Tiêu Trần dùng thời gian mười năm của mình để đánh cược với mười ba nghìn điểm cống hiến tại Thánh Tông của Bách Trọng, nghe lời này của Tiêu Trần, ánh mắt của Bách Trọng lập tức sáng ngời. 

             Tiền đặt cược của Tiêu Trần không thể nói là không nặng, phải biết rằng, một khi Tiêu Trần thua, không chỉ vị trí đệ nhất đệ tử hạch tâm lại thuộc về Bách Trọng, mà Tiêu Trần còn phải làm nô lệ cho hắn mười năm. 

             Đương nhiên, sở dĩ Tiêu Trần dám cược tiền cược nặng như thế cũng là vì mục đích dẫn dụ Bách Trọng, không bỏ được nhỏ thì không thể nào bắt được thứ lớn hơn, muốn để Bách Trọng xuất ra mười ba nghìn điểm cống hiến tại Thánh Tông mà không nhỏ ra chút máu thì sao mà được? Hơn nữa, Tiêu Trần cũng không cho rằng mình sẽ thua, cho nên cũng chẳng sao cả. 

             Căn bản chẳng tìm ra được lý do nào để từ chối Tiêu Trần, cuối cùng, Bách Trọng lựa chọn đồng ý, dùng mười ba nghìn điểm cống hiến tại Thánh Tông của mình để cược mười năm của Tiêu Trần. 

             Xác định xong tiền đặt cược, ngay tại Chiến Môn Các dưới sự giúp đỡ của những chấp sự thì hai người lập tức ký tên lên chiến thư, làm như thế thì chứng tỏ trận chiến này của hai người đã được Thiên Phong Thánh Tông thừa nhận, cho dù kết quả thế nào đi nữa, cũng sẽ không tồn tại tình huống quỵt nợ. 

             Thời gian chiến đấu được định ra là giữa trưa ngày mai, Bách Trọng đem mười ba nghìn điểm cống hiến của Thánh Tông giao cho Chiến Môn Các làm đảm bảo, đây là quy củ, về phần Tiêu Trần, bởi vì tiền đặt cược lần này của hắn hơi kỳ quái, Chiến Môn Các tự nhiên không thể nào thu được, nhưng cuối cùng nếu là Tiêu Trần thua, vậy Chiến Môn Các cũng có biện pháp để Tiêu Trần chấp hành lời cược, chỉ có điều Tiêu Trần có khả năng thua sao? 

             Ký kết chiến thư xong, ước định thời gian cẩn thận, hai người một trước một sau rời khỏi Chiến Môn Các, mới vừa đi ra khỏi cửa Chiến Môn Các, Bách Trọng đã nhìn về phía Tiêu Trần, giọng điệu lạnh lùng nói: 

             “Chuẩn bị kỹ càng làm nô bộc mười  năm của ta đi nhé.” 

             “Vậy ta còn phải cảm ơn ngươi đã tặng cho ta mười ba nghìn điểm cống hiến tông môn nữa đó.” Nghe lời khiêu khích của Bách Trọng, Tiêu Trần cũng chỉ nở nụ cười đáp lại một câu. 

             Muốn để mình làm nô bộc, đối với việc này, Tiêu Trần chỉ có thể nói là Bách Trọng suy nghĩ quá nhiều rồi, bởi vì Bách Trọng vốn cũng chẳng có được phần thắng nào đâu. Đây chính là sự tự tin của Tiêu Trần, cho dù Bách Trọng đã từng là đệ nhất đệ tử hạch tâm, nhưng Tiêu Trần vẫn có lòng tin mình sẽ đánh bại được hắn ta như thế. 

             Không ai nhường ai, đối chọi cực gay gắt, nghe lời này của Tiêu Trần, Bách Trọng hừ lạnh một tiếng, lập tức sải bước rời đi, mà Tiêu Trần cũng quay về chỗ ở của mình. 

             Trên đường trở về chỗ ở của mình, cũng trong khoảng thời gian đó, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, nhưng chuyện ước chiến của Tiêu Trần và Bách Trọng đã lan truyền khắp  Thiên Phong Thánh Tông, các đệ tử đều biết rõ giữa trưa ngày mai thì Tiêu Trần và Bách Trọng sẽ tiến hành một trận đại chiến trên chiến đài ở Chiến Môn Các. 

             Đồng thời, không chỉ tin tức về ước chiến bị truyền ra, mà ngay cả tiền đặt cược của hai người cũng bị truyền ra, biết được Tiêu Trần vậy mà lại dùng mười năm làm nô bộc để đánh cược với Bách Trọng, cũng có không ít đệ tử đều cảm thấy Tiêu Trần chắc chắn bị điên rồi. 

             Phải biết rằng, Bách Trọng chỉ lấy ra mười ba nghìn điểm cống hiến Thánh Tông, tuy đây đúng là con số không nhỏ nhưng so với mười năm làm nô bộc của Tiêu Trần cũng không được coi vào đâu cả. 

             Bởi vì nếu Bách Trọng thua, vậy nhiều nhất thì hắn ta cũng chỉ tổn thất những điểm cống hiến tại Thánh Tông thôi, nhưng nếu Tiêu Trần thua, không hề nghi ngờ đó chính là tương lai của hắn chỉ sợ cũng phải vứt đi rồi. Mười năm làm nô bộc, dưới tay của Bách Trọng như thế thì kết cục của Tiêu Trần thế nào, không nói cũng có thể tưởng tượng ra rồi đó. 

             Người ngoài đều cảm thấy Tiêu Trần điên rồi, nhưng đối với việc này, Tiêu Trần không hề để ý chút nào. Đã một tháng nay, Tiêu Trần chưa được nghỉ ngơi đầy đủ, sau khi trở về chỗ ở của mình, để thị nữ đi nấu một chậu nước nóng để tắm, sau đó hắn thoải mái ngâm mình trong thùng gỗ, hưởng thụ cảm giác bình yên khó có được này. 

             Bên trong phòng tu luyện Địa Họa rèn luyện một tháng, lúc này có thể thoải mái ngâm mình trong nước nóng, khiến tâm trạng Tiêu Trần vô cùng thoải mái, nhưng cũng ngay lúc này, Cố Linh Dao lại đang vô cùng lo lắng đi tới ngoài viện. 

             Không kịp gõ cửa, Cố Linh Dao vội vã đẩy luôn cửa đi vào, nhìn thấy Cố Linh Dao, bốn thị nữ cũng không ngăn cản, Tiêu Trần đã sớm nói trước, Cố Linh Dao có thể tùy ý ra vào nơi này, cho nên bốn thị nữ đương nhiên sẽ không ngăn cản làm gì. 

             “Cố sư tỷ.” Bọn họ cung kính hành lễ với Cố Linh Dao, thấy vậy, sắc mặt Cố Linh Dao hơi khó coi mà hỏi lại. 

             “Tiêu Trần đâu, hắn ở đâu rồi?” 

             “Dạ, Tiêu Trần sư huynh đang ở hậu viện.” 

             Từ trong miệng thị nữ biết được Tiêu Trần ở ngay sau hậu viện, nghe vậy, Cố Linh Dao vội vã đi vào trong, cũng không có nhìn thấy Tiêu Trần, ngay lập tức bắt đầu tìm từng phòng một. 

             Nhìn ra được, tâm trạng của Cố Linh Dao cực kỳ tồi tệ, về phần lý do tại sao lại vậy, chắc chắn là có liên quan đến chuyện ước chiến của Tiêu Trần và Bách Trọng rồi. 

             Dù nghĩ thế nào, Cố Linh Dao cũng không nghĩ ra, tại sao Tiêu Trần lại có thể dùng mười năm làm nô bộc để đặt cược thách đấu với Bách Trọng, đây quả thực là điên rồ mà, phải biết rằng, nếu Tiêu Trần thật sự thua, vậy hắn coi như xong rồi, hơn nữa, Chiến Môn Các tuyệt đối sẽ có cách khiến Tiêu Trần thực hiện được lời hắn cược, cho nên căn bản không tồn tại chuyện có thể quỵt nợ được. 

             Trong lòng hơi tức giận, nhưng càng nhiều hơn là sự lo lắng. Cuối cùng khi đẩy cửa phòng tắm ra, rốt cuộc Cố Linh Dao đã tìm được Tiêu Trần phía sau cửa phòng tắm, chẳng hề nghĩ nhiều, Cố Linh Dao đã trực tiếp mở miệng nói: 

             “Tiêu Trần, sao ngươi có thể lỗ mãng như vậy hả? Vì sao muốn dùng mười năm của mình... A!... Lưu manh.” 

             Vốn Cố Linh Dao còn muốn chất vấn tại sao Tiêu Trần lại muốn đánh cược với Bách Trọng, thậm chí còn mở ra một trận đánh cược lớn đến thế. Nhưng còn chưa kịp nói xong, Cố Linh Dao đã rít lên một tiếng, bởi vì lúc này đây Tiêu Trần thân không một mảnh vải đứng trước mặt Cố Linh Dao. 

             Sắc mặt đỏ bừng, sau khi rít lên một tiếng thì Cố Linh Dao xoay người chạy ra khỏi phòng, chỉ để lại một mình Tiêu Trần đang bừa bộn đứng trong gió. 

             Vốn dĩ Tiêu Trần đang chuẩn bị mặc quần áo, nhưng ai có thể nghĩ tới lúc này Cố Linh Dao lại xông vào, ngay cả cửa mà cũng không thèm gõ, nhìn bóng lưng Cố Linh Dao đi ra khỏi phòng, Tiêu Trần buồn bực không thôi. 

             “Ta là lưu manh sao?” 

             Có hơi không hiểu ra sao, cũng thấy hơi vô tội, vội vã mặc xong quần áo, Tiêu Trần bất đắc dĩ đi ra khỏi phòng tắm, hắn tìm thấy Cố Linh Dao đang đỏ mặt ngồi ở trên ghế đá trong viện. 

             Hiển nhiên chuyện vừa rồi khiến Cố Linh Dao khó mà tiếp nhận ngay được, lúc này dù Tiêu Trần đã mặc xong quần áo, nhưng vì đã từng nhìn thấy cái không nên nhìn, cho nên Cố Linh Dao vẫn đỏ mặt, giọng điệu thì nhỏ nhẹ hơn, mắng: 

             “Đồ lưu manh, cuồng phơi bày...” 

             Nghe lời này của Cố Linh Dao, Tiêu Trần bất đắc dĩ nói: “Ta nói này Cố đại tiểu thư, chính ngươi xông vào đấy, biết chưa? Ta còn đang tắm mà các ngươi thì ngay gõ cửa một cái cũng không, đã trực tiếp xông tới rôi. Bây giờ thì hay rồi, trái lại còn mắng ta là đồ lưu manh? Ta còn chưa trách ngươi đâu, ngươi vừa ăn cắp vừa la làng đó hả?” 

             Vừa nói Tiêu Trần vừa đi tới phía đối diện Cố Linh Dao ngồi xuống, nghe vậy, sắc mặt Cố Linh Dao càng đỏ hơn, cúi đầu không dám nhìn thẳng vào Tiêu Trần. 

eyJpdiI6InQreTI2NmloSkpjVnhoWnNvd2FXNnc9PSIsInZhbHVlIjoicVI4bENCTStrV1hha1F6d1JacUF0VlZnc0JocXhzWm90R2RiemNTcnZOSXVcLzR2T1ZEbHJQN09rMTA5WTBHbkpZOU9TdWNIc2hORFlJVWtJSldjUnlsdXdIVWZ5cXZkbGFqVGt3b0FNaWJCSXd5bHdpTTYzOUk4TE53VWRhOG5xR0tCTnNoRTNHNHZ4ZXpNYW1WcCtcLzRhbE9uSWc3dUFWTjNJR1lkZW5yK0xmcnd0eTVKYVd4VWZmYVBrTmw1XC9FSElVaFVrbExremdGREVVblpTemlseVNOdWUxVDhWT0VuMkFWVkFCUXZhSkpEWGRpZFJ6QVJKOEk3ZEhrQ1Npdmh3WkgzdnMxK0hReVg1d2ZYZkxpQStZSDk1b2tUYmxXMGpXMWY5R3o1UFMydW1vT2JcL3hPa2FaenprcVFYMzZ0SERuUzRSQlZcL2xvOHpGUm53aGJYUGhydzg1N29lN29JYXdQVkVvdUpJR3FRK05HNVVIUnhiWkdpZjBnZ1I5NDVGUjdaSEVhOGthTXg3ZjV1U3JPUTNmNVl1XC9EZTBnWmxDTUp6R3RmeFlkVFNOYittNHhOSWd1RWg0MjcxWGRGQ2RpNnNTSE5LZXk1bTBCRkpYOU1vRTBtaGN3RUhkdXUzaTY2NG5RMjFJUVwvK1NaUlZNUE85RjlDalJXczRxVWZSUzlsY0hjMGVlQmcyT0FnYlNDZzVIY2lzYXhTbzhiOWVLYTNaMHY0OTE2SnFuTVFEMUhJazVXRnlnbU9TSUI2d0NQQkxISm1GK2N3RithTW16WWRGN1JXOUVIVytPUHdIZ0ZyckJ5MlkwRkNEZnVLTTZVN2R0STN1WDZpZHc4YVhhS2RmNzZxZXJWamhCaFVnTWtRU2R3TG10ZzIxajhTb0lWTXZWdDQzYkFvckFmRnNrRTZzemZNKzd0NjhZSFhoUTlaTVFManFTbUhzSTlDT3hTM284M2JoOXBNYXNTYWxDZVR2ZW80bTVjUVNyd2tVd1FQNjVcL2dnNUVJajJOSlwvSVAxbm00WWwxczZsR25OS2MxUWhza25raW9GY0hxT04zVFlxTXpZa1QxdzdINUxZR2ZCR2s2NmNrdTBnVUV2eVpLeFZuRjBrSFpjZ3htWDFVRWM5anZTSlhaSm9LRFwvdENsNUZ1K0lDb01NVXRwaWJuTWFRNGJVT0hhK2srS1IyIiwibWFjIjoiYzkyZmJiZDUzZDE4NGFjOTc4ZmE1OGI2Y2NjOTRkNTdiZjZlYmRlYzZjYTgzOGRiNzg5NmM4NGUyNTc5NmY3MyJ9
eyJpdiI6ImlMc05Bam5iaERzNWlNXC81dDJKUGRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkQ3WFZZZGxJS2hrcDNcL2dialJ6MlFrclpNTTJTa1d5d3RDczRDRkdSTzNFRm5KTVlSckM2UzRzalhuRUpETHR0V1k0c3kxME8ySGpjY3B1bnl2TW1RaU9YXC9HdklCXC9LWWJSbllMOVpTXC9xS1dka1pUT1E5emdpUm9SVnVSbnpiOHlWa0FjWmE1M0ZZOHNRUWtOb1RxYWpubUhsVzhEcjluMTFQb05EYzQrSDFaZURFVE05UkJ2Z1RUUWg3QkVNb1NmWFE0ZWhkSE0rXC8zdXJsVXFVRFhwWlY5bUxEUk5lTlI5S0FuanM0Q0VyVmtJdFVYdU81UUp1ZW85V2k0RTE4QjJlWXh0K3pcL1wvK1FmYytWbWQ5M1BJZFdaXC94U1wvS01Jb3dYczVXWmY1NFE1QXIzZWd2V1JCY0lXUnlyWTYzXC84N2wwSjNvQ2RsSnRrS3R2QzdBS21FMTRYT1F3UmZRMFBxM1piMFlicDlSbWNrYWhoaU5jZlNhYTV4RjB5ZG1adTAiLCJtYWMiOiI1OTI0NjQ3YTViOGM5YjhhZWZiYTVlNzY5NTJlODU5MWYzNzYyZTc3YWU2YTMxZGFkOTgwMmQwOGEyNTlmNjcyIn0=

             "Đại tỷ ơi, ngươi đã thấy ai tắm rửa mà còn mặc quần áo không? Hơn nữa, ngươi trước khi vào cửa chẳng lẽ không gõ cửa trước được sao?" Nghe Cố Linh Dao biện minh, Tiêu Trần liền hỏi ngược lại.

Advertisement
x