“Du sư huynh, Hà sư huynh, hai người cũng tới rồi.” Bách Trọng chạy thẳng tới trước người Dụ Thành và Hà Sơ Tuần, vẻ mặt nịnh nọt tươi cười nói. 

             Ở trước mặt những người khác, Bách Trọng vẫn luôn vô cùng bá đạo, nhưng khi đối mặt với thập đại đệ tử thân truyền thì Bách Trọng cũng không dám ra vẻ gì, dáng vẻ không còn thấp kém hơn được nữa. 

             Rất nhiều người từng cho rằng nếu Bách Trọng là đệ nhất đệ tử hạch tâm, như vậy thì hắn cách thập đại đệ tử thân truyền hẳn cũng không xa, nhưng chỉ có Bách Trọng mới biết chênh lệch giữa hắn và thập đại đệ tử thân truyền là bao nhiêu, chỉ sợ rằng lấy trời với đất để hình dung cũng không tính là quá đáng. 

             Đã từng có một lần, Bách Trọng và Hà Sơ Tuần so tài với nhau, Hà Sơ Tuần chỉ dùng một chiêu đã đánh bại được Bách Trọng rồi. Sau lần đó, Bách Trọng lập tức hiểu được rằng đừng nghĩ hắn là đệ nhất đệ tử hạch tâm mà có thể giành chiến thắng, ở trước mặt thập đại đệ tử thân truyền thì hắn không là gì cả, cho nên đối mặt với thập đại đệ tử thân truyền, Bách Trọng cực kỳ cung kính bọn họ. 

             Đối mặt với vẻ nịnh nọt tươi cười của Bách Trọng, Hà Sơ Tuần cũng không để ý tới hắn, ngược lại Dụ Thành nở nụ cười, không có chút ra vẻ nào nói, “Ha ha, chúng ta cũng chỉ đến xem náo nhiệt thôi, trận chiến hôm nay liên quan đến vị trí đệ tử nòng cốt số một, Bách Trọng sư đệ, ngươi phải cố gắng nha.” 

             “Vâng, sư đệ nhất định không để cho Dụ Thành sư huynh thất vọng đâu.” Nghe vậy, Bách Trọng cười trả lời. 

             Hoàn toàn chỉ là lời nói khách sáo, tất nhiên Dụ Thành sẽ không hy vọng Bách Trọng thắng, hoặc có thể nói rằng đối với Dụ Thành, mặc kệ trận chiến này là ai thắng ai thua, cũng không có ảnh hưởng gì với hắn, vốn dĩ hắn tới đây hoàn toàn là vì quá nhàn rỗi mà thôi. 

             Trong khoảng thời gian này Dụ Thành không có nhiệm vụ gì cần ra ngoài, mỗi ngày chỉ cần tu luyện từng bước một, những lúc khác hầu như đều không có việc gì làm, cho nên mới tới nơi này xem một chút. 

             Nói chuyện phiếm hai câu, Bách Trọng cũng nhanh chóng biết điều rời đi, một mình bước lên chiến đài thứ nhất, một lần nữa khôi phục lại bộ dáng uy nghiêm như lúc trước, yên tĩnh chờ đợi Tiêu Trần đến. 

             Không cần phải chờ đợi quá lâu, ước chừng chỉ một thời gian ngắn sau, một mình Tiêu Trần đã đi tới Chiến Môn Các, hắn vừa mới xuất hiện, đông đảo đệ tử xung quanh lập tức xôn xao, Tiêu Trần đã đến đây cũng có nghĩa trận chiến sắp bắt đầu rồi. 

             Chủ động nhường đường cho Tiêu Trần, sắc mặt hắn bình tĩnh, nhảy lên chiến đài thứ nhất, cùng Bách Trọng đứng đối diện nhau. 

             Do Tiêu Trần và Bách Trọng đều đã có mặt ở chiến đài thứ nhất, lúc này, một lão già tóc bạc nhưng da dẻ hồng hào xuất hiện trên chiến đài, lão già này chính là nhân vật cấp bậc trưởng lão Thiên Phong Thánh Tông, tu vi Bán Thánh, đồng thời cũng là Các chủ của Chiến Môn Các, hắn tự mình hiện thân để chủ trì trận chiến này, có thể thấy được quy mô của trận chiến này rất lớn. 

             Ánh mắt của lão già bình tĩnh đảo qua Tiêu Trần cùng Bách Trọng, sau đó, lạnh nhạt nói, “Hai người các ngươi có muốn thay đổi điều gì trước trận chiến này hay không? Hoặc có ai muốn từ bỏ không.” 

             “Không có.” Nghe vậy, Tiêu Trần và Bách Trọng đồng thanh trả lời. 

             “Được, như vậy thì bắt đầu đi.” Thấy hai người không có ý định thay đổi quy định hay đổi ý, ông lão thẳng thắn tuyên bố bắt đầu. 

             Dứt lời, ông lão chủ động rời khỏi chiến đài thứ nhất, lập tức bay lên trời, để lại chiến đài cho hai người Tiêu Trần và Bách Trọng. 

             Trận chiến bắt đầu, hai người bốn mắt nhìn nhau, trên người Bách Trọng bỗng bộc phát một luồng khí tức ngút trời. 

             Với tu vi Chứng Đạo Cảnh nhập môn, hơn nữa đã sắp tiếp cận đến cấp bậc tiểu thành, sau khi cảm nhận được trên người Bách Trọng truyền đến khí tức kinh khủng, Tiêu Trần cũng bùng nổ một luồng khí tức mạnh mẽ không kém gì Bách Trọng. 

             Thế lực của hai người va chạm lẫn nhau, sức mạnh ngang bằng, chỉ dựa vào phán đoán khí tức thì rất khó để có thể biết được rốt cuộc giữa hai người là ai mạnh ai yếu. 

             Trong mắt đều mang theo vẻ lạnh lùng, người ra tay đầu tiên chính là Bách Trọng, một chưởng đánh ra, mang một đạo linh lực ngưng tụ thành cự chưởng, đang dần bay về phía Tiêu Trần. 

             “Thế võ thiên cấp hạ phẩm Trọng Nhạc Chưởng, Bách Trọng sư huynh thật đúng là không nể tình chút nào, vừa ra tay đã dùng Trọng Nhạc Chưởng.” 

             Hoàn toàn không có chút ý tứ thăm dò, Bách Trọng vừa ra tay, đã ngay lập tức sử dụng Trọng Nhạc Chưởng, thấy thế, không ít đệ tử đều ngạc nhiên xen lẫn nghi ngờ, nhỏ giọng bàn tán, không ai có thể ngờ rằng trận chiến vừa chỉ mới bắt đầu mà Bách Trọng đã sử dụng thế võ thiên cấp rồi. 

             Đối mặt với Trọng Nhạc Chưởng của Bách Trọng, nạp giới trong tay Tiêu Trần hiện lên một vầng sáng, Mặc Long kiếm lập tức xuất hiện trong tay, kiếm ý bay vút lên trời, sau đó Tiêu Trần trực tiếp chém ra một nhát, sử dụng Địa Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ Điệp Lãng Tam Trùng. 

             “Bách Trọng sư huynh, xem ra ngươi nắm giữ không ít thế võ thiên cấp nha, hôm nay để sư đệ ta đây nói cho ngươi biết một đạo lý này, tham thì thâm, thế võ thiên cấp không phải cứ nắm giữ nhiều mới là tốt, tạp mà không tinh*, ngược lại chỉ đang làm nhục danh tiếng của thế võ thiên cấp đấy.” Mũi kiếm và chưởng ấn va chạm kịch liệt, Tiêu Trần nhàn nhạt nói. 

             *Tập luyện rất nhiều thứ nhưng không tinh thông thứ gì. 

             Bách Trọng sử dụng thế võ thiên cấp hạ phẩm, còn Tiêu Trần chỉ sử dụng thế võ địa cấp thượng phẩm, mà Bách Trọng nắm giữ Trọng Nhạc Chưởng nhưng chỉ mới chạm đến cảnh giới tinh thông, ngay cả cảnh giới hoàn mỹ cũng chưa đạt được. 

             Nhìn lại Tiêu Trần, tuy Điệp Lãng Tam Trùng chỉ là thế võ địa cấp thượng phẩm, nhưng Tiêu Trần đã tu luyện đến Hóa Cảnh, cho nên khi hai người va chạm, Điệp Lãng Tam Trùng của Tiêu Trần không hề thua kém so với Trọng Nhạc Chưởng của Bách Trọng. 

             Một người là thế võ thiên cấp hạ phẩm, một người là thế võ địa cấp thượng phẩm, theo lý mà nói, rõ ràng Điệp Lãng Tam Trùng của Tiêu Trần không phải là đối thủ của Trọng Nhạc Chưởng, nhưng sự thật đã chứng minh điều được lại, ở trước mặt thế võ địa cấp thượng phẩm cấp bậc Hóa Cảnh, Trọng Nhạc Chưởng với cảnh giới tinh thông, không hề chiếm được một chút ưu thế nào. 

             Đúng như Tiêu Trần nói, số lượng thế võ thiên cấp mà Bách Trọng nắm giữ không ít, có năm môn, kết quả này là do hắn dựa vào thân phận đệ tử nòng cốt đệ nhất để rèn luyện trong suốt những năm quá. 

             Lúc trước khi Thánh Tông ban thưởng thứ gì đó, Bách Trọng đều không chút do dự lựa chọn thế võ thiên cấp, chỉ là đúng như Tiêu Trần nói, nắm giữ nhiều môn của thế võ thiên cấp như vậy, nhưng Bách Trọng lại không có khả năng tu luyện tới cấp bậc Hóa Cảnh. 

             Tap mà không tinh, dùng bốn chữ này để hình dung Bách Trọng quả không sai. 

             Uy lực của thế võ thiên cấp là điều không cần phải bàn cãi, nhưng nếu bản thân không tinh thông, sẽ không có cách nào để phát huy được hết sức mạnh thực sự của nó, giống như bây giờ, Tiêu Trần chỉ cần dùng Điệp Lãng Tam Trùng đã có thể ngăn cản Trọng Nhạc Chưởng của Bách Trọng, đây chính là chứng minh rõ ràng nhất. 

             Xét về uy lực thì cảnh giới tinh thông của thế võ thiên cấp hạ phẩm cũng không mạnh hơn thế võ địa cấp thượng phẩm cấp độ Hóa Cảnh bao nhiêu. 

eyJpdiI6IkQwZ050V3ZBS1BSOEpcL1wvWGdIQ0xQZz09IiwidmFsdWUiOiJndnNmN2ducFF1RmxUZVpqblhCa2FjTFwvZkNsZHN2Y1FVTHNMR0N6VmE0bkR2ODNTWEI0aVozbUJycG9ROUFpdXdmWGlrOVFRa2tXVFVNSm5OOXJTUHdsbmVzQVBDWCt4cjBWUkJVOFBmRElrd3Z6Y3ZFZjhUWHVWNkF3MzJBMWY3STYzbHhrMURIWmRRY1hVTmFcL3kwZjRPK2VVOXJSYkc0UWg1TnRGWGdhWktGdzRsYTJwbU5EY2s3STVpNU1PWWRvUmo5WlJLRkZMbzNoU2lTTlh4SkhEVVUxYzI1VWszdGcxZjQ5cnZyTDNuVFwvVGJxbE9QSmd3VEpMVDdGZXlCVFI2cG1RNGMwNkZncGRUS0dTaTdybU1hYU5rMnZ1alRIT2t5TTF0M2d6OFBOdWlHbjV2aGtYUHVFdTdvYXUrejY1MHdrdEwwa1h1cFF0WFZVYkJBUWlpa09SN1B0cmR3MjlcLzJtblwvU2F6bGQ0VDg1MnB5WXZjNUdYdVp4RWc0THZwbEVOdWRnVWVcLzZ0TGZsY0VsY1lEaHFPUk5zMUFQN0h1UDluK3BlYVpNbEN1WEVkNlwvVXl1Q1ZXTU1qMlJFWVwvdVVwb3llTGJiMGh2czVMSWdObFwvclBVdGZDMTdiRThNdGgzRVhzK1MwYlhIendSZ1E1S3RZMHFMZFwvWXpkYWNPTVBSV0dock1CNG1OS2orZUxmR1wvREliVndoU3Bxb1F5WlhadXVGczdlWT0iLCJtYWMiOiI3MGQxMWFlODA4N2MzYzNmOThhNmUwM2ZhZjE4NmYyZWJkNmFiNDlkNjQ2MjA2MzJmMzI1MTFhNjFkOGQzZThiIn0=
eyJpdiI6ImxScUdsaThKbFZIRllrVVFlVUFFNkE9PSIsInZhbHVlIjoiUWVqT2o4YkdUeVVZU1p1RlQ2TTNVS0J5VlFjVG43M2hGZ2diVFNjTnJCY09BclRjNlFVMmtOcFwvODVxdlZQanVZRWdNelQ2bHRGRGRMOTN3emNTZE5IbVwvYjdkM0xoN3hLbEpvckgyeUVQSDdFYURzbzMxZGdiVUJmZWZGZllLTWxmNU50S1R3NFBydjM3QXVxa1FJaWMwd2d6Q1RYZWtQSFB2VEo4N1RPRlp6Y3lrR2NtODd1R2ttNmRKaVJ2cG5GeXFnUEV0RHFXWE1SZ2RHQjNXZDVTSEFZcGx5MmhPNm5WZ29mM3M4Q3dlSXVtWTZZQ3FYa0Z6YmhcL2dWVm1pUUZGK3V6XC9teFhsMXhaTk42ZlRsb1phZU5CYkdlWEdBTnZkTmM5Z3ZZOXRBQXZ5UHFKOGlqT2xyWmVxXC9MNFVmbEJLeTNNc2ZtVUJLVHpNdGVvNGtaYm90Q1krV1FJOFJpXC9STVhtZUdOd0xocjhqY016cG9hdVVENHZpXC9wVDRNdGNJRlhsZWZvUkVhbDVZUWZCWXVXMlU3TXB1TDg4R3UyN1E1YUYxQTZnVGRUc0gwVERlWDlcLzNyckt1YkpGdk9CTUFKVmlCWG9sVnRSVkxkcFpQaEI0eHVlWG5OeWoyT2crUjlyQ1wvN2xOSkdDMDY1VFEzOVdINUV1K1hWZTlDRGw2UlMxU051TzNBbWo3d0hBeGo5ZURHamQ5UnUzZ3lOOWI1VWZ4aVMxQVFOZWlQMUR6WVVBMDlrZ29TZVBEZ1dNd1NUSEN1ak43bGNNQkJ4NmtJMm9vUHpFREVQSUJPamNHcENOXC9RVFEweVVWMFo3T3JjUmdwWkxzMmpyNGVacnpWd0I5ZURoOCt0bHp1K1FGUGlOMXhxbGhvaDZNRGUyWXVpMDQ3bEtoamNVVm1FdlJxV21CYkM3bXRkTEFFbFRIZnF5UHQzTHFnWU92S2JORFhFbThRU2FGSjRoT0tUTWxib3NvbHcwRER1NWtvYXM4Y1NZV3Q1NkhuMGYxXC9EXC83bHV6RVYwZTBzcWRwcGZPZWxsMDlURGwwSHpieVgzU3pGcTlwRlVoWlhGbzFCeGdzVGl1TTYzNVlIUTdIakExNTFOVWU4SkVBNGNPWmdlYkhsakRlU1N1UWpiRWRVTWNVdVJTOW00dFJmdjJ1a2FrTnhEOUhrbUE5UzF0Y3dQXC9Pekd4SExnNXIxXC9Jd05YaHVBQVJYQmtVbE8zZGZQUURRXC9LSk56QUE5dGQwZG5uVG43UHA0VlwvSGlMdVQ4Vmo5QjlzbzA0cGtqSHZMdVVkOE1ZbTFRRUdPMmF0ZklVWjl2aUlyV1lRXC96Q2RyTzQrMUJmSkRQeXdrNUhXQW9CYXR4MStGNUhKTzVQbWF3c0lUaVwvTDBVVlE9PSIsIm1hYyI6IjQ0YzY3Y2JlOTA0Y2Q1MzBhMzMwNWRiN2RkZTcxOTg1NDdkMjFkZjQzZGRmMjVjOWIyNmNiOGNhZTU0ZDUzZjEifQ==

             Đối với lời nói của Tiêu Trần, Dụ Thành rất đồng ý, thay vì phân tán sức lực để luyện các thế võ thiên cấp khác nhau chi bằng chuyên tâm tu luyện một môn của thế võ thiên cấp, nếu có thể thành công đạt tới Hóa Cảnh, vậy thì bây giờ chắc chắn sẽ mạnh hơn Bách Trọng rất nhiều.

Advertisement
x