Đối mặt với thỉnh cầu mà Tiêu Trần đã nói ra, đệ tử các tông môn, ngoại trừ ba tông môn Thanh Dương Tông, Bạch Mộc Tông, m Sát Các đang chờ ở ngoài cửa ra thì các tông môn còn lại đều cực kỳ cung kính đồng ý.
Nhìn thấy đệ tử các tông môn cung kính gật đầu đồng ý với Tiêu Trần, chúng đệ tử Thiên Tề Tông mỗi một người đều vô cùng kích động. Không có biện pháp nào khác, đây chính là đãi ngộ mà chỉ có nhân tài của Tam Đại Tông Môn mới có thể đạt được. Nhưng bây giờ chỉ vì một câu của Tiêu Trần, đệ tử các tông môn lại không chút do dự đã lựa chọn đồng ý.
Tiêu Trần lúc này tương đối có một loại cảm giác giống như có thể điều khiển binh tướng.
Điều này cũng không có gì kỳ quái, chiến liên tiếp hai trận với Thiết Kiếm Môn đá chọi với đá. Đầu tiên là đánh chết Chu Hoa, lại đánh chết Ngọc Bạch và Lưu Ly, Tiêu Trần đã chứng minh được sức mạnh của mình với đệ tử các tông môn, nói Tiêu Trần ở trong bí cảnh Hắc Ngục hoàn toàn xứng đáng là vị vua không ngai cũng không khoa trương chút nào.
Cho dù là người của Ma Tà Tự hay Bạch Lam Tông, lúc này chỉ sợ cũng không dám chủ động trêu chọc Tiêu Trần nữa.
Quả nhiên, sau khi đệ tử các tông môn lần lượt đồng ý, hai tên đệ tử dẫn đầu Ma Tà Tự và Bạch Lam Môn cũng chủ động đi tới trước người Tiêu Trần, trên mặt không có chút cuồng vọng kiêu ngạo nào, ngược lại còn có chút khiêm tốn.
Đùa sao, lúc nãy Tiêu Trần làm sao để đánh chết Ngọc Bạch và Lưu Ly, hai người bọn họ đã nhìn rõ ở trong mắt, nói không ngoa chính là nếu Tiêu Trần muốn, cho dù hai người bọn hắn liên thủ đánh Tiêu Trần, chỉ sợ kết cục cũng giống như vậy.
Đối mặt với Tiêu Trần có sức mạnh cao hơn một bậc so với mình, hai tên đệ tử dẫn đầu Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông này tất nhiên sẽ không ngu ngốc đến mức chủ động trêu chọc Tiêu Trần. Ngược lại hai người bọn hắn còn nghĩ biện pháp làm sao để lấy lòng Tiêu Trần, bởi vì với sức chiến đấu mà Tiêu Trần đã thể hiện ra, trong vòng mấy năm có thể đứng vào hàng ngũ mười đại Đệ Tử Thân Truyền của Thiên Phong Thánh Tông là chuyện đương nhiên, đến lúc đó, thân phận của Tiêu Trần có thể biến hóa khôn lường, nói là cá chép hóa rồng cũng không quá đáng.
Trên mặt hai người đều lộ ra vẻ khiêm tốn, người đệ tử dẫn đầu của Ma Tà Tự nói với Tiêu Trần.
"Tiêu Trần sư huynh, ngươi yên tâm, nếu người Ma Tà Tự chúng ta gặp được ba tên bọn Hoa Trạch này, nhất định sẽ bắt giữ cho sư huynh."
Đệ tử dẫn đầu Ma Tà Tự mở miệng bày tỏ thái độ, nghe vậy người đệ tử dẫn đầu Bạch Lam Tông tất nhiên không cam lòng yếu thế nói: "Bạch Lam Tông ta cũng như vậy, nhất định sẽ không làm Tiêu Trần sư huynh thất vọng."
Thế giới thực tế chính là như vậy, ngươi không có sức mạnh, người khác nhìn cũng không thèm nhìn ngươi một cái, mà sau khi ngươi thể hiện sức mạnh lại khiến trong lòng mọi người sinh ra cảm giác sợ hãi, tất cả mọi người sẽ như Thiên Lôi sai đâu đánh đó cho ngươi.
Đối mặt với sự chủ động bày tỏ thiện ý của hai tên đệ tử dẫn đầu Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông này, Tiêu Trần cũng cười gật đầu nói: "Như vậy thì đa tạ hai vị sư đệ, sau này tất cả mọi người đều là đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông, nếu có việc cứ nói cho ta biết một tiếng, có thể giúp Tiêu Trần ta nhất định sẽ không từ chối."
"Đa tạ sư huynh." Nghe Tiêu Trần nói lời này, hai người lập tức vui vẻ, đồng thời hành lễ tạ ơn với Tiêu Trần.
Mặc dù bây giờ mọi người đến từ những tông môn khác nhau, nhưng mà tất cả mọi người sẽ nhanh chóng tiến vào Thiên Phong Thánh Tông, đến lúc đó cũng có thể nói là sư huynh đệ đồng môn. Hơn nữa, bởi vì cơ cấu của Thiên Phong Thánh Tông có chút phức tạp, cho nên trong Thiên Phong Thánh Tông phân chia cấp bậc cực kỳ nghiêm ngặt, đồng thời cạnh tranh cũng vô cùng kịch liệt. Nếu có thể có quan hệ tốt với Tiêu Trần một Đệ Tử Thân Truyền sau này như vậy, đối với bọn họ mà nói tất nhiên là không có chỗ xấu.
Cùng hai người bắt chuyện vài câu, sau đó Tiêu Trần liền quay lại bên cạnh đám người Cố Linh Dao, nhìn thấy đệ tử các tông môn cung kính với Tiêu Trần như vậy, vẻ mặt Cố Linh Dao tươi cười trêu chọc nói.
"Đại anh hùng của chúng ta cuối cùng cũng chịu quay lại, thế nào, cảm giác được đệ tử các tông môn tâng lên trời không tồi chứ?"
Đã rất lâu rồi Cố Linh Dao không nói đùa với hắn như vậy, nghe nàng ta nói lời này, Tiêu Trần đầu tiên là sửng sốt, nhưng mà rất nhanh cười đáp lại nàng ta.
"Thế nào, Linh Dao sư muội không trốn ta nữa sao?"
Vừa nói, Tiêu Trần còn chủ động nghiêng người đến trước mặt Cố Linh Dao, nhất thời sắc mặt Cố Linh Dao đỏ lên, xấu hổ trừng mắt lườm Tiêu Trần một cái sau đó chạy đi.
Nhìn thấy bộ dạng đỏ mặt chạy đi của Cố Linh Dao, Tiêu Trần cao giọng cười ha hả. Nàng ta vẫn không chút thay đổi nào, từ sau khi bị Cố Khải ép buộc đính hôn, Cố Linh Dao chính là dáng vẻ như vậy, từ tiểu nha đầu nghịch ngợm tinh quái hoàn toàn biến thành một hoàng hoa đại khuê nữ hay xấu hổ ngượng ngùng.
Biết Cố Linh Dao vì sao lại như vậy, điều này, Tiêu Trần cũng có chút bất đắc dĩ, thật lòng Tiêu Trần không cảm thấy phản cảm với Cố Linh Dao, chẳng qua là chẳng hiểu ra sao đã bị Cố Khải ép buộc đính hôn, trong lòng Tiêu Trần không thể tiếp nhận được.
Chỉ tiếc, muốn từ chối cũng hữu tâm vô lực, Cố Khải người này hoàn toàn không cho hắn cơ hội, mà chuyện đã đến nước này Tiêu Trần cũng nghĩ thông rồi, đi bước nào tính bước đó, dù sao chỉ là đính hôn cũng không phải thành thân. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này Tiêu Trần cũng đã suy nghĩ cẩn thận, sở dĩ Cố Khải lại cương quyết bắt buộc hắn phải làm như vậy chỉ sợ là có mục đích khác.
Nếu nói là có liên quan đến Cố Linh Dao, vậy đến lúc đó nếu phải ra tay giúp đỡ thì Tiêu Trần không ngại giúp một phen, dù sao tiểu nha đầu Cố Linh Dao này cũng rất đáng yêu, hơn nữa lúc trước cũng từng giúp đỡ hắn. Còn về hôn sự, đến lúc đó hắn sẽ tìm một cơ hội thối lui.
Tiêu Trần đã nghĩ thông, nhưng mà Cố Linh Dao rõ ràng là buông không được, dù sao Tiêu Trần hiện tại là vị hôn phu trên danh nghĩa của nàng ta, cho nên mỗi lần cùng một chỗ với Tiêu Trần, Cố Linh Dao sẽ có vẻ vô cùng ngượng ngùng.
Không tiếp tục trêu chọc Cố Linh Dao nữa, bây giờ đệ tử còn lại của Thiên Tề Tông đều đã tập trung lại một chỗ, trừ đệ tử lúc trước ra ngoài chết thảm. Vốn dĩ Thiên Tề Tông có bảy mươi đệ tử, bây giờ chỉ còn lại ba mươi bốn người, tổn thất này không thể nói là không nghiêm trọng.
Không ở lại Hắc Vân Sơn lâu nữa, đệ tử các tông môn lần lượt tản đi, Tiêu Trần cũng là mang theo đệ tử Thiên Tề Tông rời đi, một khoảng thời gian kế tiếp, bởi vì có Tiêu Trần tọa trấn nên tất cả người của Thiên Tề Tông mọi người tự nhiên là một đường hát vang tiến lên.
Hiện giờ hung danh của Tiêu Trần đã hoàn toàn truyền ra, đệ tử các tông môn chỉ cần không phải là kẻ ngốc, tuyệt đối không có chuyện tìm đến người của Thiên Tề Tông gây phiền toái nữa.
Trải qua hơn mười ngày liên tiếp, mắt thấy ngày kết thúc tuyển chọn Thánh Tông cũng sắp đến, trong khoảng thời gian này dưới sự dẫn dắt của Tiêu Trần, người của Thiên Tề Tông có thể nói là thu hoạch được rất nhiều điểm tích luỹ, đồng thời dưới sự tìm kiếm của đệ tử các tông môn, đám người Hoa Trạch cũng lần lượt bị đưa đến trước mặt Tiêu Trần.
Đối với bọn họ, Tiêu Trần tất nhiên sẽ không nương tay gì cả, trực tiếp chém chết.
Vừa mới giải quyết một đám yêu thú, điểm tích lũy đạt được không ít, lúc này đám người Tiêu Trần ngồi vây quanh một chỗ nghỉ ngơi, nhìn về phía Tiêu Trần, vẻ mặt Mộc Phong hưng phấn nói.
Đột nhiên có sự thay đổi lớn như vậy, tất nhiên sẽ khiến rất nhiều người chú ý. Cũng không nói chuyện với Mộc Phong nữa, Tiêu Trần ngẩng đầu nhìn phía chân trời, vết nứt này đột nhiên xuất hiện, hơn nữa từ bên trong, có lực lượng pháp tắc dày đặc phát ra liên tục.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất