Một mặt, tất cả mọi người đều đang suy đoán về thân phận của Tiêu Trần, mặt khác họ vừa âm thầm chờ mong xem rốt cuộc Tiêu Trần có thể đi được tới bước nào. Nếu Tiêu Trần thực sự có thể một lần hành động mà thông qua luôn Bách Luyện Cốc, chỉ sợ rằng toàn bộ Thiên Tề Tông sẽ vì thế mà chấn động.
Chẳng cần biết mỗi cử động của bản thân sẽ gây trận chấn động như thế nào, thời gian ba canh giờ đối với Tiêu Trân lại chỉ trôi qua trong giây lát. Dưới sự trợ giúp của đan dược chữa thương, trạng thái thân thể của Tiêu Trần cũng đã khá hơn một chút, nhưng khoảng cách tới trạng thái đỉnh cao của hắn vẫn còn khá xa. Kể cả với tình trạng thân thể thế này, Tiêu Trần cũng không lựa chọn từ bỏ, dứt khoát bước vào bên trong Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên.
Cũng cùng lúc Tiêu Trần tiến vào bên trong Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên, lúc này, hai người có khoảng cách vị trí gần nhất so với Tiêu Trần là Cố Linh Dao và Tào Hòa cũng đang ra sức leo lên vị trí cao hơn.
Hiện nay Cố Linh Dao đã đạt tới Đệ Nhị Thập Thất Trọng Thiên, còn Tào Hóa cũng đã ở Đệ Nhị Thập Nhị Trọng Thiên, về phần những người khác, họ đều đang ở dưới Đệ Nhị Thập Trọng Thiên.
Bình thường, nếu không phải là Kiêu Vương thì cơ bản sẽ không thể đột phá được Đệ Nhị Thập Trọng Thiên của Bách Luyện Cốc, cho nên, bây giờ ngoại trừ ba người Tiêu Trần, Cố Linh Dao và Tào Hòa ra, thì những đệ tử Thiên Kiêu khác đều đang vật lộn ở những Trọng Thiên phía dưới của Đệ Nhị Thập Trọng Thiên, đến cả như Mộc Phong hiện giờ cũng chỉ mới tới Đệ Thập Thất Trọng Thiên.
Không thể không nói, hai người Cố Linh Dao và Tào Hòa cũng đã biểu hiện đủ tốt rồi, đặc biệt là Cố Linh Dao, nàng chỉ dùng thời gian hai mươi ngày mà đã đi tới Đệ Nhị Thập Thất Trọng Thiên. Nếu đội lại là những lần Bách Luyện Cốc mở ra trước, thì với thành tích như vậy của mình, Cố Linh cũng hoàn toàn sẽ có được muôn người chú ý. Nhưng thật đáng tiếc, lần này bởi vì sự tồn tại của Tiêu Trần, mà Cố Linh Dao và Tào Hòa cũng bị mọi người lãng quên.
Người học võ chính là dựa vào bản lĩnh để phân cao thấp, dưới hào quang của Tiêu Trần, dường như Cố Linh Dao và Tào Hòa đã bị lu mờ, không có ai nhìn thấy bọn họ vì ánh mắt của mọi người đều khóa chặt lên trên người của Tiêu Trần mất rồi.
Sau khi Tiêu Trần tiến vào Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên, Thiên Tề Tông ở phía bên ngoài đã có người mở miệng kêu lên trước.
“Nhìn kìa, bắt đầu rồi, hắn bắt đầu thử thách Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên rồi kìa.”
Kèm theo giọng nói của người này, ánh mắt của mọi người cũng đồng loạt nhìn về phía trên cánh cửa đen, chỉ thấy điểm sáng đại diện cho Tiêu Trần lúc này đã từ Đệ Tam Thập Trọng Thiên tiến vào Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên, điều này cũng có nghĩa là Tiêu Trần bắt đầu thử thách Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên.
Lại bắt đầu thử thách rồi, tất cả mọi người đều không chớp mắt nhìn lên cánh cửa đen, mặc dù không nhìn thấy quá trình chiến đấu, nhưng lúc này điều đó cũng không ảnh hưởng tới sự chờ mong kết quả của mọi người.
Cũng ngay tại Thiên Tề Tông đã hoàn toàn náo động vì biểu hiện của Tiêu Trần, lúc này trong trúc viện Cố Khải ở, ông đang ngồi ở trong đình, vừa uống trà vừa nhìn về phía sau núi, trong mắt lóe ra một vòng kinh ngạc, nói:
“Chẳng lẽ tiểu tử này có thể thông quan Bách Luyện Cốc luôn sao? Nếu thật sự như thế, vậy sư tôn...”
Đối với biểu hiện của Tiêu Trần, Cố Khải cũng rất kinh ngạc, không ai có thể hiểu rõ Bách Luyện Cốc hơn Cố Khải, hơn nữa, có thể nói chỉ có một mình Cố Khải mới biết rõ về lai lịch của Bách Luyện Cốc, bởi vì Bách Luyện Cốc này chính là do chính ông đem về Thiên Tề Tông.
Đã từng có trưởng lão Thiên Tề Tông suy đoán, Bách Luyện Cốc này chính là do Cố Khải sáng tạo ra, nhưng đối với điều, Cố Khải chỉ biết bất đắc dĩ mà cười khổ, bọn người này cũng quá coi thường Bách Luyện Cốc rồi.
Đừng nói tới Cố Khải chỉ là cường giả Bán Thánh, nhưng cho dù có là một Thánh Giả cũng không thể nào sáng tạo ra dạng bí cảnh tu luyện như Bách Luyện Cốc này.
Bách Luyện Cốc này chính là do sư tôn của Cố Khải sáng tạo ra, về phần sư tôn của Cố Khải, đó chính là nhân vật cổ hũ nhất ở Thiên Hà Đại Lục, dĩ nhiên là bây giờ ông ấy cũng đã chết từ lâu rồi. Nhưng những người khác cũng không biết sư tôn của Cố Khải thật sự khủng bố tới mức nào, nhưng Cố Khải lại biết, sư tôn của mình chính là một Á Thánh Đại Năng, chính là sự tồn tại vượt qua cả Thánh giả.
Có thể nói, sư tôn của Cố Khải chính là Á Thánh cuối cùng của Thiên Hà Đại Lục, cũng bởi vì sau khi sư tôn của ông đột phá Á Thánh, thì sức mạnh căn nguyên của Thiên Hà Đại Lục cũng đã bị tiêu hao sạch sẽ, từ đó về sau, toàn bộ Thiên Hà Đại Lục cũng đã không còn ai đột phá được Á Thánh nữa.
Trước khi chết, một nhân vật cổ hũ mạnh mẽ như thế lại còn để lại Bách Luyện Cốc, theo như lời sư tôn nói, bên trong Bách Luyện Cốc ẩn giấu sự truyền thừa của chính ông, mà truyền thừa này là thứ mà ngay cả Cố Khải cũng không biết.
Theo lời dặn dò của sư tôn, chỉ có thông qua Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên của Bách Luyện Cốc mới có cơ hội tìm được truyền thừa, nhưng thật đáng tiếc, qua nhiều năm như vậy, đừng nói là thông qua Bách Luyện Cốc, có thể đạt tới Đệ Tam Thập Trọng Thiên cũng chẳng có ai, Tiêu Trần chính là người đầu tiên tiến vào Đệ Tam Thập Trọng Thiên của Bách Luyện Cốc.
Ánh mắt nhìn về phương hướng sau núi, trong mắt Cố Khải lóe lên một vòng phức tạp, sau nửa ngày, chỉ nhẹ giọng nỉ non.
“Tên nhóc này, ngươi thực sự có thể vượt qua Bách Luyện Cốc sao? Nếu như có thể nhận lấy truyền thừa của sư tôn, chuyện đó đối với ngươi mà nói chính là một vận may cực lớn khó mà tưởng tượng ra.”
Cố Khải rất kỳ vọng vào Tiêu Trần, đương nhiên tất cả những điều này Tiêu Trần đều không biết, lúc này Tiêu Trần vẫn còn đang phải chiến đấu gian khổ bên trong Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên.
Thời gian chầm chậm trôi đi, cách thời hạn một tháng trong Bách Luyện Cốc đã không còn nhiều, trước mắt chỉ còn khoảng ba ngày nữa là Bách Luyện Cốc phải đóng lại, nhưng người tụ tập phía sau núi vẫn lại càng ngày càng nhiều.
Nhiều người tụ tập tại sau núi như vậy cũng không phải vì cái gì khác, mà chính là vì Tiêu Trần, bởi vì lúc này Tiêu Trần đã đi tới được Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên.
Nhìn điểm sáng rơi trên Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm, chỉ là lần này, trái lại không còn ai phát ra tiếng động nào nữa, tất cả mọi người đều đang căng thẳng chờ đợi kết quả cuối cùng.
Chỉ cần Tiêu Trần xông qua được Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên này là sẽ có thể có hy vọng vượt qua cửa ải Bách Luyện Cốc.
Đông đảo đệ tử, chấp sự, trưởng lão của Thiên Tề Tông cũng đều nhìn chằm chằm về phía những điểm sáng trên cánh cửa đen. Giờ phút này, cho dù người thứ hai là Cố Linh Dao cũng đã tiến vào Đệ Tam Thập Trọng Thiên thì cũng không còn ai để ý tới, đôi mắt của tất cả mọi người đều nhìn vào vị trí điểm sáng của Tiêu Trần.
Bên trong Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, thương thế trên người của Tiêu Trần quả thực đã nghiêm trọng tới mức không thể nào hình dung được, dù phải cắn chặt răng nhưng Tiêu Trần cũng không hề có ý muốn thối lui, bởi vì chính mình chỉ còn thiếu một chút nữa là có thể đột phá đại viên mãn Vấn Đạo Cảnh.
Chỉ cần có thể thông qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, lại đạt được một lần truyền thụ linh lực, vậy Tiêu Trần thật sự có niềm tin tuyệt đối vào việc đột phá đại viên mãn Vấn Đạo Cảnh.
Đây chính là thời khắc cực kỳ then chốt, cho nên bất luận thế nào đi nữa thì Tiêu Trần cũng nhất định phải thành công vượt qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên này, về phần Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên thì Tiêu Trần cũng không để ý lắm.
Sau khi thành công thông qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, lực lượng pháp tắc lại giáng xuống lần nữa, cùng lúc đó, một luồng linh lực thần bí cũng không ngừng rót vào trong nội thể của Tiêu Trần. Sau khi luồng linh lực này thâm nhập hết vào cơ thể, tu vi của Tiêu Trần cũng không còn bất cứ ngăn trở nào, vô cùng thuận lợi xông phá tiểu viên mãn Vấn Đạo Cảnh, tiến vào cảnh giới đại viên mãn Vấn Đạo Cảnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất