Bất thình lình xảy ra biến hóa lớn như vậy đã khiến cho tất cả đệ tử các tông đang ở trong bí cảnh Hắc Ngục và nhóm tử tù đều sững sờ nhìn về phía chân trời.
Bầu trời giống như là bị người ra mạnh mẽ xé rách ra, chẳng qua muốn làm được điều này cũng chỉ có một mình Thánh Giả ra tay mới có thể làm được. Phải biết rằng, bí cảnh Hắc Ngục chính là được lực lượng của Thiên Phong Thánh Giả gia trì, Bán Thánh cơ bản là không có cách nào tiến lên phá vỡ.
Trên mặt Tiêu Trần cũng lộ ra vẻ ngưng trọng giống như những người khác, hắn nhìn vào cái khe nứt khổng lồ ở phía chân trời kia, trong miệng lẩm bẩm: “Đây là do Thánh Giả ra tay sao?”
Có thể mạnh mẽ xé rách không gian của bí cảnh Hắc Ngục, điều này chỉ có mình Thánh Giả mới có thể làm được. Chẳng qua ai lại dám ở phía sau bí cảnh Hắc Ngục ra tay cơ chứ? Chẳng lẽ không sợ chọc giận Thiên Phong Thánh Tông hay sao?
Trong lòng mọi người hết sức nghi ngờ, cùng lúc đó sau khi khe nứt xuất hiện, vẻn vẹn hơn mười hơi thở về sau, từ bên trong khe nứt loáng thoáng xuất hiện không ít bóng người.
“Tiêu Trần, bên trong có người.” Nhìn thấy những bóng người này, Cố Linh Dao giật mình, ngạc nhiên nói.
Tiêu Trần cũng không để ý đến nỗi kinh ngạc của Cố Linh Dao, hắn đương nhiên cũng nhìn thấy bên trong khe nứt có người. Chẳng qua những kẻ này là ai, vì sao lại tiến vào bí cảnh Hắc Ngục này? Phải biết rằng, bí cảnh Hắc Ngục chỉ là một cái thế giới nhỏ mà Thiên Phong Thánh Tông dùng để giam giữ tù nhân, hoàn toàn không có bất kỳ giá trị gì cả.
Không thể làm rõ lai lịch của những kẻ này, Tiêu Trần cũng không muốn suy đoán bậy bạ, trên mặt hắn lộ vẻ ngưng trọng nhìn hết thảy những thứ này. Dù sao thiết nghĩ nếu như có chuyện gì thì cũng có Thiên Phong Thánh Tông tới giải quyết.
Dưới cái nhìn chăm chú của mọi người, lần lượt từng thanh niên nam nữ mặc trang phục khác nhau từ trong khe nứt đi ra, nhìn thấy những thanh niên nam nữ này, Tiêu Trần và đệ tử các tông đều sững sờ.
Tuổi của những người này rất trẻ, có lẽ cũng không lớn hơn các đệ tử ở đây chút nào. Với lại, từ khí chất của bọn họ có thể phán đoán ra được, đám người này cũng không phải nhân vật tầm thường.
Một nhóm người như vậy tiến vào bí cảnh Hắc Ngục này đến cùng là vì cái gì?
Đám người Tiêu Trần đang đánh giá những nam nữ trẻ tuổi ở trên không trung, nhóm người này nhân số không ít, có khoảng hơn trăm người. Trong lúc mọi người ở đây đang đánh giá bọn họ, những thanh niên nam nữ đứng ngạo nghễ ở phía chân trời kia cũng đang đánh giá bí cảnh Hắc Ngục trước mặt.
“Đây chính là bí cảnh Hắc Ngục của Thiên Phong Thánh Tông à? Cũng chỉ đến như thế mà thôi.” Trong số những kẻ đang tụ tập có một kẻ lên tiếng cười nói.
“Bí cảnh Hắc Ngục này chỉ là một cái thế giới nhỏ mà Thiên Phong Thánh Tông dùng để giam giữ tù nhân, cũng bởi vì nguyên nhân tuyển chọn Thánh Tông mới có thể mở ra, đương nhiên không có chỗ nào hơn người rồi.”
Nghe vậy, một người khác mở miệng nói:
“Ha ha ha ha, cũng không biết người của phủ Thiên Phong có sức mạnh hay không, Thánh Giả đại nhân tự mình ra tay đưa chúng ta tới đây, nếu như người của phủ Thiên Phong quá yếu, vậy thì chẳng có gì thú vị cả.”
Đối với bí cảnh Hắc Ngục và đệ tử các tông của phủ Thiên Phong, đám thanh niên nam nữ này đều cảm thấy rất hứng thú. Ngay lúc bọn họ còn đang nói chuyện, từ bên trong vết nứt không gian truyền đến một luồng khí tức kinh khủng, cảm giác được luồng khí tức này, Tiêu Trần khẽ nhíu mày:
“Tới rồi…”
Luồng khí tức này xuất hiện khiến cho trong lòng Tiêu Trần trầm xuống, mặc dù nó không có nhằm vào bất kỳ ai nhưng luồng khí tức này ép tới vẫn làm cho hắn có chút không thở nổi. Rất dễ nhận thấy, người có khả năng có được lực áp bức như vậy chỉ có Thánh Giả chân chính mà thôi.
Quả nhiên là có Thánh Giả ra tay, ngay lúc giọng nói của Tiêu Trần rơi xuống, đúng như dự đoán, một người đàn ông trung niên tướng mạo cực kỳ hung tàn thô lỗ cuồng dã từ trong khe nứt bước từng bước một đi ra.
Người đàn ông thô lỗ cuồng dã kia rất cường tráng, mặt chữ quốc, trên mặt tràn đầy râu ria, vừa mới xuất hiện đã khiến cho người ta có một loại cảm giác cực kỳ hung tàn điên cuồng.
“Ha ha ha ha, Thiên Phong, lão tử đến rồi đây, sao ngươi còn chưa ra tiếp đón?”
Người đàn ông trung niên vừa xuất hiện đã đưa mắt nhìn đệ tử các tông bên dưới một lượt, sau đó cười vang nói.
Giọng nói giống như sấm sét, hệt như âm thanh của trời, truyền khắp từng ngõ ngách của bí cảnh.
“Người này là ai? Khí tức thật kinh khủng…”
Nghe thấy tiếng cười của người đàn ông trung niên kia, đệ tử các tông đang ở trong bí cảnh Hắc Ngục nhỏ giọng nói.
Mặc dù chưa biết người đàn ông trung niên kia là ai, nhưng bọn họ cũng giống như Tiêu Trần, đã có rất nhiều người đoán ra được người đàn ông trung niên này chính là một vị Thánh Giả đương thời, cực kỳ khủng bố, có thể nói chính là nhân vật đứng đầu ở Thiên Hà lục địa.
Một vị Thánh Giả dẫn theo một đám nam nữ trẻ tuổi đột nhiên xuất hiện ở bí cảnh Hắc Ngục, hết thảy những chuyện này đều quá mức quỷ dị. Có điều trong lúc mọi người ở đây còn đang nghi ngờ trong lòng, một nam tử mặc trường sam màu trắng chậm rãi xuất hiện ở trước mặt người đàn ông trung niên kia.
Giống như là từ hư vô xuất hiện, không có bất cứ dấu hiệu nào, so với người đàn ông trung niên thô lỗ cuồng dã kia, nam tử áo trắng này có vẻ nho nhã hơn hẳn. Trên người hắn ta cũng không lộ ra một chút khí tức nào, mặc dù hắn ta chỉ đứng ở nơi đó nhưng lại không có bất kỳ ai dám coi nhẹ hắn ta.
Sắc mặt nam tử áo trắng bình tĩnh, thản nhiên nói:
“Thiên Nhạc, ngươi lại muốn bới móc chuyện gì nữa đây?”
Lại là một vị Thánh Giả xuất hiện, nhìn hai vị Thánh Giả đối đầu với nhau trên không trung, Tiêu Trần hiển nhiên là không biết thân phận của hai người. Có điều nói đến hai người này, ắt hẳn đều là người có tiếng có tăm của Thiên Hà lục địa.
Người đàn ông thô lỗ cuồng bạo này chính là Thiên Nhạc Thánh Giả, Thánh Giả của phủ Thiên Nhạc, Thiên Nhạc Thánh Tông dưới quyền quản lý của Cổ Thánh Châu. Mà nam tử áo trắng còn lại chính là Thánh Giả của Thiên Phong Thánh Tông, danh hiệu Thiên Phong Thánh Giả.
Thiên Phong Thánh Tông và Thiên Nhạc Thánh Tông, hai bên đều nằm trong địa giới Cổ Thánh Châu. Đối mặt với giọng nói hờ hững của Thiên Phong Thánh Giả, Thiên Nhạc Thánh Giả hoàn toàn phớt lờ, chỉ cao giọng cười nói:
“Ha ha ha ha, ta đây không phải là dẫn đám đệ tử mới của Thiên Nhạc Thánh Tông chúng ta tới Thiên Phong Thánh Tông của ngươi lĩnh giáo một chút rồi hay sao? Hai tông luận bàn một chút, Thiên Phong, ngươi hẳn là sẽ không từ chối đúng không?”
Thiên Nhạc Thánh Tông chỉ mới bắt đầu tuyển chọn Thánh Tông gần đây, có điều đã kết thúc, lúc này hơn trăm thanh niên đứng ở sau lưng Thiên Nhạc Thánh Giả kia chính là nhóm Thiên Kiêu trẻ tuổi vừa mới gia nhập Thiên Nhạc Thánh Tông.
Nghe lời này của Thiên Nhạc Thánh Giả, Thiên Phong Thánh Giả chỉ hờ hững đảo mắt nhìn một vòng hơn trăm người này, bị một Thánh Giả dò xét, hơn trăm tên đệ tử của Thiên Nhạc Thánh Tông lập tức cảm giác được áp lực như núi. Mặc dù Thiên Phong Thánh Giả không có đặc biệt nhằm vào bọn họ, nhưng áp lực đến từ Thánh Giả vẫn như cũ làm cho bọn họ không ngừng căng thẳng.
Vẻn vẹn chỉ trong chốc lát, Thiên Phong Thánh Giả lập tức thu hồi tầm mắt, khóe môi cong lên lộ ra một nụ cười yếu ớt: “Chỉ vì muốn luận bàn mà ngươi đặc biệt xé rách không gian bí cảnh Hắc Ngục của ta à?”
“Ha ha ha, đây còn không phải là sợ ngươi không đồng ý đó sao? Nếu như ta không tự mình ra tay, sao ngươi có thể để cho đám tiểu tử của Thiên Nhạc Thánh Tông chúng ta tiến vào chứ?” Nghe vậy, Thiên Nhạc Thánh Giả không chút để ý cất giọng cười vang.
Mạnh mẽ xé rách không gian bí cảnh Hắc Ngục, lại còn nói rất hay là luận bàn một chút, nghe thấy lời này của Thiên Nhạc Thánh Giả, vẻ mặt Thiên Phong Thánh Giả vẫn như cũ mỉm cười thản nhiên:
“Có nghe thấy không, bây giờ ở đây toàn bộ đều là thế hệ Thiên Kiêu trẻ tuổi của phủ Thiên Phong, các ngươi cần phải lĩnh giáo bọn họ cho tốt, không được hạ thấp danh tiếng của phủ Thiên Nhạc chúng ta.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất