Tên Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn này chợt nổi lên sát ý, đối với việc này, Điền Quốc Xuyên tự nhiên không có khả năng cứng rắn chiến đấu chính diện cùng hắn ta, không nói đến chênh lệch giữa bản thân hai người, cũng hoàn toàn không có khả năng so sánh Thiên Tề Tông với Thiết Kiếm Môn. Đương nhiên đây cũng là bởi vì Điền Quốc Xuyên không biết tu vi chân chính của Cố Khải, nếu không có lẽ ông ta sẽ không nghĩ như vậy.
Đối với hai tên Bán Thánh trưởng lão của Thiên Phong Thánh Tông ở trên tòa đầu tiên mà nói, nghe được lời nói này của Điền Quốc Xuyên, trong đó sắc mặt một tên Bán Thánh trưởng lão Thiên Phong Thánh Tông trầm xuống, ánh mắt ông ta nhàn nhạt liếc mắt nhìn Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn trong cơn giận dữ nói.
“Quy củ của Thánh Tông không cho phép xúc phạm, Thiết Kiếm Môn, nếu các ngươi muốn nếm thử lửa giận của Thánh Tông thì có thể thử một lần.”
Lời nói của trưởng lão Thánh Tông này đã rất rõ ràng, cũng không có thiên vị bất cứ kẻ nào, hoàn toàn đứng ở trên lập trường công bằng nói chuyện.
Trước tiên không nói đến quy củ của Thiên Phong Thánh Tông, sở dĩ Tiêu Trần làm như vậy cũng hoàn toàn bởi vì Thiết Kiếm Môn tự mình muốn tìm đường chết, nếu không phải do Ngọc Bạch và Lưu Ly trói Cố Linh Dao cùng một đám đệ tử của Thiên Tề Tông lại thì sao Tiêu Trần lại như thế được?
Hơn nữa, mới vừa rồi ở Thiên Tề Tông chết thảm, thậm chí chính lúc bị mọi người Thiết Kiếm Môn bắt được, tên Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn này vẫn luôn lộ ra nụ cười tươi, có thể thấy được hắn ta cũng rất hy vọng Ngọc Bạch và Lưu Ly có thể chém chết Tiêu Trần.
Chỉ cho phép Thiết Kiếm Môn ngươi chém giết Thiên Tề Tông lại không cho phép Thiên Tề Tông chém chết Thiết Kiếm Môn sao? Không thể không nói, mặt mũi tên Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn này có chút khó coi.
Còn nữa, Thiên Phong Thánh Tông căn bản không cần nhìn mặt Thiết Kiếm Môn, càng không cần bận tâm đến cảm nhận của Thiết Kiếm Môn. Tiêu Trần biểu hiện ra lực chiến cường đại như vậy, ngày sau nếu gia nhập Thiên Phong Thánh Tông tin rằng nhất định có thể mở rộng tiền đồ tương lai, so sánh với ba người Ngọc Bạch đã chết kia đương nhiên không có giá trị gì, Thiên Phong Thánh Tông cũng không cần lãng phí thời gian trên người ba người chết đó.
Hắn ta bình thản nói một câu, chỉ là khi nghe câu nói này, khí tức trên người tên Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn này nhanh chóng được làm dịu đi. Thiết Kiếm Môn rất mạnh, nhưng dù cho bọn họ có một trăm lá gan cũng không dám khiêu chiến với Thiên Phong Thánh Tông.
Bỏ qua Thánh Giả đại nhân không nói đến, nhưng cho dù chỉ tính số lượng Bán Thánh của Thiên Phong Thánh Tông cũng tuyệt đối không phải chuyện Thiết Kiếm Môn có thể so sánh được, Thiết Kiếm Môn có lớn mạnh như thế nào thì trong Bán Thánh cũng chỉ vẻn vẹn có ba người, ngay cả số lẻ của Thiên Phong Thánh Tông cũng không bằng.
Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn vội vàng xoay người hành lễ với hai tên trưởng lão Thánh Tông, hắn ta cung kính nói: "Trưởng lão hiểu lầm rồi, mới vừa rồi ta nhất thời nóng nảy, nếu có chỗ thất lễ, mong trưởng lão đại nhân có thể tha thứ cho.”
Nghe thấy hắn ta chủ động nhận sai, hai tên trưởng lão Thánh Tông cũng không nói thêm gì nữa, một người trong đó khoát tay áo nói: “Nhớ kỹ, trong quá trình tuyển chọn Thánh Tông nếu phát sinh bất cứ chuyện gì đều không được nghĩ đến chuyện sau này trả thù, nếu bị Thánh Tông biết được có ai dám phá hư quy củ này, cho dù là ai, ta nghĩ cũng không cần thiết phải tiếp tục tồn tại ở phủ Thiên Phong nữa.”
“Vâng, trưởng lão nói phải.” Nghe lời nói này, Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn liên tục gật đầu đáp.
Dưới sự ra mặt của trưởng lão Thánh Tông, Thiết Kiếm Môn nhanh chóng im ắng đi, sau khi thị nữ mang ghế dựa mới tới, tên Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn này lại lập tức ngồi xuống một lần nữa, không nói gì cả, cho dù bất kỳ kẻ nào cũng đều biết sự việc khẳng định sẽ không đơn giản như vậy.
Ngoài sáng đi không được, trong tối đến cũng được đi, nếu không được thì để cho chấp sự hoặc đệ tử của Thiên Phong Thánh Tông ra tay cũng được chứ? Phải biết rằng mấy năm nay Thiết Kiếm Môn có không ít người bái nhập vào Thiên Phong Thánh Tông.
Sự tình nhìn có vẻ sẽ kết thúc như vậy, Bán Thánh cường giả Thiết Kiếm Môn cũng không dám nói to, nhưng tất cả mọi người ở đây đều hiểu được tất cả chuyện này chỉ mới bắt đầu, thủ đoạn của Thiết Kiếm Môn tự nhiên không chỉ dừng lại ở đây được.
Cũng là lúc các cường giả trong đại điện trở về bình tĩnh lại, bên trong bí cảnh Hắc Ngục, dưới sự dẫn dắt của Cố Linh Dao, các đệ tử còn sót lại của Thiết Kiếm Môn hầu như không còn có bất kỳ chuyện ngoài ý muốn nào bị chém giết.
Một trăm đệ tử Thiết Kiếm Môn tiến vào bí cảnh Hắc Ngục cũng không có ai sống sót. Không nên cảm thấy Tiêu Trần quá mức tàn nhẫn, nói trắng ra, Thiết Kiếm Môn cho tới bây giờ đều không nghĩ tới việc sẽ buông tha Thiên Tề Tông, nếu bọn họ thắng lợi, người của Thiên Tề Tông khẳng định một người cũng không sống nổi, Tiêu Trần làm như vậy chỉ là lấy đạo chữa người mà thôi.
Trơ mắt chứng kiến toàn quân đệ tử Thiết Kiếm Môn bị tiêu diệt, lúc này các đệ tử xung quanh cũng nhao nhao muốn rời đi, không có biện pháp khác, cũng không thể đắc tội sát thần Tiêu Trần này được. Hơn nữa, nhìn lúc chiến đấu trước mà xem, sức mạnh của Tiêu Trần hiển nhiên đã lên thẳng Thập Đại Đệ Tử Thân Truyền phủ Thiên Phong, ở trong bí cảnh Hắc Ngục này, nói hắn là vô địch chỉ sợ cũng không quá đáng đâu.
Một người ác như vậy còn có ai có thể chạy tới trêu chọc hắn được chứ.
Các đệ tử đang chuẩn bị rời đi thì đúng lúc này, Tiêu Trần vẫn đứng ngạo nghệ lại đột nhiên mở miệng nói: “Chư vị xin dừng bước.”
Dừng bước? Nghe lời nói này của Tiêu Trần, các đệ tử cũng không dám hành động loạn, đồng thời trong lòng bọn họ nghi hoặc không thôi, chuyện này đều đã xong rồi, Tiêu Trần còn muốn làm cái gì nữa? Chẳng lẽ hắn muốn cướp tất cả đệ tử Tông Môn sao?
Điều này rất có thể sẽ xảy ra, sức mạnh của Tiêu Trần vẫn luôn thể hiện rõ, với sức mạnh của hắn, nếu Ma Tà Tự và Bạch Lam Tông không hợp tác với nhau, chỉ sợ cũng không có biện pháp đối phó với hắn, nếu hắn thật sự muốn cướp các đệ tử ở đây cũng không phải là không có khả năng.
Nghĩ tới đây, tất cả mọi người đều mang vẻ mặt nghiêm trọng, chỉ là Tiêu Trần nhanh chóng nói ra mục đích của mình.
“Chư vị chắc hẳn cũng nên biết, mấy ngày trước, các đệ tử ba tông Thanh Dương Tông, Bạch Mộc Tông và m Sát Các này đã biến đệ tử Thiên Tề Tông ta làm bia đỡ đạn, dẫn đến đệ tử Thiên Tề Tông ta chết thảm trọng, Tiêu mỗ muốn nhờ chư vị một chuyện nhỏ này, phiền chư vị chú ý nhiều hơn đến Hoa Trạch và ba đệ tử dẫn đầu, nếu có ai gặp phải bọn họ thì có thể ra tay bắt lấy, coi như Tiêu Trần ta nợ các ngươi một tấm nhân tình, ngày sau nhất định sẽ báo đáp.”
Tiêu Trần trực tiếp nói ra mục đích của mình, nghe lời nói này, các đệ tử đều âm thầm thở phào nhẹ nhõm, thì ra là việc này sao.
Đối với hành vi của ba đệ tử Thanh Dương Tông, bọn họ cũng có nghe qua, vừa lúc này có đệ tử của ba tông này đều ở đây, chẳng qua cũng không phải đội ngũ do ba người Hoa Trạch dẫn đầu.
Lúc này thấy Tiêu Trần nói ra việc này, đệ tử ba tông Thanh Dương Tông, Bạch Mộc Tông và Ngân Sa Tông này đều mang sắc mặt vô cùng khó coi, hiển nhiên đều có chút sợ Tiêu Trần sẽ đem chuyện này tính sổ lên đầu bọn họ, sau đó cũng chém tận giết tuyệt tựa như Thiết Kiếm Môn vậy.
Nhưng đối với việc này, bọn họ cũng chỉ suy nghĩ nhiều mà thôi, Tiêu Trần không có ý tứ chém giết toàn bộ ba tông môn này, bởi vì vốn dĩ chuyện này cũng không phải chuyện của bọn họ.
“Bọn ta cũng vậy.” Có người thứ nhất đồng ý thì nhanh chóng lục tục theo, một đám đệ tử tông môn khác cũng mở miệng đáp ứng với thái độ cực kỳ cung kính.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất