Lúc Tiêu Trần thành công vượt qua Đệ Tam Thập Trọng Thiên và xuất hiện trong Sơn Cốc, nếu như có ai khác ở ngay chỗ đó chắc chắn sẽ cực kỳ kinh ngạc, bởi vì lúc này tình trạng của Tiêu Trần thực sự quá thê thảm. Toàn thân hắn đều là vết thương, máu tươi không ngừng trào ra, quần áo trên người hắn cũng đã sớm bị máu tươi nhuộm đỏ, hơi thở lại càng suy yếu tới không ngờ.
Đối với tình trạng hiện giờ của bản thân, Tiêu Trần cũng chỉ biết cười bất đắc dĩ, chẳng còn cách nào, đây là quy tắc của Bách Luyện Cốc. Hai mươi ngày qua, Tiêu Trần dường như cũng bị Bách Luyện Cốc này làm cho phát điên rồi.
Cũng không biết Bách Luyện Cốc này do ai tạo ra, đúng là tâm lý quá mức biến thái. Từ lúc tiến vào Bách Luyện Cốc, Tiêu Trần đã biết khảo hạch ở nơi đây chắc chắn mỗi cửa ải đều khó hơn, nhưng càng đi tiếp về phía sau, Tiêu Trần lại càng phát hiện ra rằng đã chẳng còn có thể dùng “khó khăn” để hình dung nữa rồi, mà thực ra phải dùng từ “biến thái” mới hình dung hết.
Bắt đầu từ Đệ Cửu Trọng Thiên, đối thủ của Tiêu Trần chính là “bản thân” hắn, mà sau đó cũng giống như thế, yêu cầu của mỗi Trọng Thiên đều như nhau, đó chính là đánh bại “chính mình” ở trước mắt. Chỉ có điều, cùng với việc tiến vào càng sâu, thực lực của “bản thân khác” mà Tiêu Trần phải đối mặt càng lúc càng mạnh, mà muốn vượt qua cửa ải, Tiêu Trần nhất thiết phải không ngừng đột phá bản thân, có như vậy mới có thể chiến thắng.
Điều này thì vẫn còn chấp nhận được đi, nhưng, khảo hạch của Bách Luyện Cốc này chắc chắn không chỉ có như thế. Sau Đệ Thập Ngũ Trọng Thiên, “bản thân khác” mà Tiêu Trần phải đối mặt không chỉ có thực lực không ngừng mạnh thêm, đồng thời số lượng cũng không ngừng tăng lên, cứ như thế nếu đổi lại là ngươi thì có chịu nổi không?
Bắt đầu từ Đệ Thập Ngũ Trọng Thiên, mỗi một “bản thân khác” mà Tiêu Trần đối mặt biến thành hai người, tiếp sau đó, mỗi khi tiến lên thêm một Trọng Thiên thì số lượng người sẽ tăng thêm. Tiếp tục như vậy cho đến Đệ Nhị Thập Ngũ Trọng Thiên, số người mới ngừng tăng lên. Nhưng điều này cũng đồng nghĩa rằng, mỗi lần Tiêu Trần đều phải đối mặt với mười “bản thân” liên thủ vây đánh, mà cần phải đánh bại mười “bản thân” này mới có thể qua ải.
Độ khó trong đây đã không cần giải thích thêm nữa rồi.
Phải nói là, từ sau Đệ Thập Ngũ Trọng Thiên, Tiêu Trần mỗi một lần chiến đấu đều dùng hết sức mình, thậm chí, nếu không phải tâm cảnh của Tiêu Trần vững vàng thì e rằng đã bỏ cuộc từ sớm, bởi nhìn cái cảnh trước mắt ấy căn bản chẳng có khả năng mà đánh thắng.
Mọi mặt của “bản thân khác” đều giống với Tiêu Trần “i xì đúc”, không chỉ có cảnh giới tu vi, đến cả sức mạnh, tốc độ, ý chí chiến đấu, linh hồn lực cũng không khác biệt chút nào, thậm chí còn mạnh hơn một chút so với với chính bản thể. Đối mặt với đối thủ như thế, một đánh một còn khó giành thắng lợi chứ chưa nói đến phải một đánh mười.
Kiểu đối đầu như thế quả thực có thể nói đây là loại khảo hạch không thể giành chiến thắng, Tiêu Trần nghiến răng, gồng mình vẫn kiên trì chiến đấu. Tuy sau Đệ Nhị Thập Ngũ Trọng Thiên, số lượng người không tăng thêm nữa, số “bản thân khác” mà Tiêu Trần phải đối mặt đều là mười người, nhưng lại có giới hạn về thời gian.
Lúc trước, mỗi lần vượt qua một Trọng Thiên đều có thể tùy ý nghỉ ngơi, không có quy định về thời gian, hoàn toàn do chính mình tự sắp xếp, như vậy ngươi hoàn toàn có thể điều chỉnh trạng thái bản thân về đỉnh cao rồi mới tiếp tục qua ải. Nhưng từ sau Đệ Nhị Thập Ngũ Trọng Thiên thì hoàn toàn khác biệt, mỗi một lần ngươi vượt qua một Trọng Thiên, có quy định về thời gian nghỉ ngơi, và còn càng lúc càng ít đi.
Mới bắt đầu thời gian nghỉ ngơi là một ngày, sau đó không ngừng giảm đi, ví như giờ, sau khi thành công vượt qua được Đệ Tam Thập Trọng Thiên, trong đầu Tiêu Trần rất nhanh xuất hiện một dòng tin, đó chính là: phải trong vòng ba canh giờ thách thức Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên, nếu không sẽ bị tính là thất bại, tiếp đó là trực tiếp đưa ra khỏi Sơn Cốc, trở về điểm xuất phát ban đầu.
Chỉ có thời gian nghỉ ngơi là ba canh giờ, biết được điều này Tiêu Trần bỗng kích động muốn chửi một tiếng “mẹ nó!”. Nhìn tình trạng của bản thân, đừng nói ba canh giờ, đến cả một ngày sợ rằng hắn cũng khó mà hồi phục.
“Tên khốn nào tạo ra Bách Luyện Cốc này thế.” Trong lòng thầm chửi một câu, nhưng Tiêu Trần cũng không lãng phí thời gian, trực tiếp khoanh chân ngồi xuống, uống đan dược trị thương rồi bắt đầu điều hòa khí tức.
Thời gian ba canh giờ gấp gáp, mà Tiêu Trần sau khi cố gắng suốt hai mươi ngày nay, tu vi đã đạt được Vấn Đạo Cảnh tiểu viên mãn cực hạn, cách lần đột phá sau không còn xa nữa rồi, bước ngoặt quan trọng đến vậy làm sao hắn có thể từ bỏ được. Một khi không thể một hơi đột phá đến Vấn Đạo Cảnh đại viên mãn trong Bách Luyện Cốc, thì chắc chắn sẽ phải lãng phí càng nhiều thời gian hơn để đột phá, Tiêu Trần chẳng bằng lòng trợn mắt bỏ qua một cơ hội tốt như thế. Rõ ràng biết cửa ải phía sau càng lúc càng khó, nhưng Tiêu Trần không có chút ý muốn chùn chân nào, nếu đã chỉ có ba canh giờ, vậy thì chỉ có thể tranh thủ thời gian, hồi phục được bao nhiêu thì được bấy nhiêu đi.
Tiêu Trần quyết định tiếp tục qua ải, hắn thậm chí còn muốn đi xem thử, nếu như vượt qua được Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên sau cùng sẽ có được phần thưởng gì.
Cùng lúc Tiêu Trần bên này đang tranh thủ thời gian trị thương, thì Thiên Tề Tông ngoài kia lúc này đang hoàn toàn chấn động rồi.
Đỉnh núi phía sau vốn đang yên tĩnh lúc này đã lúc nhúc toàn người, trưởng lão, chấp sự, đệ tử, tất cả mọi người đều trợn mắt há hốc mồm nhìn về phía điểm sáng cao nhất trên cửa đen.
Điểm sáng đại diện cho Tiêu Trần lúc này đang ở khoảng giữa Đệ Tam Thập Trọng Thiên và Đệ Tam Thập Nhất Trọng Thiên, cũng chính là nói Tiêu Trần đã vượt qua thành công Đệ Tam Thập Trọng Thiên rồi.
“Trời ơi, rốt cuộc đây là ai, hắn thế mà lại vượt qua được Đệ Tam Thập Trọng Thiên.” Có rất nhiều đệ tử nhìn điểm sáng đại diện cho Tiêu Trần mà trên mặt hiện đầy vẻ kinh hãi, bất giác nói ra khỏi miệng.
Đệ Tam Thập Trọng Thiên thứ đấy, đây chính là độ cao mà kể từ lúc bắt đầu mở ra Bách Luyện Cốc tới nay, chưa ai có thể đạt tới. Có thể nói đây là một kỷ lục hoàn toàn mới, không những vậy, đây còn là kỷ lục khiến người ta phải kinh ngạc. Cũng chính bởi vì thế, dường như toàn bộ đệ tử của Thiên Tề Tông đều tập trung về đỉnh núi phía sau, tất cả mọi người đều đang đoán người đó rốt cuộc là ai.
Là Cố Linh Dao, hay là Tào Hòa, cũng có thể là Tiêu Trần thần bí kia. Đủ loại phỏng đoán, mà không chỉ có những đệ tử, đến cả các vị trưởng lão cùng một đám chấp sự cũng đều đang thì thầm to nhỏ.
“Mới chỉ có hai mươi ngày, vẫn còn mười ngày nữa, các ngươi nói xem người này có thể vượt qua Bách Luyện Cốc không?”
Đám đông mọi người đều cho rằng Tiêu Trần không thể nào qua ải được, nhưng cũng có một số ít người, trong tâm trí lại mong chờ có người đánh hạ được Bách Luyện Cốc. Dẫu sao thì đây cũng là một màn mang tính lịch sử mà, nếu Tiêu Trần thực sự có thể làm được thì tất cả mọi người ở đây cũng chính là những người chứng kiến lịch sử đó.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất