Tiêu Trần bất đắc dĩ trả lời, thế nhưng rõ ràng là Tiêu Trần đã quên mất một điều rằng, đối với phụ nữ thì có rất nhiều chuyện không thể nói lý. Đối diện với vẻ mặt cam chịu của Tiêu Trần, Cố Linh Dao làm nũng nói: 

             "Ta mặc kệ, dù sao đây cũng là lỗi của ngươi, ai bảo ngươi không mặc quần áo chứ." 

             Cố Linh Dao căn bản chẳng định nói lý, qua lời Cố Linh Dao hết thảy đều chỉ là đổ thừa tại Tiêu Trần không mặc quần áo, nghe vậy, Tiêu Trần cũng không muốn dây dưa chủ đề này thêm nữa, dù sao mình cũng chẳng chịu thiệt thòi gì, hắn tự rót một chén trà, quay sang nhìn Cố Linh Dao nói: 

             "Được rồi, được rồi, tất cả đều là lỗi của ta. Nói đi, ngươi làm sao mà phải hấp tấp tới tìm ta như vậy, có chuyện gì sao?" 

             Đã một tháng không gặp tiểu nha đầu này rồi, Tiêu Trần còn tưởng rằng Cố Linh Dao gặp phải phiền phức gì. Nghe Tiêu Trần nói vậy, Cố Linh Dao lúc này mới nhớ tới mục đích mình tới đây, gương mặt đỏ bừng vì xấu hổ nhanh chóng nhạt màu, nàng ngẩng đầu, vẻ mặt lo lắng khôn nguôi trách móc Tiêu Trần. 

             "Tại sao ngươi lại đồng ý thách đấu với Bách Trọng, lại còn lấy mười năm làm nô bộc của mình để đi đặt cược, ngươi có biết nếu như ngươi thua, kết cục của ngươi sẽ ra sao không?" 

             Tiêu Trần chủ động thay đổi trọng tâm câu chuyện, Cố Linh Dao cũng không để ý tới những xấu hổ ngượng ngùng vừa rồi nữa, biểu cảm oán trách mắng hắn. Nghe tiểu nha đầu này nói vậy, trong lòng Tiêu Trần cảm thấy vô cùng ấm áp, cảm giác được nỗi lo tiểu nha đầu này dành cho mình. 

             Nét cười trên khuôn mặt lộ ra, Tiêu Trần từ tốn nói: “Yên tâm đi, Bách Trọng không thắng được ta đâu, hơn nữa nếu như ta không nói như vậy thì hắn có lấy mười ba nghìn điểm cống hiên Thánh Tông ra cược với ta không? Ta đây gọi là không vào hang cọp sao bắt được cọp con đấy, ngươi hiểu chưa?” 

             “Ta mặc kệ, ngươi làm như vậy thực sự quá kích động rồi, nếu thắng thì chẳng nói làm gì, nhưng thua thì coi như tiêu đời, nhân lúc cuộc chiến còn chưa có bắt đầu, ngươi nhanh đến Chiến Môn Các thay đổi luật cược đi.” Nghe Tiêu Trần giải thích như vậy, Cố Linh Dao vội vàng khuyên nhủ. 

             Nàng vừa nghe thấy chuyện này thì đã vội vã chạy đến đây, chính là bởi vì muốn khuyên Tiêu Trần đi thay đổi luật cược, dù sao ngày mai mới bắt đầu cuộc chiến, Tiêu Trần vẫn còn có cơ hội đi thay đổi được. 

             Vốn trước kia khi gặp Tiêu Trần, Cố Linh Dao còn không tự nhiên, thì giờ đây, Cố Linh Dao lại đang thể hiện ra một mặt đáng yêu của mình, để ép Tiêu Trần đi thay đổi đặt cược. 

             Biết Cố Linh Dao khuyên vậy là muốn tốt cho mình, nhưng mọi việc đã đến nước này rồi, Tiêu Trần làm sao có thể đi thay đổi luật đặt cược nữa, hơn nữa, đối đầu Bách Trọng, Tiêu Trần cũng rất tự tin. 

             Thấy Tiêu Trần không muốn thay đổi luật cược, Cố Linh Dao cuống quýt như sắp khóc đến nơi: "Tiêu Trần, ta biết thực lực của ngươi rất mạnh, nhưng mà trước đây Bách Trọng là đệ nhất đệ tử hạch tâm của Thánh Tông, hắn ta chắc chắn không phải là kẻ yêu, ta mặc kệ, ngươi nhất định phải đi, cho dù chỉ có một tia khả năng, ta cũng không thể để ngươi mạo hiểm như thế được.” 

             Cố Linh Dao sống chết không đồng ý Tiêu Trần lấy thời gian mười năm của mình để đánh cược với Bách Trọng, đến cuối cùng, tiểu nha đầu bèn bắt đầu khóc. Nước mắt lăn theo khóe mi nàng chảy xuống, hai mắt đỏ bừng, nàng khóc nức nở như hoa lê rơi, khiến người ta nhìn nàng cảm thấy rất đau lòng. 

             Có thể cảm thấy rõ ràng sự quan tâm của Cố Linh Dao dành cho mình, hơn nữa bộ dạng khiến cho người ta thương xót này của nàng, khiến hắn ma xui quỷ khiến thế  nào lại đưa tay ra, kéo Cố Linh Dao vào lòng mình, dịu dàng an ủi. 

             “Nha đầu, tin ta đi, trận đấu này người chiến thắng nhất định sẽ là ta, yên tâm đi, không có chuyện gì xảy ra ngoài ý muốn đâu.” 

             Bị Tiêu Trần mạnh mẽ kéo vào trong lòng, Cố Linh Dao xấu hổ đỏ mặt, nghe hắn nói vậy, tiểu nha đầu không trả lời. Có lẽ là do nàng không biết trả lời hắn thế nào, dù sao đây là lần đầu tiên nàng và Tiêu Trần tiếp xúc nhau gần như vậy, trái tim Cố Linh Dao đập thình thịch liên hồi, cả người vô cùng căng thẳng. 

             Kể từ lúc đính hôn với Tiêu Trần, giữa hai người căn bản chưa từng có tiếp xúc thân mật bao giờ, mà lúc này đối diện với Tiêu Trần, Cố Linh Dao cũng không biết mình nên nói gì, dù sao khi ở cùng với hắn, Cố Linh Dao vẫn không khống chế được mà cảm thấy căng thẳng, nhưng nếu không thấy Tiêu Trần, nàng lại rất nhớ hắn. 

             Không biết như thế này có tính là yêu không, nhưng nhiêu đấy thôi cũng khẳng định là Cố Linh Dao không ghét Tiêu Trần, thậm chí còn rất thích dựa dẫm vào Tiêu Trần. 

             Rúc vào trong lòng Tiêu Trần, Cố Linh Dao từ bấy đến giờ vẫn luôn im lặng thì lúc này không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại hỏi: “Tiêu Trần, ta có thể hỏi ngươi một chuyện được không?” 

             “Ừm, ngươi hỏi đi.” Tiêu Trần nói. 

             “Ngươi… Ngươi thích ta không? Sau này ngươi thực sự sẽ lấy ta sao?” Cố Linh Dao hỏi. 

             Cũng không biết tại sao mình hỏi chuyện như vậy, câu này vừa thốt ra, Cố Linh Dao rúc đầu chôn thật sâu ở trong lòng Tiêu Trần, nàng không dám nhìn Tiêu Trần, trong lòng lo lắng nhưng lại vô cùng mong đợi Tiêu Trần trả lời, đồng thời nàng cũng có chút bất an. 

             Không ngờ Cố Linh Dao lại đột nhiên hỏi vấn đề này, Tiêu Trần cũng hơi sững sờ, nhìn thoáng thấy Cố Linh Dao trong lồng ngực mình, hắn liền bất đắc dĩ cười khổ. 

             Bây giờ Tiêu Trần cũng đã không còn là nhóc ngây thơ cái gì cũng không hiểu ngày xưa nữa rồi, hơn nữa trải qua mối tình với Tần Thủy Nhu và Bách Hoa Tiên Tử, Tiêu Trần đương nhiên cũng nhận ra Cố Linh Dao có tình cảm với mình. Nhưng cho tới nay, Tiêu Trần cũng không dám đối diện thẳng với tình cảm mà Cố Linh Dao dành cho mình đó, giờ này khắc này, đối mặt với câu hỏi của Cố Linh Dao, Tiêu Trần không biết phải trả lời như thế nào. 

             Không phủ nhận được rằng, nha đầu Cố Linh Dao rất đẹp, hơn nữa so với hai người Tần Thủy Nhu và Bách Hoa tiên tử thì không phải cùng một loại. Giác ngộ Băng Thần Thể xong, Tần Thủy Nhu chính mà mỹ nhân lạnh lùng, ngoại trừ Tiêu Trần ra, các nam nhân khác đều chỉ có thể đứng ngoài ngàn dặm ngắm nhìn nàng. Còn Bách Hoa Tiên Tử thì vừa dịu dàng hiểu chuyện, lại rất thấu hiểu trái tim của hắn. 

             So sánh với Tần Thủy Nhu với Bách Hoa Tiên tử, Cố Linh Dao lại là một một nha đầu tinh quái, ở cùng với nàng rất vui vẻ, nhưng bây giờ, Tiêu Trần không muốn dồn quá nhiều tâm huyết đặt lên chuyện tình cảm. 

             Phụ thân, Tần Thủy Nhu, Bách Hoa Tiên Tử, bọn họ đều còn không rõ tung tích, Tiêu Trần lại làm sao có thể có lòng mà đi nhớ về nữ nhân khác. 

             Không biết trả lời thế nào câu hỏi của Cố Linh Dao, Tiêu Trần chỉ có thể lựa chọn im lặng, một lúc lâu sau, Cố Linh Dao thông minh như vậy đương nhiên đoán được trong lòng Tiêu Trần đang nghĩ gì, nàng chủ động rời khỏi vòng tay của Tiêu Trần, đứng dậy chạy phắt ra khỏi viện. 

             Một câu cũng chẳng nói chẳng rằng, nhìn bóng lưng của Cố Linh Dao, Tiêu Trần cũng biết mình vừa làm tổn thương tấm lòng nàng. Hắn có ý muốn mở miệng gọi nàng lại, thế nhưng cuối cùng vẫn buông bỏ. Tạm thời Tiêu Trần thật sự không biết phải đối mặt với tiểu nha đầu Cố Linh Dao này thế nào, hơn nữa, Tiêu Trần cũng biết, Cố Linh Dao cũng chưa thực sự xác định được suy nghĩ trong lòng nàng. 

eyJpdiI6Imc0UDdxVkRYbVc4VEJqN0hrSW5YNmc9PSIsInZhbHVlIjoia2VRNEVlUWhTM3hmRUxYNDZHUjMxZ2ZadzhoeVQ4QXNMaURlYnNjTFRHSGxJZ3JLTHplV2RITXNhaXpRd2lkZnNBc20wZUpnUUxJOWpTZjBneldSd3UwQ3pyTzZRSVo1cGZsNFwvazd0UjJ4eHhqWmhDMk4yWkdkVktQZldsenpRSHNtN1ZGbDZabytUVGFWSjBhQnEyUjRjQk4rK3dBM0tuOGFydDluME9MZklrZ2lGV3YxWGh5Ymo1Y0dLV3E5T2dqanRHQzFndDlkVVhWSUtEOGswV3NpWDh2TXBmUVBcL0hKVldNcFBubHZtRE9cL0VRWGZja1hQdElDc3dSaXBPQXlGalJrbEtYczc0eE5CbnJxb0tXXC9UenpVKzAwa0hFWWxCbVdXRmd0SzNGc0ttSzQyZndhSTdKRzlKZnlTUitKVFdvRUJQRmxhXC9xVGdhcXFrOWluK00rRENZZGo4OWpIQ2FuXC9uakN4dzNaZnlTM0FaOWg2NVk4RG9pMm1ieVdkVlp4NlZXUG9XOU1cL1FOd3IzYVFNWG5oWEtzVWU4RVUrU0pqVDdGM2M2NmVjbWR6aCtsZFh1RHIwcmN2XC9HM2ZcL2Z2MFo3WlBTZDhGbCtCXC8yeUQ3Qk94SEZqbFNFRXdMUHFZYWxOaURudmRMVkRHd0owK1FzVm11b0NJNUtTMHltVk1lN1kza0FYZ243UVpTanlQQmFYOVpEdnNqdTF1Z1VsZjREak9oZ0RMVStJTW03KzRQV2FneStBUzJYblk3K2U1TmhvejllYU1kbzlDNFpoMkU5TVdJbkZZYXR6MVJqZ1NFRVFJaGJiNWM9IiwibWFjIjoiZGUwZWVhMmZhN2M1NzI5OTZmMmEwMDFkODU4ZjhiMWFiM2FlN2I4ZmMzZTJkNmFjYTJhYzBlODFmYjRiMmZmYSJ9
eyJpdiI6IituV0tcLzM5TEF1Nkp0OHcxWEFEODF3PT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhFWU1VRWp0aFRGRmtlUlF4UmZXQ0tKYXdSUDRRcnpVMmw2cE4rUERWYldxV3NhY1NRNDVSell1Ris1K1A5Nk0wK3pmZ013ajhVZEdUeUVjUnhhSllsUVptZFZoV1lTXC8wTG5ybGFDZ3gzTFdzdlJ5SjhsN0tpWVo4b1QrekFqVFdlT2lnYkJNam9tNGdZSGZ0Q0hcLzl6RlpWNno5cUFpOUZnbXBGQlwvejlMNExuZ1FucENIdnlaXC9cL0xRNFA3YkxRSVN5SVBKU1FJbjhPSnhvcjNySHZGeWpMbnJIVDhseEMycElna05cL1lacFJHV0crdllFaHlGTlI3Q1JzWDJcL041WDlPSVFsZ2tVZUN6cGdzTTVpRm5GTk53WkVuekZqdVd5MUp6cngwbkJDdUdXQytZcHIyQU5adWF6b3g5ZUk2dWk5RDZ0UlFJRFRjUE92UXVRXC9UZ0lRM3FEdURuWHlTZWNnczlWT2ZoVnhnTUlcLzZNKzFWK3RTWXRld3dCRVI1WGQ0M1hxTm1jSnBtR0xCd3d6UStjdGdCZ1ZZNmQzTUlYcHpYeGVpZXU2Rkl1bzhWVzBmUjM1OWxpRWhxVEtNOHUiLCJtYWMiOiIyNGU0NWFjMTE4NjZlMmJkNjM3ZmUzZTZjMTI0NDJlOTg0NGIyYmExYjgxYzgxOWQ1NTBkYWMyYmNhMjk5ZGIxIn0=

             Một đêm khó khăn, ngày hôm qua đối với Cố Linh Dao có thể nói là ngày buồn bã không vui chút nào, thế nhưng đối với việc này, Tiêu Trần hắn cũng không có biện pháp gì tốt hơn cả. Sáng sớm hôm nay, lúc tu luyện xong, Tiêu Trần không ở lại tiếp tục tu luyện nữa, hắn muốn thả lỏng một chút, nhìn thời gian cũng đã sắp đến trưa rồi, Tiêu Trần mới đi về hướng Chiến Môn Các. Hôm nay là ngày hẹn thi đấu của hắn và Bách Trọng, trận chiến này là trận chiến đầu tiên sau khi hắn ra nhập Thiên Phong Thánh Tông, đồng thời đây cũng là trận chiến mà hắn cần thiết phải dành được thắng lợi.

Advertisement
x