Rõ ràng uy lực của Thiên Cấp Võ Kỹ với cảnh giới nhiều môn tinh thông không sánh bằng Thiên Cấp Võ Kỹ cấp bậc một môn hóa cảnh, đây là sự thật không thể chối cãi, so với việc phân tán tinh lực lên nhiều môn của Thiên Cấp Võ Kỹ, thì chi bằng chuyên tâm tu luyện một môn Thiên Cấp Võ Kỹ. 

             Chính vì vậy, đừng nói là tu luyện đến hóa cảnh, cho dù chỉ tu luyện đến cảnh giới viên mãn, chắc chắn uy lực cũng đã mạnh hơn so với Bách Trọng bây giờ. 

             Có thể nói Bách Trọng đã phạm một sai lầm rất lớn trong phương diện lựa chọn võ công, đương nhiên, đó không phải chỉ là sai lầm của riêng Bách Trọng mà rất nhiều võ giả cũng như thế, dù sao Thiên Cấp Võ Kỹ mê người như thế, hiếm ai có thể chống lại sức hấp dẫn của nó, mà đây cũng chính là nguyên nhân tại sao hiện tại Tiêu Trần vẫn chưa đến Võ Kỹ Các đổi lấy Thiên Cấp Võ Kỹ. 

             Dùng Địa Cấp Thượng Phẩm Võ Kỹ để chặn Thiên Cấp Hạ Phẩm Võ Kỹ của Bách Trọng, đối với kết quả như vậy, tất nhiên Bách Trọng rất phẫn nộ, lại thêm những lời Tiêu Trần vừa nói, Bách Trọng lạnh giọng quát. 

             "Hừ, ăn nói lung tung, ta thật sự muốn xem thử thực lực của ngươi có lợi hại  được như cái miệng của ngươi hay không." 

             Không thừa nhận bản thân đã sai, nói xong, dưới chân Bách Trọng di chuyển, thi triển môn thiên cấp thượng phẩm thân pháp võ kỹ, tuy nhiên không có gì bất ngờ, sự lĩnh ngộ của Bách Trọng đối với môn võ kỹ này, cũng chỉ ở cảnh giới tinh thông. 

             Ngược lại Tiêu Trần lúc này cũng thi triển Mãnh Hổ Bôn Hành, tuy nhiên không giống với Bách Trọng, lúc này Tiêu Trần đã tu luyện Mãnh Hổ Bôn Hành đạt đến cảnh giới viên mãn,  rõ ràng tốc độ nhanh hơn Bách Trọng rất nhiều. 

             Hai người đều tự thi triển thân pháp võ kỹ của mình, tuy nhiên dựa vào sự lĩnh hội Mãnh Hổ Bôn Hành cực kì sâu sắc, hiển nhiên Tiêu Trần đã chiếm ưu thế tuyệt đối ở phương diện tốc độ. 

             Võ kỹ cùng cấp độ phẩm chất, một người ở cảnh giới tinh thông, một người ở cảnh giới viên mãn, uy lực bên nào mạnh bên nào yếu, đây gần như là chuyện rõ ràng ngay trước mắt. 

             Trên đài chiến đấu, hai người vẫn đang giao chiến kịch liệt, nhưng không khó để nhận ra, trong trận chiến này, rõ ràng Tiêu Trần đã chiếm thế thượng phong. 

             Trong đám người, Cố Linh Dao và một cô gái đứng kề vai nhau, mặc dù hôm qua chia tay  Tiêu Trần trong sự buồn bã, hơn nữa thái độ im lặng của Tiêu Trần cũng làm cho Cố Linh Dao rất buồn, nhưng hôm nay, Cố Linh Dao vẫn tự mình đến đây để theo dõi cuộc chiến của Tiêu Trần. 

             "Linh Dao, xem ra trận chiến này có vẻ là người trong lòng của ngươi sắp thắng rồi." Nhìn trận chiến trên đài chiến đấu, cô gái đứng bên cạnh Cố Linh Dao mỉm cười nói. 

             Cô gái tên là Vương Phương, giống như Cố Linh Dao, cũng là đệ tử nòng cốt của Thiên Phong Thánh Tông, khoảng thời gian Cố Linh Dao bái nhập Thiên Phong Thánh Tông, bởi vì hai người tính cách hợp nhau cho nên dần quen biết, tình cảm rất tốt. 

             Có thể xem Vương Phương là bằng hữu tốt nhất của Cố Linh Dao ở Thiên Phong Thánh Tông, chính vì như thế cho nên Vương Phương cũng biết rất nhiều bí mật của Cố Linh bao gồm cả chuyện nàng ta thích Tiêu Trần. 

             Nghe Vương Phương nói lời này, mặt Cố Linh Dao đỏ lên, thẹn thùng nói, "Ai nói hắn là người trong lòng ta, ngươi không nên nói lung tung, chúng ta … chúng ta không có chuyện gì." 

             Dù chưa bao giờ thừa nhận bản thân thích Tiêu Trần, nhưng mà tất cả biểu hiện của Cố Linh Dao làm sao giấu được Vương Phương, Cố Linh Dao thường ngày nghịch ngợm tinh quái, chỉ cần nhắc tới Tiêu Trần lập tức sẽ mặt đỏ tai hồng, cái này còn không phải là thích sao? 

             Thấy bộ dạng thẹn thùng của Cố Linh Dao, Vương Phương cũng không tiếp tục chọc nàng ta nữa, thay đổi vẻ mặt, rất nghiêm túc nói, "Linh Dao, ta cảm thấy, nếu thích thì tại sao không chủ động nói ra chứ? Nếu Tiêu Trần sư đệ không chủ động, vậy tại sao người không chủ động một chút, đừng để đến lúc đó lại hối hận nha." 

             Vương Phương rất nghiêm túc nói với Cố Linh Dao, ở chung một khoảng thời gian, Vương Phương cũng có chút hiểu biết về mối quan hệ giữa Cố Linh Dao và Tiêu Trần. 

             Nói đơn giản chính là hai người đều rất bị động, chưa bao giờ chủ động đi tìm đối phương, càng không nói ra những lời trong lòng, nhất là Cố Linh Dao, rõ ràng thích Tiêu Trần, nhưng nàng ta lại không thừa nhận, cũng không có hành động gì rõ ràng. 

             Nghe Vương Phương nói lời này, Cố Linh Dao không đáp lại, mà tập trung suy nghĩ, quả thực sự im lặng ngày hôm qua của Tiêu Trần đã làm Cố Linh Dao buồn bã một trận, đây là lần đầu tiên Cố Linh Dao cảm nhận được cảm giác như vậy, không biết có phải là thích hay không. 

             Không biết tiểu nha đầu Cố Linh Dao này nghĩ cái gì, vì vậy, Vương Phương cũng không nhiều lời nữa, quay đầu tiếp tục quan sát trận chiến trên đài chiến đấu. 

             Hai bên đã chiến đấu kịch liệt mấy trăm chiêu, dựa vào sự lĩnh ngộ sâu sắc Mãnh Hổ Bôn Hành, Tiêu Trần lúc này đã hoàn toàn chiếm thế chủ động. 

             Bách Trọng hoàn toàn không theo kịp tốc độ của Tiêu Trần, chỉ có thể bị động chịu đòn, trên người đã xuất hiện rất nhiều miệng vết thương, mặc dù ngoài miệng không nói, nhưng mà ở trong lòng, Bách Trọng không thừa nhận cũng không được, trên phương diện tốc độ thân pháp, hắn không bằng Tiêu Trần. 

             Lại dựa vào tốc độ để tránh thoát công kích của Bách Trọng, lắc mình một cái đã di chuyển ra sau lưng Bách Trọng, chém một nhát kiếm, máu tươi lập tức bắn ra. 

             "Ta đã sớm nói rồi, tu luyện nhiều Thiên Cấp Võ Kỹ như vậy có tác dụng sao? Tạp mà không tinh, chẳng qua chỉ là hào nhoáng bên ngoài mà thôi." Nhìn Bách Trọng lại bị trọng thương lần nữa, Tiêu Trần lạnh nhạt nói. 

             Nghe Tiêu Trần nói lời này, sắc mặt của Bách Trọng đã trở nên lạnh lùng, cắn chặt răng nói, "Tiêu Trần, ta giết ngươi." 

             Nói xong, trên người Bách Trọng bộc phát một luồng huyết khí ngút trời, huyết khí dày đặc, đã không còn cần đến võ giả yếu thế của Đạo Môn Cảnh. 

             Cùng với sự xuất hiện của luồng huyết khí này, mắt thường có thể thấy được, miệng vết thương trên người của Bách Trọng nhanh chóng đã khép miệng lại, thân thể đầm đìa máu tươi, chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi hơn mười nhịp thở đã khôi phục như ban đầu. 

             Khả năng chữa lành thần tốc như vậy, quả thực làm người ta mở rộng tầm mắt, nhìn thấy một màn như vậy, ánh mắt Tiêu Trần lộ ra vẻ hứng thú, trong lòng thầm nghĩ, "Đây mới là thực lực của đệ tử nòng cốt đứng đầu, nhưng mà huyết khí này … Bách Trọng là một Luyện Thể võ giả?" 

             Đối mặt với năng lực chữa lành thần tốc như vậy, Tiêu Trần thừa nhận chính mình không làm được, cho dù Bách Luyện Chiến Thể cũng không làm được đến bước này, dù sao điểm mạnh của Bách Luyện Chiến Thể vốn không phải là chữa thương. 

             Chắc rằng Bách Trọng đã tu luyện một môn luyện thể công pháp cao thâm, như vậy mới có thể làm được đến bước này. 

             Tiêu Trần không đoán sai, Bách Trọng quả thật là đã tu luyện một môn luyện thể công pháp, mà môn luyện thể công pháp này có thể nói chính là con át chủ bài của Bách Trọng, có thể trở thành đệ tử nòng cốt đứng đầu, Bách Trọng chính là dựa vào môn luyện thể công pháp này, tên Thanh Mộc Thân, chính là một môn thánh cấp hạ phẩm luyện thể công pháp, điểm mạnh nhất của nó là khả năng tự chữa lành. 

eyJpdiI6IlFweGtOenBcL0NMRG9VNFdOWW12UzhBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjVHT25aTVNCM3hhTitTQWdxZm5VbWFoZlI5TEtTNTFhcWhxbUZ1c0F5bkEzZ25lTldwdU9cL3pUa1lOcElBM2VHZjI1bklRaXB4V2RvUXdzVzhMUDdhSEtMNjlZOFZ6T05KXC90YVQrTndIT2VIUm9uMmN4c3dJb3FZMTUxS2ZMXC9IVUx1dXA3eWlhMlwvV25hR3ZHRUFyWFpZUEZ6OEROWHNOcXk2V0x0SmdtM2krRjh0WmVQdmVIek9xUnl6b3BsR1ltOFY0T20rdEN0Q0lCTWNwNDI3Zk1vYjJobnowTm5HNzZseFlVZXRkTzJKdW1OaXJoU3BNU3pEYUsrak92eXFpRXg3VnFseUF1SUZPMk55OWQwRDI2TW9BaE9wRTM0R2Y4MThFRVlJNTVIMEplZmN0SWpwUFpjaGdnR0Nkd1wvNHNyZXJSVFRaK0xCQmx3M2pKQUlIWWFKeExtVlE5NjM4TmI0cU9sRmhiOHRwK0dcL0k4eFgwTjB4aEIrOGxoYW9Va0U0ZnJcL3hEb2JuaUhOSFpncnFhbWRBMzhtczAzTjJ6OFNFTzBqUDF4ZlMwMGg4TTVpNHdYY01JWjFnYyt2ZUYwWndHWnFuY2ZwQUtnakNRTmdPSldQcUlEMXg4TkJ4MGNpKzNyTTR2b1I1dzdjeWJkVFwvbjd3U0hJcXloMWVMdW94M3V4VlFqamdlOFdQZ1ZzSWM1XC80OTAwQWNZTWxyMk05aVNRdWtnbHl3V0FDZHFyblNQNnRMVmN1eVNYbDQ5ZWRFRjFpYVZkREplQkVjS1NVSHBsa1dhZXJzeW9TYW9iRlp1TU9vMHJnUG5yazRSZUVmUVBuQmN3Vk8xRjFWaG1zYnFCa0Y5WDFENWxJcklvRXh0WjhicFN5bWQrVmJWV2J2c1BUTGZCVWlaMzBQblc1dDd3bGtPeVk3c2hQRFo2IiwibWFjIjoiMjgwOGY4ZGE2Zjk5MGU5NmE0OTE5MTA4YTU1M2M3YWYwMmJkYzJhYjkxMDQ1NzM2NmUwNjI4OWI2OTUxNTQ0NSJ9
eyJpdiI6IjU4K1BkbXB4dnpEeHg4UkVKRjBLanc9PSIsInZhbHVlIjoiYU1FSitneUpmRVIwc3BXZ1JvMnp2d3pnOTIyZVVtcHJJSVZPUkxMMFl6QThMV0lkZ0FpQXJxWGZQZGlQcjdrQTEyTnlwWHpSVVlPRkpVUUlkV2xLdEExSFNBdTA3bkZZM25zTDE5Q21rUzJteG5mZFdkNjFLazV1NUxJXC9KMUNpNlVyaUhpSER1Z3hZWXBOU3VBaGF4eTlRTkNDa0t6Y00yMHBtN0tPc0ozR25seW9KR1hPVm9tcHExbkE5Y2NFVHdXVjJtbnVLSmROd1NKZ1FSSnQ3dnBVazZrb1RCQlpzK2greTZWRHJOb2pOOFhaQ01EeVJMemw0VzFNQldBYmdXNjdsclR3NEF6Q1d6aGtoUFwvdnBBaXFlTU1XTEpWYTJvWnVHdFlqdzBadlhqR1NBRFwvQ01lSnd5TjNjRWNOckkyUXBUODd4SlplbGpxODNcLzhkRWM4UFNpUGhwSkJQVXJkZ01DQnhuemhXTW5YSmo5ODFYdzlQV0FBTGFVNzJSUUZ6c0U5azhiT3NDSnBCVHlVSDVOWWtiaFJPNVJiY3B5cm1XY2VmeGc2d2I0clp5aTEwOXFBTkpMZFpRN0JKeVRPV0krTkJRM0RZV3BBOEk3MU5GOVVcL3M2NnZROTJ2Tm03a3RKaEZ6QzlxVT0iLCJtYWMiOiI1ZmQzNTA1NDk0ZTI4NzUxNGY2MjZhODYxMTk4NTE3MGRlZGEwZjk4MDk4ZjcxMmFjMGU4ZTE3ZTZkMjY0YTA4In0=

             "Thanh Mộc Thân, Bách Trọng dựa vào điều này để để thành danh, nghe đồn Thanh Mộc Thân này chính là Thánh Cấp hạ phẩm luyện thể công pháp của Cổ Thánh Tông, nhưng mà đáng tiếc, Bách Trọng này e là không có được trọn bộ khẩu quyết tu luyện của Thanh Mộc Thân, Thanh Mộc Thân mà hắn tu luyện, chẳng qua chỉ là gà mờ."

Advertisement
x