đạt đến giới hạn cuối cùng, nếu như hắn ta còn bị thương thêm lần nữa, vậy thì thật sự xong đời rồi.
Vừa ngăn cản những đòn tấn công của Tiêu Trần, Bách Trọng vừa mang tâm trạng hết sức nặng nề, bởi vì hắn đã không còn năng lực tự chữa lành, hơn nữa chiến lực của hắn cũng không phải là đối thủ của Tiêu Trần. Chiến đấu kịch liệt lâu như vậy, có thể nói Bách Trọng đã sử dụng hết khả năng của mình, mấy môn Võ Kỹ Thiên Cấp mà hắn nắm giữ kia đều đã thi triển ra hết, thế nhưng lại không làm gì được Tiêu Trần.
Võ Kỹ Thiên Cấp mà hắn ta nắm giữ thật sự rất nhiều, có điều lại không tinh thông, đây chính là nhược điểm lớn nhất của Bách Trọng. Đối mặt với Võ Kỹ Thiên Cấp cảnh giới thông thạo, Tiêu Trần có rất nhiều cách có thể đối phó, cho dù là né tránh hay đối đầu thì cũng không thành vấn đề.
Vốn dĩ hắn ta không có cách nào bắt được Tiêu Trần, cho dù về tốc độ, sắc mạnh hay thân thể đều không bằng Tiêu Trần, điều này làm cho hắn ta càng đánh càng sợ hãi. Cuối cùng, Bách Trọng cũng không nhịn được mở miệng nói:
“Tiêu Trần, trận chiến này xem như chúng ta hòa, có thể dừng lại được không? Ngày sau đệ chính là đệ nhất hạch tâm đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, ta chắc chắn sẽ không đến tìm đệ gây phiền phức nữa.”
Lời này của hắn ta là vận dụng linh lực để truyền âm cho nên chỉ có một mình Tiêu Trần nghe thấy.
Chiến đến mức này, Bách Trọng tự biết mình không có khả năng chiến thắng đối thủ cho nên mới cầu xin tha thứ, dùng thế hòa để kết thúc, như vậy còn có thể giữ lại một chút mặt mũi cho bản thân. Nhưng mà Tiêu Trần sẽ đồng ý sao? Nghe thấy lời này, Tiêu Trần chỉ mỉm cười nói:
“Xem ra năng lực tự chữa lành của huynh đã đạt tới giới hạn rồi đúng không?”
Mặc dù Bách Trọng đã chủ động cầu hòa nhưng Tiêu Trần lại không hề để ý, hắn đã đoán ra được rất có khả năng Bách Trọng đã hết cách, nếu không hắn ta cần gì phải ăn nói khép nép như vậy cơ chứ?
Đối mặt với suy đoán của Tiêu Trần, sắc mặt Bách Trọng càng trở nên khó coi hơn, thấy thế, Tiêu Trần càng thêm khẳng định suy đoán trong lòng, ý cười càng ngày càng trở nên xán lạn, nói:
“Xem ra đúng là như vậy rồi, nếu đã như thế, vậy thì huynh cứ thua đi.”
Giảng hòa sao? Dùng thế hòa để kết thúc sao? Tất nhiên chuyện này là không thể, nói trắng ra, Bách Trọng dựa vào cái gì mà muốn giảng hòa với hắn đây? Hơn nữa, chuyện như vậy chắc chắn hắn sẽ không làm.
Thế công trên tay càng lúc càng trở nên hung mãnh hơn, bây giờ Bách Trọng đã khó mà chống cự nổi, lúc này áp lực đè nặng như núi, rất nhanh hắn đã bị một kiếm của Tiêu Trần đâm xuyên qua ngực. Tiêu Trần lập tức tung ra một cước, trực tiếp đá Bách Trọng bay ra ngoài.
Bách Trọng té xuống, nặng nề nện lên mặt đất, trong miệng phun ra một ngụm máu tươi, không đợi hắn ta kịp đứng lên, Mặc Long Kiếm của Tiêu Trần đã gác lên trên cổ Bách Trọng.
Tiêu Trần từ trên cao nhìn xuống Bách Trọng, thản nhiên nói:
“Huynh thua rồi.”
Thua, Bách Trọng thật sự thua rồi, sau khi đã xuất ra hết thủ đoạn trong tay, hắn ta vẫn bị Tiêu Trần đánh bại. Bách Trọng cắn chặt răng, không nói tiếng nào nhìn chằm chằm vào Tiêu Trần. Trận chiến ngày hôm nay, Bách Trọng có thua cũng không oán trách, nhưng trong lòng hắn ta lại không phục.
“Thua rồi, Bách Trọng sư huynh vậy mà lại thua.”
“Trời ơi, công pháp luyện thể mà Tiêu Trần sư đệ này tu luyện là gì vậy, vậy mà ngay cả Thanh Mộc Thân của Bách Trọng sư huynh cũng không đấu lại được.”
Nhìn thấy cuộc chiến trên đài đã phân thắng bại, đông đảo đệ tử dưới đài bắt đầu xôn xao bàn luận.
Điều làm cho chúng đệ tử ngạc nhiên chính là, ngay cả Thanh Mộc Thân của Bách Trọng cũng không phải là đối thủ Bách Luyện Chiến Thể mà Tiêu Trần tu luyện, thậm chí có thể nói trên phương diện công pháp luyện thể, Tiêu Trần đã hoàn toàn đàn áp được Bách Trọng.
Bách Luyện Chiến Thể hoàn toàn trấn áp Thanh Mộc Thân, cũng không có nghĩa Thanh Mộc Thân là thứ vô dụng, công pháp luyện thể Thánh Cấp tất nhiên không phải là đồ bỏ, thậm chí có thể nói Thanh Mộc Thân thực sự rất bá đạo. Bởi vì năng lực tự chữa lành kia của nó rất kinh khủng, chỉ dựa vào điều này thôi cũng đã đủ khiến cho vô số người thèm muốn.
Nhưng so với Thanh Mộc Thân, rõ ràng Bách Luyện Chiến Thể còn nghịch thiên hơn. Cái mà Thanh Mộc Thân theo đuổi chính là năng lực tự chữa lành còn cái mà Bách Luyện Chiến Thể theo đuổi chính là bất tử bất diệt. Chỉ dựa vào điểm này, Bách Luyện Chiến Thể đã có thể bỏ xa Thanh Mộc Thân mấy trăm con phố.
Tiêu Trần thành công đánh bại Bách Trọng. Lúc này, lão già tóc trắng trước đó lại một lần nữa xuất hiện trên chiến đài, ánh mắt lão ta hơi kinh ngạc, nhìn thoáng qua Tiêu Trần, sau đó lập tức cao giọng tuyên bố:
“Trận chiến này, Tiêu Trần thắng.”
Kết quả trực tiếp được tuyên bố, nghe vậy, đông đảo đệ tử bên dưới cũng nổ ra một tràng hoan hô vang dội. Tuy nói rất nhiều đệ tử ở đây đều chưa biết tới Tiêu Trần, nhưng trải qua trận chiến này, mọi người đều đã hoàn toàn bị hắn thuyết phục.
Trước đó việc Tiêu Trần nhảy cóc lên vị trí đệ nhất hạch tâm đệ tử đã khiến cho không ít đệ tử bất mãn trong lòng, nhưng trải qua một trận chiến này, Tiêu Trần đã dùng thực lực của chính mình để chứng minh bản thân có đủ khả năng để trở thành đệ nhất hạch tâm đệ tử không phải chỉ dựa vào may mắn mà là dựa vào thực lực chân chính.
Dùng thực lực để chứng minh bản thân, đồng thời cũng thuyết phục được phần đông đệ tử ở đây, giờ khắc này, vị trí đệ nhất hạch tâm đệ tử của Tiêu Trần mới xem như chính thức đạt được sự tán thành của mọi người.
Giống như tất cả mọi người, lúc này Cố Linh Dao cũng ở trong đám người hăng hái cất tiếng hoan hô. Cố Linh Dao ôm lấy Vương Phương bên cạnh, cao hứng hô lên:
“Thắng rồi, thắng rồi, Vương Phương, ngươi có nhìn thấy không, Tiêu Trần thắng rồi!”
Cố Linh Dao nghe thấy lời này của Vương Phương mới nhận ra bản thân thật sự đã thất thố, đỏ mặt buông nàng ta ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất