Chắc chắn là nhân tài, đối mặt với mọi người mà trả lời như thế, trong lòng Tiêu Trần đương nhiên cũng không có tức giận, đến lời nói như thế cũng có thể nói ra, bạn nói xem, đối mặt với loại người như thế này, chẳng lẽ bạn vẫn còn có thể tức giận được sao? 

             Hơi gật đầu, sau khi tin tưởng chắc là không có ai lại dám đến làm phiền mình nữa, dù sao thì đến cả đệ tử thiên kiêu cũng bị mình trừng trị, các đệ tử khác chỉ cần không phải là tên ngốc, tin chắc là bọn họ cũng biết nên lựa chọn như thế nào. 

             Không nói nhiều thêm nữa, trò khôi hài này qua đi, lúc này Tiêu Trần mới có thời gian rảnh để đánh giá cửa vào Bách Luyện Cốc cẩn thận một phen. 

             “Tiêu Trần ca…” Lúc này Mộc Phong cũng đi đến bên cạnh Tiêu Trần, vẻ mặt lộ ra sự sùng bái, gọi hắn. 

             Nghe thấy tiếng của Mộc Phong, Tiêu Trần mỉm cười nói: “Đi thôi, cũng là lúc đi vào trong Bách Luyện Cốc rồi.” 

             Vừa dứt lời, Tiêu Trần dẫn trước cất bước đi vào trong Bách Luyện Cốc, Mộc Phong thì lại đi sát sau lưng, nhìn lưng của Tiêu Trần, đến tận sau khi Tiêu Trần biến mất ở trong cửa vào sơn cốc, các đệ tử thiên kiêu ở đây mới người người đều âm thầm thở phào ra một hơi, sau đó lập tức nhìn về phía Tào Hoà đang hôn mê bất tỉnh, mọi người đều lộ ra vẻ mặt đồng tình, Tào Hoà sư huynh này, quả thực là quá thảm rồi, nhất là một cước kia của Cố Linh Dao, chỉ có suy nghĩ thôi cũng khiến dựng tóc gáy. 

             Có mấy đệ tử thiên kiêu có quan hệ tốt với Tào Hoà, đi đến bên người Tào Hoà, cho hắn ta nuốt đan dược trị thương xuống, sau đó lại kiểm tra thân thể một phen, sau khi xác định là không có vấn đề gì, thì mấy người này mới thở nhẹ ra một hơi. 

             Tất cả vết thương của Tào Hoà đều là vết thương ngoài da mà thôi, có lẽ không lâu nữa là hắn ta có thể tỉnh lại, hơn nữa cũng có thể tiếp tục lang bạt ở cái Bách Luyện Cốc này. 

             Cũng chính vào lúc mọi người cứu giúp Tào Hoà, Tiêu Trần và Mộc Phong đã đi vào trong Bách Luyện Cốc, hơn nữa đi tới Đệ Nhất Trọng Thiên rồi. 

             Vừa đi vào trong Bách Luyện Cốc, Tiêu Trần chỉ cảm thấy mình bị một luồng sức mạnh pháp tắc không thể phản kháng bao vây, ngay sau đó cảnh tượng trước mắt thay đổi, khi Tiêu Trần hồi phục tinh thần lại một lần nữa, Mộc Phong đã không còn ở bên cạnh nữa rồi, ở trước mặt hắn có một bức tường cao màu đen, bức tường cao này chắn đường đi của Tiêu Trần. 

             “Thật đúng là huyền diệu, đi vào trong Bách Luyện Cốc thì sẽ phải tách nhau ra sao?” 

             Nhận thấy Mộc Phong đã không còn ở bên cạnh, Tiêu Trần nhìn bức tường cao màu đen ở trước mặt nhẹ giọng lẩm bẩm. 

             Muốn giành được chỗ tốt ở trong Bách Luyện Cốc, vậy thì nhất định phải không ngừng vượt qua các tầng trọng thiên, cả cái Bách Luyện Cốc có ba mươi sáu tầng trọng thiên, càng về sau phần thưởng đương nhiên cũng càng tốt hơn. 

             Hơn nữa, vì để bảo đảm mỗi người đều dùng thực lực của bản thân để vượt qua các tầng trọng thiên, cho nên một khi tiến vào tầng trọng thiên Bách Luyện Cốc, thì mọi người sẽ bị  tách nhau ra, không thể giúp đỡ lẫn nhau được. 

             Nhìn bức tường cao trước mắt, trong đầu Tiêu Trần rất nhanh đã nhận được một dòng tin tức, rất rõ ràng chính là yêu cầu để vượt qua tần trời thứ nhất này. 

             Trên mặt lộ một nụ cười mỉm, Tiêu Trần bình tĩnh nói: “Đệ Nhất Trọng Thiên là khảo nghiệm sức mạnh sao? Có chút thú vị.” 

             Dựa theo tin tức mà mình nhận được, Đệ Nhất Trọng Thiên này là khảo nghiệm sức mạnh, chỉ cần có thể đánh đổ bức tường cao màu đen trước mắt này thì lập tức có thể bước vào trong tiếp, đi thông đến Đệ Nhị Trọng Thiên. 

             Hai tay nắm chặt lại, Tiêu Trần đấm ra một quyền thử thăm dò, mà đối mặt với một quyền này, bức tường cao màu đen không hề đổ sụp xuống, chỉ là hơi rung lắc một chút thôi. 

             Bức tường cao màu đen này quả thực là vô cùng vững chắc, nhưng sau khi trải qua bước thử nghiệm đầu tiên, Tiêu Trần tự nhận là dựa vào sức mạnh của bản thân mình, muốn đánh cho bức tường cao màu đen này tan tác ra cũng không phải chuyện gì khó. 

             Ngay sau đó chỉ nhìn thấy Tiêu Trần nắm chặt hai nắm đấm, đấm mạnh một quyền ra, bức tường cao màu đen bắt đầu lung lay dữ dội, cùng lúc đó, một quyền rơi xuống, Tiêu Trần không hề có ý muốn dừng lại, sau đó liên tục đám ra mấy quyền, cuối cùng, lúc Tiêu Trần đấm quyền thứ năm, thì ầm một tiếng, bức tường cao màu đen rầm rầm đổ xuống. 

             Sau khi bức tường cao màu đen đổ xuống, Tiêu Trần lại bị lực lượng pháp tắc bao phủ một lần nữa, nhưng lần này ngoài lực lượng pháp tắc ra, Tiêu Trần còn cảm nhận được một cỗ linh lực cực kỳ nồng đậm tồn tại. 

             Cỗ linh lực này không giống với linh lực bình thường, hình như là bị người khác luyện hoá, sau đó cưỡng ép rót vào trong cơ thể mình vậy, cho nên, đối mặt với cỗ linh lực này, Tiêu Trần căn bản là không cần phải luyện hoá, rất dễ dàng là có thể hấp thu vào trong cơ thể mình để dùng. 

             Đồng thời, cùng với việc cỗ linh lực này không ngừng đi vào trong cơ thể mình, tu vi của Trần Tiêu cũng không ngừng tăng lên, sau thời gian một khắc, linh lực biến mất, lực lượng pháp tắc cũng dần dần tiêu tán, mà cảnh tượng trước mắt của Tiêu Trần lại bắt đầu thay đổi mọt lần nữa. 

             Thành công vượt qua Đệ Nhất Trọng Thiên, sau khi hồi phục lại tinh thần, Tiêu Trần xuất hiện ở trong sơn cốc, ở trước mặt lại xuất hiện một cái cửa ánh sáng, đây chắc là cửa vào Đệ Nhị Trọng Thiên. 

             “Xem ra mỗi lần thông qua một tầng trọng thiên, đều có thời gian nghỉ ngơi và hồi phục, như thế còn khá tốt, ít nhất có thể tự mình khống chế thời gian.” Nhìn về phía cửa vào của Trọng Thiên thứ hai ở trước mặt, Tiêu Trần cười nhẹ nói. 

             Trong đây không ép buộc yêu cầu ngươi phải vượt qua ải, thời gian hoàn toàn có thể do mình khống chế, nếu như thế thì sau mỗi lần thông qua một tầng trọng thiên, đều có đủ thời gian để điều chỉnh trạng thái của mình, điều này thật sự là rất tốt. 

             Ngồi khoanh chân tại chỗ, Tiêu Trần nhắm mắt điều tức khoảng một khắc, ở trong khoảng thời gian này, Mộc Phong, Cố Linh Dao, cùng với những đệ tử thiên kiêu khác cũng lục tục vượt qua được Đệ Nhất Trọng Thiên, xuất hiện ở chỗ Tiêu Trần. 

             Mọi người đều giống như Tiêu Trần lựa chọn nhắm mắt điều tức, sau khi một khắc trôi qua, mắt mắt Tiêu Trần mở ra, trong sơn cốc này, đã tập trung hơn mười để tử thiên kiêu, rất rõ ràng là mọi người cũng đều thông qua Đệ Nhất Trọng Thiên rồi. 

             Khảo nghiệm của Đệ Nhất Trọng Thiên chắc là không khó, cho nên tất cả những đệ tử thiên kiêu này đều có thể thông qua, nhưng càng về sau, độ khó khẳng định càng cao, mà sự chênh lệch về thực lực của các đệ tử thiên kiêu cũng sẽ dần dần bị kéo ra. 

             Nhìn Mộc Phong với Cố Dao Linh một cái, thấy hai người vẫn đang nhắm mắt điều tức, Tiêu Trần không làm phiền bọn họ, đứng dậy đi về phía cửa Đệ Nhị Trọng Thiên. 

             Vẫn giống như cũ, sau khi Tiêu Trần đi vào Đệ Nhị Trọng Thiên, một lực lượng pháp tắc bao phủ lấy Tiêu Trần, cảnh vật xung quanh bắt đầu không ngừng biến hoá, cuối cùng, bây giờ Tiêu Trần tiếp tục ở trong một mảnh rừng rậm. 

             Bốn phía đều là cây đại thụ, rất nhanh chóng, yêu cầu khảo nghiệm của Đệ Nhị Trọng Thiên cũng truyền đến trong đầu của Tiêu Trần. 

             Khảo nghiệm của Đệ Nhị Trọng Thiên chính là tốc độ, sau khi bước vào khảo nghiệm, trong rừng rậm này sẽ có vô số thanh phi kiếm từ bốn phương tám hướng bắn đến, mà người khảo nghiệm không thể phá huỷ những thanh phi kiếm này, chỉ có thể lợi dụng tốc độ mà né tránh, đồng thời, có ba cơ hội bị phi kiếm đâm trúng. 

             Một khi bị phi kiếm đánh trúng ba lần, vậy thì sẽ bị cho là thất bại, sẽ bị cưỡng ép đưa trở về Đệ Nhị Trọng Thiên, trở lại cái sơn cốc lúc trước. 

eyJpdiI6Ik9PRTgwNEFVTUZ4OG1FUys2TGFLVlE9PSIsInZhbHVlIjoiQnBlTXJJU3luUThpYUdIdnArYURtMExHRlNmcXZOWXlFTCtrREhsTGx0aGtyd09Ob05HYnJFVTB2UmRXNmpPcGswUzBcL003a2JzdDg4aTJiUENEQkxLY2czVzdpSE54SmVQK0FhSW1KQ2VOS3ZOMkV1NUs1TXJwY1hnR09QTXFVUTBOY0ZwZW44WXRuZ2x4aTdVd0FhWmp2dlI4OHpjOWkybERvRjVSeGs0a1hRRUsxYUVFeERNbGJ6clJLUnZWeVZmbVNBV28zR3VyVVphZEwwbjZXS0Z5QllXbWhPamJGbVhEc25aZFc4ME40ZnFyczdGaGwxS25HTFJ6MklLVEcxSmNycDgrTGF1ZmFyTHhGd21YVWc5cVVIR3hWQlREVkpiTUhUQXFEZ0k5YWZlV0FPR2syYzVJUTdlc0JTa1QyMFFFSVwvNit1Y0FwclNjWWU4UWt1eTBFOVhZN1JvNFQxWDFISmxcL3REXC9zTzk2anQ0VDFEWTVLZVh3aTBzbGpKRktGNGtOR09aMWc3RjVxNWtHNjZrVUJ2bmVpVlBhZ2k1V0tNczlnMWJnV0pCNEFKYkF5ZnRTOTlkZzUwM0w3TDlwNmJteU5uSkIwWE9CTHkyOEU3NXQ4MW4xNXZhRHdYUUs1d04xa0RWTnMrV3pWNTZNMjYrNVdQaDR1NnZGdklLRlptT3FweThtajRYaUxaVnM5Z3pxbndLRWZiUkR6ZG5UWjcwWmlNRnc1ZHFGbEcrWDdrNThWbHNGdkhjQll6dTcycUQ3RVkyUEhtOHZ3U2VFSDJZM2ZxT2Vya0ZcL1VxcVRNclZBVzlzWFBYTk43dnNMTmtlODV5K2ZhZGMzdUIwWEhGUlkzRXFnS1VxRExQWTR0SkJlZ1hLSUZFcVI3XC9Vekl0a0RlN1l6QVVveXJlRmR4XC9RQlwvOVZZNndFUnRraVwvckl6SHNwZjZnWnFCV0xpOFBoeXQ1OFBWdDZJRWFVZEJLZ0NvOGhHM1RvPSIsIm1hYyI6ImY5ZmFmMzM2YjY2Nzk4OWE3OTljNjUzN2RmZTlkNmMwZmEwOTMwYTczZDdjYjEyMzViZDhiMGU0ZWQ5NzExZWYifQ==
eyJpdiI6ImxCdTZJVWFYVTN3NmlWRGZIdlwvYmRBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkY1YjFxa0dLQ1VYMEVIbnBZMGV1QTBjT1dwWlhKMloyc2ticitVM3FFc0xFd3RPSGZFcmtKYUdxVzBxeEZxQnI1Zzh2SzBcL25kODZHbUlqbmIyVGtuYjVMbTNwU2xvQnNaY0JHM0ZISTZpSGtnR2J2OTBkT0N0dGVkRVRGQUx0OHRcL2FVUHVYZzFPYXFiY3hDeW0xUTROYW5PNmpBbUtoYStHdGdHajI0OWJ3Q1lBaEh3NjVuVzkwQlg2RUU4MFlGamZJOEtVTFBDUGwyZENCSTQ0VzdqYUt6TFRBZm9aTlpDMlFQK3NXSUVrZ0NUQkdtc2ZxM2R6alNyS0FSNDd3bE5FNFZpTlZvV0ZSZHRRdnFFY1wvM0wrZHJNbngxQlhNc05ZWG1wYit1Vlc2RzI3XC9SZFk1TXBNa2QzY0RwU3BGdzJHRklnXC9USUlVcnIzMzhrQkFXZklJSHhyRWtDSUEzY1p0YllmTytaTGNvbHFCQjdHWCtiandHTWdXdTJyYmhmWGF3cE00Sk1mYmNrcllKa29kQzhFeElwN1VMTFEwb0Q3MHh5RUtNZVN1cWplcWRwamp3RWppaEU3S3h4WWpBZjRDM0dOU0xIYk02dUV6SzZLdVV6T0c0THFiNmtXUTlMUEdPWVNzTTNOWUpNbXN0aGxaVmUzRDZaK0prSXFqUVlHTWk0TTlTRkhVejUrWmFSdzViSjZnWlwvWFZyRTlcL1wvdzVpYVR1QjZ0bVF5bzNsZDMyWk1WMG9LMVlDeCtFVzE1bjVUUjdzQ3BBMGhoZHVSdEhsbnFPc1diaGowbEp5YlwvdjFIV2gxR1Y0XC9FUkpUQlpuR1ViNWVqaEVEU01oNTZLVGRTUzVHUmJhQjB2eXJJRXdhalFqTEE1eWZnUFRBOVwvTWdGVjVwTWRhaFgrbFZqdUVOS0srZmlcLzQrRjRnRmJFIiwibWFjIjoiMTkxZjA3YmI3ZTYyN2YwNGE3OWM3Y2NjMTg0Y2RmOTVkMGFjZWJjNzljYTgxMjA2YmYzMWE3YmYwNTRhYTUzYSJ9

             Tốc độ của thanh phi kiếm rất nhanh, đồng thời góc độ cũng rất gian xảo, đối mặt với tình cảnh như thế này, Tiêu Trần cũng không hề nghĩ ngợi, trực tiếp thi triển Mãnh Hổ Bôn Hành, một cái nghiêng người, vừa khéo tránh được sự công kích bất ngờ của thanh phi kiếm này.

Advertisement
x