*撩阴腿 (Liêu Âm Thoái): dùng để chỉ một kỹ thuật tấn công bằng mu bàn chân tấn công vào hạ thể đối thủ, làm đối thủ bị thương.
Nhưng trước sau chỉ có nửa giờ, những đệ tử Thiên kiêu này vốn dĩ còn muốn giáo huấn Tiêu Trần một trận, lúc này lần lượt bắt đầu xin lượng thứ.
Những đệ tử bị Tiêu Trần đánh một cách tàn bạo, từng người một nằm trên đất than gào không dứt, mặc dù Tiêu Trần không hạ sát chiêu cho nên thương tích của những người này cũng không nghiêm trọng, nhưng những cơn đau dữ dội trên thân thể vẫn là sự thật.
Hơn nữa Tiêu Trần ra tay cực kỳ chú trọng, mỗi một chiêu đều nắm vững lực độ, nên sẽ không làm trọng thương những đệ tử này, nhưng cơn đau khiến cho người khác khó mà chịu đựng được.
Kết quả hoàn toàn khác với dự liệu của mọi người, đối mặt với một mình Tiêu Trần, những đệ tử Thiên Kiêu này căn bản không thể tự thân chống chọi được.
Nghe thấy mọi người than gào xin lượng thứ, Tiêu Trần dừng động tác trong tay lại, trên khuôn mặt phủ một nụ cười nhạt: “Còn muốn trừng trị ta nữa không?”
“Tiêu Trần sư huynh, bọn đệ không dám, cũng không bao giờ dám nữa, sau này bọn đệ sẽ theo huynh, huynh sai đâu bọn đệ sẽ đánh đó, huynh chỉ hướng đông bọn đệ tuyệt đối không dám hướng về tây.” Nghe thấy lời nói của Tiêu Trần, những đệ tử Thiên Kiêu nằm dưới chân Tiêu Trần, đều lập tức mở miệng đáp lời, chỉ sợ nếu trả lời chậm sẽ lại bị Tiêu Trần đánh cho một trận nữa.
“Đúng vậy đúng vậy, Tiêu Trần sư huynh, không không không, Tiêu Trần đại ca, sau này bọn đệ đều sẽ nghe theo huynh, huynh bảo làm gì bọn đệ sẽ làm đó.” Khi giọng nói của đệ tử này rơi xuống, những đệ tử Thiên Kiêu khác cũng đồng loạt mở miệng phụ hoạ theo.
Hoàn toàn là đã bị đánh cho sợ rồi, đương nhiên, đây cũng là bởi vì trong lòng mọi người không có thù hận gì, hoàn toàn không đáng để liều mạng, hơn nữa Tiêu Trần còn là con rể tương lai của Cố Khải, những đệ tử này cũng không dám quá đắc tội chết với Tiêu Trần, bằng không sau này ở Thiên Tề Tông, cuộc sống của bọn hắn sợ rằng sẽ không được trôi qua êm đẹp.
Tương tự, Tiêu Trần cũng không hạ sát chiêu với những đệ tử Thiên Kiêu này, trước hết là giữa bọn họ cũng không có thâm thù đại hận gì, thứ hai, bây giờ đang là thời kỳ Bách Luyện Cốc bắt đầu mở ra, thời gian chỉ có một tháng, nếu Tiêu Trần phế những người này, vậy cũng chẳng khác nào cắt đứt cơ duyên lần này của bọn hắn.
Ở thế giới Võ Giả, cắt đứt cơ duyên của người khác chính là hành động gây ra thâm thù đại hận, hơn nữa mọi người đều là đệ tử Thiên Tề Tông, Tiêu Trần cũng hoàn toàn không cần phải làm như vậy, đương nhiên, tiền đề của tất cả còn là bởi vì những đệ tử Thiên Kiêu này không có sát ý với bản thân hắn, từ đầu đến cuối, những người này cũng chỉ là muốn giáo huấn hắn một trận, như vậy, Tiêu Trần cũng mới làm như vậy.
Mấy chục đệ tử Thiên Kiêu nằm ngổn ngang trên mặt đất, còn số ít đệ tử không bị Tiêu Trần đánh, từng người một đều lùi ra xa, trong mắt đều lộ ra vẻ kiêng dè.
Quá mạnh rồi, tưởng chừng hắn như là một quái vật, một mình đối mặt với hàng trăm đệ tử Thiên kiêu, vậy mà Tiêu Trần lại có thể đè bẹp tất cả.
Không sai, chính là đè bẹp, dựa vào cách thức đơn giản trực tiếp nhất, đè bẹp toàn bộ những người này.
Không ngờ trận đấu lại kết thúc nhanh như vậy, lúc này sắc mặt của Tào Hoà đang chiến đấu kịch liệt cùng với Cố Linh Dao cũng khẽ thay đổi, kết quả của việc này hoàn toàn khác so với những gì hắn ta nghĩ.
Trận đấu đã kết thúc, Tào Hoà tất nhiên cũng không còn lí do để tiếp tục chiến đấu với Cố Linh Dao nữa, hơn nữa, lực chiến của Tào Hoà cũng không bằng Cố Linh Dao, nếu tiếp tục chiến đấu, Tào Hoà sẽ thua mất.
Trong lòng có ý rút lui, Tào Hoà chủ động dứt ra lùi về sau, nhưng, khi hắn ta vừa kéo khoảng cách ra với Cố Linh Dao, Tiêu Trần không biết từ lúc nào lại có thể xuất hiện sau lưng Tào Hoà, trên mặt còn mang theo ý cười vô hại nhưng rất gợi đòn, hắn nói: “Tào Hoà sư huynh, huynh xem người khác đều đã bị ta đánh rồi, nếu không đánh huynh một trận, cơn giận trong lòng huynh thật khó mà trở lại như thường được ấy nhỉ.”
Giọng nói Tiêu Trần rất ôn hoà, nghe không có chút ý giận dữ nào, nhưng khi giọng nói của Tiêu Trần vừa rơi xuống, chỉ thấy Tiêu Trần đá ra một cước, thuận theo hông dưới của Tào Hoà mà tàn nhẫn đá vào hạ thể của hắn ta, hơn nữa còn không dừng lại ở đó, mà sau khi đá trúng hạ thể của Tào Hoà, Tiêu Trần lại còn dùng lực móc một cái.
Chính là đứng sau lưng Tào Hoà, một móc này của Tiêu Trần, mọi người dường như nghe thấy trứng vỡ, mà sắc mặt của Tào Hoà, cũng ngay tức khắc đổi thành màu gan lợn.
Trong lòng khiếp sợ, rất nhiều đệ tử Thiên Kiêu xung quanh nhìn về phía Tào Hoà, từng người một lại sinh ra một tia vui mừng.
So với Tào Hoà, mọi người chỉ cảm thấy quá may mắn, ít nhất Tiêu Trần không cho bọn hắn một cước đá như vậy.
“Đây… sau này Tào Hoà sư huynh vẫn được chứ?”
“Không biết nữa.”
Những ánh mắt sững sờ nhìn về phía Tào Hoà, không ít đệ tử nhỏ giọng thảo luận, trong ngữ khí, tràn đầy sự đồng cảm, tựa như bọn hắn đều có thể hiểu được cảm giác thống khổ của Tào Hoà hiện tại vậy.
Một cước đá này nhất định là đau tận tâm phế, nhưng Tào Hoà vẫn nhịn không hề kêu ra tiếng, có thể thấy sức kiềm chế của tên nhóc này cũng không yếu.
Nhưng, khi mọi người đều cho rằng mọi chuyện đã kết thúc, thì Cố Linh Dao đến bên cạnh Tào Hoà, lần nữa đá một cước thật tàn nhẫn vào hạ thể Tào Hoà.
Liên tiếp bị hai bàn chân đá trúng một bộ phận hiểm cùng một lúc, mà bộ phần này là bộ phận mỏng manh nhất trên người mỗi đàn ông, lần đầu còn có thể nhịn được, nhưng lần thứ hai, Tào Hoà ngay lập tức kêu lên thảm thiết.
“A… của tôi... của tôi… Linh Dao sư muội, muội…”
Không ngờ rằng Cố Linh Dạo lại hạ thủ ác độc như vậy, nghe thấy tiếng kêu thảm thiết của Tào Hoà, Cố Linh Dao không vui nói: “Ai bảo huynh đến ngăn cản bổn tiểu thư cơ chứ, cước đá này chính là cái giá để bổn tiểu thư tha thứ cho huynh.”
Nghe thấy lời này của Cố Linh Dao, Tào Hoà nghiêng đầu, trực tiếp ngất đi, nhưng vào thời khắc cuối cùng, Tào Hoà thật sự rất muốn hét lên một tiếng: “Cái giá này của muội cũng quá lớn rồi đấy.”
Cố Linh Dao ra tay còn tàn bạo hơn Tiêu Trần nhiều, tất cả đệ tử xung quanh theo dõi đều đồng loạt hít một ngụm khí lạnh, ngay cả Tiêu Trần lúc này cũng nhìn Cố Linh Dao bằng vẻ mặt cổ quái, trong lòng thầm cảm thấy thương xót cho Tào Hoà.
“Hy vọng vị ca này còn có thể sống sót, ai da…”
Cũng không biết hai chân dưới này của Tào Hoà, sau này còn có thể được ở phương diện đó không.
Đối diện với cái nhìn chăm chú của Tiêu Trần, sự lạnh lùng trên mặt Cố Linh Dao cũng rất nhanh chóng tan biến, thay vào đó là một dáng vẻ ngượng ngùng, khuôn mặt xinh xắn ửng đỏ, cũng không đợi Tiêu Trần nói gì, Cố Linh Dao đã chạy nhanh đi mất rồi.
“Ai da, sao vừa rồi ta lại đứng ra giúp cho hắn cơ chứ, liệu hắn có cảm thấy ta thích hắn rồi không...” Cố Linh Dao vừa chạy, vừa nghĩ ngợi lung tung.
Đối với quỷ nha đầu Cố Linh Dao này Tiêu Trần không có chút bình thường, nhìn nàng ta chạy mất, Tiêu Trần chỉ có thể thở dài bất lực, sau đó liếc nhìn các đệ tử Thiên Kiêu đang ở đây một vòng, ngữ khí bình đạm nói:
“Bây giờ lửa giận trong lòng các ngươi đã biến mất chưa?”
Nghe thấy lời này của Tiêu Trần, các đệ tử Thiên Kiêu tất nhiên cũng không ngu ngốc, biết là ý gì, lập tức từng người một đều gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, cung kính nói.
Từng người một gật đầu lia lịa, hơn nữa còn có thể nói ra những lời như vậy, nghe thấy lời này, Tiêu Trần sững sờ, trong lòng thầm nghĩ, em gái ngươi cũng có tài đấy, lời này mà cũng có thể nói ra.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất