Thiên Nhạc Thánh Giả dẫn theo người thế hệ trẻ tuổi của phủ Thiên Nhạc đến bí cảnh Hắc Ngục, nói cho hay là luận bàn, chẳng qua cho dù là ai cũng nghe ra được, lúc hắn ta và Thiên Phong Thánh Tông nói chuyện, mùi thuốc súng giữa hai người cũng không phải là nồng nặc bình thường.
Phủ Thiên Phong và phủ Thiên Nhạc tiếp giáp lẫn nhau, ngày thường tiếp xúc tự nhiên sẽ không ít, mặc dù hai đại Thánh Tông tự mình thống lĩnh khu vực một phủ riêng biệt nhưng lại không ngừng ma sát, không ngừng tranh đấu qua lại lẫn nhau.
Lần tuyển chọn Thánh Tông này của Phủ Thiên Nhạc vừa mới chấm dứt, Thiên Nhạc Thánh Giả đã lập tức dẫn theo đệ tử mới bái nhập Thiên Nhạc Thánh Tông đến đây khiêu chiến, rất rõ ràng là muốn hạ mã uy của Thiên Phong Thánh Tông .
Nghe những lời này của Thiên Nhạc Thánh Giả, sau khi hơn trăm tên đệ tử kia đứng dậy cung kính gật đầu đáp xong thì lập tức nhìn về phía các đệ tử bên phủ Thiên Phong, nguyên một đám chiến ý dạt dào.
Khiêu khích, đây tuyệt đối là khiêu khích trắng trợn, nhưng mà đối với việc này, Thiên Phong Thánh Giả trái lại có vẻ cực kỳ bình tĩnh, cũng không hề có dấu hiệu tức giận, vẫn như trước hờ hững nói:
“Cuộc tuyển chọn đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông chúng ta còn có ba ngày nữa sẽ chấm dứt, đã vậy cứ để cho đám tiểu tử này đấu trong ba ngày đi.”
“Ha ha ha ha, được, vậy thì ba ngày.” Nghe lời này của Thiên Phong Thánh Giả, Thiên Nhạc Thánh Giả cười vang nói.
Thời gian tuyển chọn Thánh Tông còn có ba ngày thời gian, bây giờ Thiên Nhạc Thánh Giả cũng chỉ dẫn thế hệ thiên kiêu trẻ tuổi của Phủ Thiên Nhạc đến, đệ tử mới bái nhập của hai Đại Thánh Tông ở bên trong Bí cảnh Hắc Ngục triển khai chiến đấu trong thời hạn ba ngày.
Mặc dù không có nhắc đến vấn đề thương vong, chỉ là nếu hai vị Thánh Giả không đề cập đến, như vậy đã rất rõ ràng, cho dù có xuất hiện thương vong thì cũng chỉ có thể nói là đáng đời.
Sau khi định đoạt mọi chuyện ổn thỏa xong, hai người Thiên Nhạc Thánh Giả và Thiên Phong Thánh Giả trực tiếp rời đi, chỉ là ở lúc gần đi, Thiên Phong Thánh Giả thản nhiên bỏ lại một câu:
“Đừng để cho người ta coi thường, mạnh tay mà làm, giống như khi các ngươi chiến đấu cùng tử tù vậy.”
Lời này ý tứ quá mức rõ ràng, Thiên Phong Thánh Giả là đang nói cho mọi người biết đối mặt với đám đệ tử trẻ tuổi của phủ Thiên Nhạc này không cần nương tay, cũng không cần lo lắng hậu quả gì, cho dù ở bên trong bí cảnh Hắc Ngục có xảy ra chuyện gì cũng không cần gánh vác trách nhiệm.
Hai vị Thánh Giả rời đi, chỉ để lại đệ tử hai phủ ở bên trong Bí cảnh Hắc Ngục.
Đã không có Thánh Giả ở đây, mọi người hiển nhiên cũng bắt đầu thả lỏng. Lúc này, từ bên trong đám người của phủ Thiên Nhạc có một gã thanh niên mặc áo bào tím bước ra, dùng ánh mắt từ trên cao nhìn xuống nhìn phần đông đệ tử của phủ Thiên Phong nói:
“Đã sớm nghe nói phủ Thiên Phong là một phủ có sức mạnh yếu nhất trong Cổ Thánh Châu, nhưng mà các ngươi cần phải cố gắng lên, nếu không thì chẳng có gì thú vị cả.”
Dáng vẻ của thanh niên này quá cao ngạo, trong lời nói lại đầy vẻ miệt thị. Quả nhiên, nghe những lời này của hắn ta, đệ tử các tông của phủ Thiên Phong đều không nhịn được, lấy Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông cầm đầu, đệ tử các tông đều tới tấp bay lên trời, đi đến trước mặt đám người của phủ Thiên Nhạc. Trong đó, một tên đệ tử dẫn đầu của Bạch Lam Tông nhanh chóng tiến lên, trầm giọng quát:
“Cuồng vọng, muốn đánh nhau chúng ta phụng bồi là được, chỉ có công phu miệng lưỡi cũng không làm nên trò trống gì.”
Đối mặt với lời mắng nhiếc của tên đệ tử Bạch Lam Tông này, thanh niên mặc áo bào tím của Phủ Thiên Nhạc chỉ mỉm cười. Ngay lập tức, không hề có chút dấu hiệu báo trước nào, thanh niên áo tím trực tiếp điểm ra một chỉ, một luồng điện quang màu tím chợt lóe nháy mắt đã đánh trúng tên đệ tử Bạch Lam Tông kia.
Ai cũng không ngờ gã đệ tử mặc áo bào tím của Phủ Thiên Nhạc không nói hai lời đã động thủ, bị bất ngờ không kịp đề phòng, mặc dù tên đệ tử của Bạch Lam Tông kia phản ứng đủ nhanh, trước tiên bày ra phòng ngự, nhưng mà dưới tình huống không có đề phòng, hắn ta vẫn bị đánh lui về phía sau mấy bước.
“Ngươi muốn chết.”
Vừa lên đến đã bị đánh lén, tên đệ tử của Bạch Lam Tông làm sao có thể nhịn xuống cục tức này. Hắn ta chính là một trong tam đại đệ tử của Bạch Lam Tông, bây giờ làm trò ở ngay tại trước mặt đệ tử các tông bị người ta dùng một ngón tay đánh lui, hắn ta không chút do dự gầm lên một tiếng, lập tức vọt lên, hai người rất nhanh đã rơi vào chiến đấu kịch liệt.
Tính ra sức mạnh của tên đệ tử Bạch Lam Tông này cũng không yếu, tuyệt đối là cùng một cấp bậc với hai người Ngọc Bạch, Lưu Ly. Nhưng mà, đối mặt với công kích của hắn ta, trên mặt gã đệ tử áo tím của phủ Thiên Nhạc kia vẫn nở một nụ cười lạnh như cũ, vừa chiến đấu kịch liệt vừa lạnh giọng cười nói:
“Ta đã từng nghe nói qua Tam Đại Tông Môn của phủ Thiên Phong, nhìn cách ăn mặc của ngươi hẳn là đệ tử của Bạch Lam Tông đúng không, chỉ có chút sức mạnh này, thật là không thú vị chút nào.”
“Ngươi nói cái gì? Chết đi cho ta!”
Gã thanh niên mặc áo bào tím kia hết lần này tới lần khác nhiều lần nhục nhã chính mình, tên đệ tử của Bạch Lam Tông này sớm đã tức giận đến mức không thể áp chế được. Hắn ta gầm lên một tiếng, thế công trong tay càng thêm hung mãnh.
Nhìn hai người lao vào chiến đấu kịch liệt, đây là lần đầu tiên đôi bên giao chiến, người của những tông môn khác cũng không có đi vào góp vui. Tiêu Trần dẫn theo đệ tử Thiên Tề Tông vẫn đứng nguyên tại chỗ, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía cuộc chiến trên không trung.
“Tiêu Trần, ngươi nói xem trong hai người này ai sẽ thắng?”
Cố Linh Dao đứng ở bên cạnh Tiêu Trần vừa xem vừa nhỏ giọng hỏi.
Nghe lời này của Cố Linh Dao, Tiêu Trần không chút do dự trả lời:
“Sức mạnh của thanh niên mặc áo bào tím kia rất mạnh.”
Ý tứ của Tiêu Trần rất rõ ràng, không cần nói cũng biết, sức mạnh của thanh niên áo tím rất mạnh, tên đệ tử của Bạch Lam Tông chắc chắn sẽ thua.
Nghe lời này của Tiêu Trần, Cố Linh Dao trầm tư một lát, sau đó mỉm cười nói:
“Vậy để cho cân bằng ngươi phải ra tay rồi, phủ Thiên Nhạc trước giờ vẫn luôn là đối thủ một mất một còn của phủ Thiên Phong, nếu như lúc này thua, cả phủ Thiên Phong chúng ta sẽ mất sạch thể diện.”
Nếu Tiêu Trần đã nói tên đệ tử của Bạch Lam Tông này chắc chắn sẽ thua, vậy những người khác có đi lên chỉ sợ kết quả cũng giống nhau, chỉ có thể để cho Tiêu Trần lên mà thôi.
Ngay lúc Cố Linh Dao vừa dứt lời, quả nhiên, tên đệ tử của Bạch Lam Tông kia đã bị đánh bại, bị thanh niên áo tím một chưởng đánh trúng ngực, cả người trực tiếp bay ngược ra, trong miệng mạnh mẽ phun ra một ngụm máu tươi.
“Yếu quá, phủ Thiên Phong các ngươi đúng là quá yếu, không có ý nghĩa, hay là để ta tiễn ngươi lên đường đi.”
Mặc dù thanh niên áo tím đã đánh bại tên đệ tử của Bạch Lam Tông, nhưng mà hắn ta hiển nhiên không muốn buông tha cho tên đệ tử Bạch Lam Tông này. Hắn ta trực tiếp điểm một chỉ ra, điểm ra một luồng điện mang màu tím giống như ban nãy. Chẳng qua luồng điện mang lần này mạnh hơn lúc nãy không ít, đánh thẳng tới ngực tên đệ tử Bạch Lam Tông kia.
Mắt thấy điện mang màu tím đánh úp lại, sắc mặt tất cả mọi người của phủ Thiên Phong phút chốc trầm xuống, thanh niên áo tím này rõ ràng là muốn giết người.
Vừa lên đến đã giết người, như vậy không thể nghi ngờ, trong nháy mắt hắn ta đã châm lên lửa giận của toàn thể mọi người trong phủ Thiên Phong, nhất là Bạch Lam Tông. Lúc này hai tên tam đại đệ tử còn lại của Bạch Lam Tông đồng thời tức giận lớn tiếng quát:
“Nếu ngươi dám làm tổn thương đến một cọng tóc gáy của sư đệ ta, ta sẽ giết sạch đám người phủ Thiên Nhạc các ngươi.”
“Ái chà, một đám kiến hôi mà cũng muốn giết ta sao? Quả thực là chuyện cười.”
Ở giây phút sau cùng, Tiêu Trần đột nhiên xuất hiện, tốc độ cực nhanh làm rất nhiều người ở đây đều không kịp phản ứng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất