Đột phá, cuối cùng cũng đột phá được rồi, trong vòng chưa đầy một tháng, tu vi của Tiêu Trần đã hoàn thành hai lần đột phá. Sự tiến bộ tuyệt đối như vậy của hắn khiến ai cũng phải khiếp sợ, đồng thời nó phản ánh bản chất nghịch thiên của Bách Luyện Cốc này.  

             Một bí cảnh tu luyện có thể  cho người ta ở cấp bậc Vấn Đạo Cảnh, còn có thể trong một tháng đột phá tới hai tiểu cảnh giới, e rằng ở Thánh Tông cũng thuộc vào loại bí cảnh tu luyện đỉnh cấp nhất. 

             Đương nhiên, Tiêu Trần cũng không biết Bách Luyện Cốc này là bí cảnh tu luyện do Á Thánh tạo ra, bằng không nếu như chỉ là cảnh giới bí mật do Thánh giả tạo ra đương nhiên sẽ không đạt được hiệu quả như vậy. Hơn nữa, hiện nay ở Thiên Hà Đại Lục cũng đã không còn sức mạnh căn nguyên, Á Thánh lại càng là ngàn năm chưa từng xuất hiện một ai. E rằng hiện giờ ở Thiên Hà Đại Lục cũng chẳng còn sự tồn tại của A Thánh nữa rồi, dù gì thì sư tôn Cố Khải cũng đã chết rồi. 

             Tình trạng của cơ thể thê thảm đến mức không nỡ nhìn, nhưng Tiêu Trần lúc này lại cảm thấy vô cùng vui vẻ, thành công rồi, cuối cùng hắn cũng đột phá thành công rồi. 

             Cùng lúc tu vi của mình đột phá, Tiêu Trần tự cho rằng chuyến đi tới Bách Luyện Cốc của mình đã coi như viên mãn, về phần Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên sau cùng, Tiêu Trần không có kế hoạch vượt qua nữa. 

             Không bao giờ lùi bước đương nhiên là đúng, thế nhưng nếu biết chắc mình không thể mà vẫn còn cố làm thì đó mới là ngu ngốc. Hiện giờ như vậy đã là tốt lắm rồi, với thể trạng hiện giờ của Tiêu Trần, dĩ nhiên là hắn không đủ sức để tiếp tục thử thách Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên nữa, thế nhưng Tiêu Trần cũng muốn xem điều gì sẽ xảy ra sau khi vượt qua hết Bách Luyện Cốc, liệu làm được thì hắn sẽ nhận được phần thưởng gì. Tuy vậy, Tiêu Trần vẫn quyết định từ bỏ, vì hắn thực sự không thể làm được nữa rồi. 

             Cưỡng chế chống đỡ vượt qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, lại để cho tu vi đột phá lần nữa, đây đã là cực hạn của Tiêu Trần rồi. 

             Sau khi linh lực được rót đầy và lực lượng pháp tắc biến mất, bóng dáng của Tiêu Trần tiến vào trong sơn cốc, trước mặt hắn có một cánh cổng ánh sáng, và đây chính là lối vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên, cũng chính là điểm cuối của Bách Luyện Cốc. 

             Khi Tiêu Trần rời khỏi Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, lúc này ở  bên ngoài, ở trên đỉnh núi phía sau đang không ngừng vang lên âm thanh hít hà hơi lạnh. 

             Qua rồi, thực sự đã qua rồi, đã có người vượt qua được Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên. 

             Nếu không phải tận mắt chứng kiến thì ai có thể tin rằng lần này ở Bách Luyện Cốc sẽ có người có thể vượt qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên chứ. 

             “Chỉ còn một Trọng Thiên cuối cùng. Chỉ cần vượt qua được, thì có thể vượt qua Bách Luyện Cốc rồi.” 

             “Tuy rằng ta không biết người này là ai, thế nhưng cho dù là ai, ta đều hy vọng người này có thể vượt qua Bách Luyện Cốc.” 

             Tất cả mọi người đều hy vọng rằng Tiêu Trần có thể tiếp tục vượt qua ải, và tốt nhất là vượt qua được Bách Luyện Cốc trong một lần duy nhất. Trong khi mọi người đang nghĩ như vậy thì điểm sáng đại diện cho Tiêu Trần trên cửa đen  kia đã vượt qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, chỉ dừng lại khoảng mười nhịp thở, hắn thực sự tiến vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên. 

             Sự thay đổi này khiến tất cả mọi người đều choáng váng. Chuyện gì vậy? Người này không cần nghỉ ngơi sao? Hắn vừa vượt qua Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, thế mà lại chẳng cần nghỉ ngơi chút nào đã tiến Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên Đây là… 

             Thấy vậy một số người có chút khiếp sợ, nhưng đa số còn lại thì không thể hình dung ra được. Tất cả mọi người đều biết rằng cho dù những người chưa bao giờ vào Bách Luyện Cốc cũng đã từng nghe về nó. Ở trong Bách Luyện Cốc, mỗi lần đột phá được một Trọng Thiên sẽ có thời gian để nghỉ ngơi. Trong khoảng thời gian này, người vượt qua cửa ải có thể khôi phục trạng thái thể lực của bản thân. 

             Nhưng Tiêu Trần đã đi thẳng tới Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên mà không hề dừng lại nghỉ ngơi, điều này khiến cho mọi người có chút khó hiểu. 

             Tất nhiên, nguyên nhân khiến Tiêu Trần bước vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên thực ra không phải giống như mọi người nghĩ. 

             Sau khi rời khỏi Đệ Tam Thập Ngũ Trọng Thiên, Tiêu Trần vốn định đợi ở đây cho đến khi Bách Luyện Cốc kết thúc, dù sao thì với trạng thái hiện tại của mình thì hắn thực sự không thể tiến vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên được. 

             Chỉ là ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, trước khi Tiêu Trần kịp khoanh chân ngồi xuống nghỉ ngơi thì ánh sáng của từ cổng Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên đột nhiên mở ra, một lực hút kinh khủng bỗng xuất hiện, Tiêu Trần không tự chủ được nên đã bị kéo vào trong đó. 

             Hắn căn bản cũng chẳng còn chút sức lực nào phản kháng, lại bị bức ép kéo vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên. Tiêu Trần sắc mặt lập tức quay ngoắt lại, bất lực chửi thề: “Đụ má, thế này là đang muốn bẫy chết ông đây sao? Lẽ nào không được lựa chọn không vào?” 

             Không có lựa chọn nào khác nữa, trong nháy mắt Tiêu Trần đã bị lôi vào Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên. Cảnh tượng trước mắt hắn lại thay đổi, và cuối cùng, sau khi Tiêu Trần tỉnh lại thì hắn đã thấy mình xuất hiện trong một thế giới có hương thơm ngào ngạt của chim muông hoa cỏ. 

             Nơi đây dường như là nơi tận cùng của sơn cốc, ba phía ở đây đều những vách đá cheo leo sừng sững, những cái khác không nói chứ thực ra thì cảnh sắc nơi đây khá đẹp. 

             Có một cái hồ nhỏ, cỏ trên mặt đất xanh rờn, xung quanh hồ nhỏ có vài cây cổ thụ không quá cao, phong cảnh thật sự rất đẹp. 

             Nhìn xung quanh đầy nghi ngờ, Tiêu Trần tự hỏi không biết nơi đây có phải là em song sinh của chốn Bồng Lai tiên cảnh không, vậy nơi này chính là tận cùng của Bách Luyện Cốc? Bức tranh phong cảnh này khắc họa chẳng đúng tí nào, hoàn toàn khác biệt với ba mươi lăm Trọng Thiên trước đó. 

             Hiển nhiên, cảm giác về Đệ Tam Thập Lục Trọng Thiên này hoàn toàn khác với trong tưởng tượng của Tiêu Trần. 

             Đúc lúc Tiêu Trần đang khó hiểu thì một giọng nói già nua vang lên trong không trung: “Rốt cuộc đã có người tới rồi sao? Thế nhưng lão già này sắp không đợi được nữa rồi.” 

             Giọng nói này đột nhiên vang lên như vậy, nghe thấy thế, Tiêu Trần cảnh giác nhìn xung quanh, từ khi đi vào Bách Luyện Cốc, Tiêu Trần luôn một mình tự vượt qua, đây cũng là quy tắc của Bách Luyện Cốc. Bây giờ đột nhiên nghe thấy giọng nói này, đương nhiên khiến Tiêu Trần phải cảnh giác. 

             Trong khi Tiêu Trần đang tìm kiếm chỗ có tiếng nói vọng ra thì giọng nói già nua đó lại vang lên, cùng lúc đó, trước mặt Tiêu Trần, một ông lão có thân hình vạm vỡ chậm rãi xuất hiện. 

             “Tiểu tử à, đừng tìm nữa, lão phu ở chỗ đây.” 

             Nhìn ông cụ trước mặt, trông ông ta thật kỳ quái, rõ ràng thân hình lão ta là kiểu da bọc xương nhưng lại khiến cho người ta cảm giác lão vô cùng khỏe mạnh, hơn nữa thân thể ông lão này như hư không, Tiêu Trần liếc mắt thôi là cũng có thể biết lão già chẳng qua chỉ là một cái linh hồn quắc thước, không đúng, không phải là linh hồn bình thường, mà là thánh hồn, bởi vì Tiêu Trần cảm nhận được có năng lực pháp tắc trong người lão già đó. 

             Sau khi võ giả đột phá Thánh cảnh và trở thành Thánh giả, hắn ta sẽ không chỉ biến mất khỏi thể xác phàm trần mà ngay cả linh hồn cũng sẽ thay đổi và trở thành Thánh Hồn. 

             Thánh hồn có thể tồn tại trong khoảng thời gian rất lâu, rất lâu, chỉ cần được bảo tồn đúng cách, Thánh hồn trên lý thuyết có thể tồn tại vĩnh viễn, nó sẽ không từ từ tiêu tan theo thời gian như linh hồn bình thường, Thánh hồn sẽ không tiêu tan như vậy. 

             Tuy nhiên, một khi Thánh giả ngã xuống, thì thể xác của hắn chỉ còn Thánh hồn, nghĩa là người đó không thể tùy ý sử dụng quyền năng nữa, cũng không thể phiêu đãng chu du khắp nơi, mà phải bảo tồn bằng phương pháp đặc biệt để nó chìm vào giấc ngủ, như vậy mới có thể lưu giữ được Thánh hồn lâu dài, bằng không một khi sức lực cạn kiệt, Thánh hồn cũng sẽ tiêu tán. 

eyJpdiI6ImJUTUxrSnN6MDlOa3phU3FnK3U3eFE9PSIsInZhbHVlIjoiNWJZRFVTZDZxK1JoazRqVW9lNmxSTWdPQXdhMXNQUWZ1Y21OQVhmOFlUQ3VQK1B5ZkVKQUJHOGxOaDJteVwvd2ZVV1VpakV3WlU4OVVSelUwdDNmdnVYRis4MDBYY0taTWhRRjVrMVN0NlI4VER1OGFoREZabGlIcU14QmNEMUFmcmx6TXJ0R25zRXdGYnJLRHlXcHNqMFJrQndtVWswUFdpaWxRQlhOV2hyaDdWcFI2ZVVvbmczQWxTSk9WNjVLUHkwdzdMaHY0UlBJeFlsM0hUYnA1QURCYStXNWZOZUJFMysydThadks3RXBERmZza2ZSM1RJbERrRFVNZlBSa2VSeVhyTnN3b3ZHVmxKT1FFVHBqUlhGUmFGZzVCQ1RaSmh3Q01qUGNLT3NPUDJsM3BFUzVmcFlJb3RhYXhQc0gxaVNIQlhGTjE1aFUrd1NwY3Ara1REb3JNSVpOck5GYkFUUjFla3h5Q20wTEVqZVdqaGlxZHV3Z1h4MTJxQzhvSSIsIm1hYyI6Ijk1MjUwZjk2ZTE3NTNhMjc4MGU0NzBiN2E3MGM4NmM2OTU5MmVlOTVjOTY1N2VlNWYxOTM0YzBmM2NjOGRmNjEifQ==
eyJpdiI6Ijl4N2d3UDRQeElwcjhLbGhWbWJ1eUE9PSIsInZhbHVlIjoiU0JQK3dvZUVzb2FmaTd6V2RGcm1pXC9aUlJkRFVJUXB2RnNvc3lZaXBRUW9EQzlwMFZnWjRwWW5kNVdVK1BmOEJZYWI2OUpzT00zajVDWGZ6NjVpbmpnS29WMzYzSlRFdUJtMjdIbHZoMHVwRWtSUkQ1NDhxdjltSGxhNlFjYno1R0hkektLcnFQTEVUK1Bpd01Wb25UUzZiYnNEMnR3ZFwvY0t1b0Z2OXhyYW1jY3UxaTV4cjNzUTN3VkE0RHdyRXNVU0pFZHljVWF4TndZVUUzdGVTQ2V4ZmhiMGVyM2pqTGlaWXE0YjhrMFoyUEt3RVVhVHc1T3RvaG5FK0dtNndlSnkwbExrSmZ2NEZWYzZqNElxckpCOXJMV3RTdVU2XC9iMUI4bDZXNW9HQzFFVGJSXC82OTBiS0hKM2lMK0hcLzJ3aXI2RjV1dHUxMWVMK1JnbnAyMnBPclN5NWJiK1FVdE10dTVrbk1WTUJ6Smx3amFFbTgxSGFsNjVjbkErcTlxS0RGc091NHljTktjZStEY2hidUpyR1BhXC91c2MrbzlVT2NPWlhtcnpwUTM3ZEVZS1pTb0YySldTcERZVUNEQnZFbmdWcDdpS2RBbURoeUgwV0lrdmg2RUc3eHk1M3FET1d1SzlxS2FpTkhyVG5Vb0NqT2ZqTVVncm5xOTI0U1dETE9OR2twOURYS1creUxHaHFYamJySW5uN2pNb3ZYMFB4ejVYbVwvWVExOUFyOVVMY0lNaU5UODZFczg3ZjQ2U29jXC8wUDFhNUhsNkdpem04TW9tSThVOEFIQ1JuK1MwRXA1T1VQQm42alU2Z0Ztb29wZGtVZFVwaGFpS0tiV1VXYWxudkErZmhSOFowV1NxRmplekJXdnNoQT09IiwibWFjIjoiNWNkYmQzZjMzZmU4NWI3MjhmMDRhMjAwMjQ4MzhhYTUxNWIwYjZjZjkxYmNlZTRhNWM0N2EwODZiZWRjN2RlMyJ9

             Thư Phong, Tiêu Trần đương nhiên không biết ông, nhưng nếu có Cố Khải và những thánh nhân lớn tuổi kia trên Thiên Hà Đại Lục ở đây thì nhất định họ sẽ biết người này, bởi vì Thư Phong này chính là Á Thánh cuối cùng trên Thiên Hà Đại Lục được sử sách ghi lại, đồng thời, ông cũng chính là sư tôn của Cố Khải.

Advertisement
x