Trận chiến này cuối cùng cũng đến, thật ra bắt đầu từ ngày Tiêu Trần tiến vào Thiên Phong Thánh Tông, trận chiến giữa hắn và Bách Trọng là điều không thể nào tránh khỏi, trừ khi Bách Trọng từ bỏ vị trí đệ tử cốt cán, nếu không thì hai người họ sớm muộn gì cũng phải chiến đấu với nhau.
Bước ra khỏi sân, trước cổng viện, bốn người hầu gái phụ trách hầu hạ Tiêu Trần đã đứng đợi ở đây từ sáng sớm, bọn họ cũng biết hôm nay sẽ xảy ra chuyện gì.
Bốn người đã từng hầu hạ Bách Trọng, nhưng bây giờ họ lại phụ trách chăm sóc chế độ ăn uống và cuộc sống hàng ngày của Tiêu Trần. Mặc dù từng có người giúp việc đặc biệt đến hỏi Tiêu Trần có cần phải đổi hầu gái hay không, nhưng Tiêu Trần đã từ chối, bởi vì đối với hắn mà nói, bốn người hầu gái này rất rốt
Nhìn thấy Tiêu Trần mặc một chiếc áo trắng, vẻ mặt bình tĩnh cùng khí chất bụi bặm bước tới, bốn người hầu gái đều có chút lo lắng nói: "Tiêu Trần sư huynh, chúng tôi đợi người trở về."
Bốn người hầu gái đều rất hy vọng Tiêu Trần có thể chiến thắng, bởi vì nếu so với Bách Trọng thì các cô này thích Tiêu Trần hơn, hắn không tự cao tự đại giống Bách Trọng. Ở bên cạnh Tiêu Trần một khoảng thời gian, mặc dù không lâu nhưng Tiêu Trần vẫn luôn cư xử rất dễ gần đối với bốn người hầu gái, không hề có chút kiêu ngạo cũng không xem bốn người họ là người hầu.
Điều này không phải do Tiêu Trần giả vờ như vậy, mà chính bởi tính cách của hắn, Tiêu Trần căn bản không thích ỷ mạnh ăn hiếp yếu, vậy nên, đối với bốn người hầu gái này, chỉ cần họ hoàn thành tốt công việc thì dường như Tiêu Trần sẽ không quá khắt khe với họ. Hơn nữa, trong hơn một tháng vừa qua, Tiêu Trần cũng đã đưa hết tất cả những tài nguyên tu luyện mà hắn không cần cho bốn người hầu gái, giúp bọn họ tu luyện.
Nhìn thấy sự kỳ vọng trong ánh mắt của bốn cô gái, Tiêu Trần khẽ cười, "Ta đi một chút rồi về, à đúng rồi, buổi trưa ta muốn ăn gà sấy khô."
Hắn không hề tỏ ra lo lắng, khi nghe thấy lời này, bốn người hầu gái đã cung kính đáp lại, ngay sau đó, dưới ánh mắt đưa tiễn của bốn nàng hầu, Tiêu Trần rời khỏi nơi ở của mình và đi về phía Chiến Môn Các.
Hôm nay hoàn toàn có thể nói là ngày mãn nhãn nhất của Thiên Phong Thánh Tông, đương nhiên nguyên nhân là vì trận chiến giữa Tiêu Trần và Bách Trọng, trận chiến giữa hai người này có liên quan đến quyền sở hữu vị trí đệ tử hạch tâm, đồng thời cũng có thể nói là ngoài thập đại đệ tử thân truyền ra thì hai đệ tử mạnh nhất của Thiên Phong Thánh Tông đã chiến đấu với nhau rồi.
Ngay từ sáng sớm, bên ngoài Chiến Môn Các đã có một lượng lớn đệ tử tụ tập lại với nhau, số lượng lên tới hàng chục ngàn người, bọn họ chia thành từng nhóm nhỏ, sôi nổi bàn luận với nhau trong lúc chờ trận chiến bắt đầu. Tất nhiên, chủ đề thảo luận giữa những đệ tử này đều liên quan đến Tiêu Trần và Bách Trọng.
Không chỉ có những đệ tử, mà ngay lúc này, tại chỗ ở của Thiên Phong Thánh Giả, Hạc Phong và Thiên Phong Thánh Giả cũng đang ngồi đối diện nhau, trước mặt hai người họ là một tấm quang kính bay lơ lửng, còn trên bề mặt của quang kính chính là Chiến Môn Các.
Ngay cả Thiên Phong Thánh Giả và Hạc Phong cũng đang quan sát trận chiến giữa Tiêu Trần và Bách Trọng, Hạc Phong nở một nụ cười rồi hỏi: "Thánh Tôn đại nhân, ngài nói thử giữa hai người Tiêu Trần và Bách Trọng, ai sẽ chiến thắng?"
“Tiêu Trần.” Đối mặt với câu hỏi của Hạc Phong, Thiên Phong Thánh Giả trả lời không chút do dự.
Hắn ta hoàn toàn tin tưởng vào Tiêu Trần, Hạc Phong vừa nghe lời này liền có chút tò mò hỏi: "Thánh Tôn đại nhân tin tưởng Tiêu Trần vậy sao, nhưng tên Bách Trọng đó cũng không yếu đâu. Nếu như Tiêu Trần muốn đánh bại hắn ta, e rằng sẽ không hề dễ dàng như vậy."
"Ngươi nghĩ nhiều quá rồi, thực lực của Tiêu Trần đã đạt tới trình độ đệ tử thân truyền rồi. Tuy nói là mới chỉ mới có thể đạt đến trình độ đó nhưng cũng đã đủ để đánh bại Bách Trọng. Hơn nữa, nếu như ngay cả Bách Trọng mà Tiêu Trần cũng không bằng, thì chỉ có thể nói rằng mắt nhìn người của ta có vấn đề mà thôi.” Thiên Phong Thánh Giả nói.
Kể từ khi bắt đầu tuyển chọn Thánh Tông, Thiên Phong Thánh Giả đã chú ý đến Tiêu Trần, có thể khẳng định rằng sức chiến đấu của Tiêu Trần đã bước vào hệ đệ tử thân truyền rồi, mặc dù nói vẫn có chút cách biệt so với những đệ tử thân truyền thực sự, nhưng chắc chắn không phải là sức mạnh mà Kiêu Vương có thể chống lại được. Vậy nên, trong trận chiến giữa Tiêu Trần và Bách Trọng, Thiên Phong Thánh Giả tự tin rằng Tiêu Trần nhất định sẽ giành được chiến thắng.
Tràn đầy lòng tin đối với Tiêu Trần, cùng trong lúc này, những trưởng lão và người giúp việc khác của Thánh Tông cũng đang quan sát trận chiến này ở những nơi khác nhau. Đương nhiên người bọn họ quan tâm nhiều hơn chính là Tiêu Trần, suy cho cùng thì Tiêu Trần là một đệ tử mới, hơn nữa còn được Thần Tôn đại nhân xem trọng, các trưởng lão cũng muốn tận mắt xem thử cái tên Tiêu Trần này rốt cuộc có gì đặc biệt.
Bên ngoài Chiến Môn Các, càng ngày càng có nhiều người tập trung, vì trận chiến hôm nay, Chiến Môn Các cũng đã phá lệ, mở chiến đài thứ nhất ra.
Toàn bộ Chiến Môn Các có tổng cộng mười sân chiến lớn, chiến đài thứ nhất này có thể nói là sàn chiến có diện tích lớn nhất, đồng thời cũng là sân chiến kiên cố nhất.
Xung quanh sân chiến khổng lồ có một phù trận được Thánh Cấp bảo vệ, để đề phòng việc trong quá trình chiến đấu sẽ làm bị thương những người xung quanh. Người ta đồn rằng dù chiến đài thứ nhất này có diễn ra trận chiến kịch liệt giữa hai cường giả Bán Thánh, cũng không thể nào phá hủy nó. Đã lâu lắm rồi Chiến Môn không khởi động chiến đài thứ nhất, nhưng hôm nay, vì Tiêu Trần và Bách Trọng mà Chiến Môn Các đã phá lệ, khởi động chiến đài thứ nhất, điều này cho thấy sự xem trọng của họ đối với trận chiến này.
Thời gian chậm rãi trôi qua, trận chiến mà Tiêu Trần và Bách Trọng đã hẹn càng ngày càng đến gần, trong lòng mọi người cũng bắt đầu mong chờ.
Vào lúc rất nhiều đệ tử đang chờ đợi sự xuất hiện của Tiêu Trần và Bách Trọng, đột nhiên một cuộc náo loạn đã diễn ra giữa đám đông, chỉ nghe thấy một tiếng hét kinh người.
"Mau nhìn kìa, đó không phải là Dụ Thành sư huynh và Hà Sơ Tuần sư huynh sao? Ngay cả họ cũng đến rồi ..."
Hai đệ tử thân truyền là Dụ Thành và Hà Sơ Tuần đều đến rồi, cùng với những tiếng hô kinh ngạc, chỉ có hai thanh niên mặc Trường bào Thiên Phong cùng nhau đi đến, hai người này quả thực chính là Dụ Thành và Hà Sơ Tuần.
Thập đại đệ tử thân truyền của Thiên Phong Thánh Tông đều sở hữu Trường bào riêng gọi là Trường bào Thiên Phong, Trường bào này không chỉ tượng trưng cho thân phận, hơn nữa còn là một cực phẩm phòng ngự thiên binh.
Trường bào lớn dài đến mắt cá chân, khoác lên người tạo cho người ta cảm giác rất sang trọng, làn gió khẽ thổi qua khiến Trường bào tung bay, làm cho Dụ Thành và Hà Sơ Tuần trông giống như Thiên kiêu chi tử, tất cả mọi người không khỏi cảm thán mà nhìn họ.
Đám đông chủ động nhường đường cho hai người họ, bọn họ nở một nụ cười, đi xuyên qua đám đông, đến dưới chiến đài thứ nhất, Dụ Thành cười nói: "Xem ra bọn họ vẫn chưa đến, haizz, chúng ta đến sớm rồi."
“Không phải vì ngươi cứ giục mãi sao, giờ thì tốt rồi, đến sớm mất rồi.” Sau khi nghe những lời của Dụ Thành, Hà Sơ Tuần tức giận nói .
“Ha ha, chẳng phải là vì ta có chút kích động sao, hơn nữa đến sớm một chút không phải có thể chiếm được một vị trí tốt sao.” Đối mặt với sự không hài lòng của Hà Sơ Tuần, Dụ Thành không hề để ý mà còn cười lớn.
“Ngươi nghĩ chúng ta còn cần phải chiếm một vị trí tốt sao?” Hà Sơ Tuần bất lực nói.
Họ đi về phía chiến đài thứ nhất giống như sao vây quanh trăng, nhưng khi Bách Trọng nhìn thấy Dụ Thành và Hà Sơ Tuần, hắn không hề do dự mà chạy về phía hai người họ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất