Từ lâu đã nhìn ra được những tên này không hề có thiện ý với Tiêu Trần, tuy rằng khoảng thời gian này Cố Linh Dao cố ý né tránh không gặp Tiêu Trần, nhưng điều này không có nghĩa là Cố Linh Dao ghét Tiêu Trần. Nghĩ lại thì lý do mà Cố Linh Dao không gặp Tiêu Trần chắc là vì nàng ta có chút thẹn thùng khi đối mặt với hắn. 

             Lúc này khi nhìn thấy những tên này có ý định gây bất lợi với Tiêu Trần, Cố Linh Dao lại đứng lên không chút do dự, đứng trước mặt Tiêu Trần tức giận hét lớn. 

             Trước sự mắng mỏ của Cố Linh Dao, các đệ tử thiên kiêu đang vây quanh Tiêu Trần lại không hề có ý định buông tha, sau đó Tào Hòa chậm rãi bước ra từ trong đám đông. 

             Thiên Tề Tông lúc này tính cả Tiêu Trần chỉ có ba vị Kiêu Vương, một người là Cố Linh Dao, một người khác chính là Tào Hòa ngay trước mặt. Tiêu Trần cũng không lạ lẫm gì đối với hắn nữa, dù sao khi ở Lưỡng tông thịnh hội, Tiêu Trần dựa vào thân phận Vương Hoan đã tiếp xúc khá nhiều với hắn rồi, chỉ là lúc này lại dùng thân hận thật sự để gặp mặt cho nên Tào Hòa đương nhiên không biết Tiêu Trần chính là Vương Hoan. 

             Hắn ta từ từ tiến tới trước mặt Cố Linh Dao, Tào Hòa bình thản nói: “Linh Dao sư muội, trong lòng mọi người đều có chút oán khí với Tiêu Trần, nếu không để bọn họ bộc phát ra ngoài thì không tốt cho lắm, huynh thấy chuyện này muội đừng nên nhúng tay vào”. 

             “Tào Hòa, huynh nói gì cơ? Có bản lĩnh thì huynh nói lại lần nữa xem nào.” Nghe được lời của Tào Hòa, Cố Linh Dao vô cùng phẫn nộ đáp lại. 

             “Ôi, Linh Dao sư muội, sư huynh tự nhận thực lực không bằng muội, chỉ là muốn giữ chân muội thì vẫn có thể, đến đây đi, để cho sư huynh xem sự tiến bộ của muội trong khoảng thời gian này nào.” Nhìn thấy Cố Linh Dao đang vô cùng phẫn nộ, Tào Hòa biết rằng muốn khuyên nhủ nàng ta chắc chắn không thể nào được, như thế chỉ có thể chiến một trận mà thôi. 

             Tào Hòa cố gắng giữ chân Cố Linh Dao, đây là việc mà đám người này đã sớm lên kế hoạch trước. Hơn trăm vị thiên kiêu đệ tử ở đây không phải hoàn toàn đều muốn giáo huấn Tiêu Trần, các nữ đệ tử đương nhiên là không có ý định tham gia vào chuyện này, dù sao thì việc Tiêu Trần và Cố Linh Dao đã định thân đối với bọn họ cũng không có vấn đề gì, bọn họ cũng không cần phải ghen ghét. 

             Ngược lại, những nữ đệ tử ít ỏi này bây giờ đều lộ ra một nụ cười kỳ quái nhìn về phía Tiêu Trần, một người trong đó nhỏ giọng nói: 

             “Hôm nay Tiêu Trần kia e rằng sẽ bị đánh vô cùng thê thảm đây.” 

             “Ta thấy chưa chắc đâu, sư muội lẽ nào không phát hiện từ đầu tới cuối Tiêu Trần vẫn vô cùng bình thản hay sao, hiển nhiên là hắn không hề lo lắng chuyện đang phát sinh nơi đây chút nào.” 

             “Đúng thế đúng thế, ta lại cảm thấy Tiêu Trần này trông vô cùng anh tuấn tiêu sái, hơn nữa khí chất kia càng làm cho người ta bất giác liền đắm chìm sâu vào trong đó, nếu không phải là thế giới của Linh Dao, ta cũng muốn theo đuổi Tiêu Trần đấy.” 

             “Nha đầu ngươi thật sự là biết đùa đấy nhỉ.” 

             Các nữ đệ tử không hề có địch ý đối với Tiêu Trần, ngược lại còn vô cùng hoan nghênh, chỉ là như thế Tiêu Trần cũng không hề để ý đến, lúc này trận chiến giữa Cố Linh Dao và Tào Hoà đã bắt đầu rồi. 

             Đại chiến giữa hai người được Tào Hòa duy trì ở mức cân bằng, Cố Linh Dao cũng khó mà phân thân giúp đỡ được, mà Tào Hòa cũng liên tục dẫn dụ Cố Linh Dao đi xa, để lại không gian trống cho Tiêu Trần và các đệ tử khác. 

             Nhìn thấy Tiêu Trần không có sự bảo vệ của Cố Linh Dao, một thiên kiêu đệ tử cuối cùng cũng nói: “Tiêu Trần, chúng ta không muốn đối phó với ngươi, nhưng Cố Linh Dao sư muội là nữ thần trong lòng chúng ta, ngươi và muội ấy định thân, trong lòng sư huynh đệ chúng ta cảm thấy vô cùng ghen tỵ, cho nên hôm nay chúng ta phải giáo huấn ngươi một trận, cũng xem như là trút giận cho các sư huynh đệ chúng ta, sau này chúng ta cũng sẽ không tìm ngươi gây phiền phức nữa.” 

             Nói thẳng những suy nghĩ trong lòng mà không hề giấu diếm, nghe được lời của thiên kiêu này, Tiêu Trần cảm thấy rất buồn cười. Chính mình cũng có thể cảm nhận được những tên này cũng không hề có sát khí, thấy thế, Tiêu Trần cũng cười nhẹ nói: 

             “Nếu như thế thì ta sẽ ra tay nhẹ một chút với các ngươi.” 

             Nói xong, Tiêu Trần cũng không đợi mọi người đáp lại, nói một câu với Mộc Phong ở bên cạnh: “Lùi lại một chút đi.” Nói xong Tiêu Trần lập tức đạp không bay thẳng về phía đám đệ tử kia với khí thế vô cùng mạnh mẽ. 

             Vừa lên đã ngay lập tức sử dụng Mãnh Hổ Bôn Hành, thấy cảnh này, sắc mặt tất cả các đệ tử đều biến sắc, nhưng còn chưa đợi bọn họ định thần lại, Tiêu Trần đã xông tới trước mặt thiên kiêu đệ tử vừa nãy mới nói chuyện với hắn, tung một quyền về phía trước, quyền kình ngay lập tức đánh về tên thiên kiêu đệ tử kia với thế không thể đỡ nổi. 

             Hai cái răng từ trong miệng tên đệ tử kia văng ra ngoài lẫn lộn với máu tươi, cùng với đó là một tiếng hét thảm vang lên, chỉ một quyền, tên đệ tử này đã bị Tiêu Trần đánh bay ra xa. 

             Sau khi đánh bay một người, Tiêu Trần cũng không dừng tay, trực tiếp xông thẳng về phía đám người, trong chốc lát đã có vô số âm thanh hét thảm vang lên. 

             Sau khi thi triển Mãnh Hổ Bôn Hành, tốc độ của Tiêu Trần đã được đề thăng đến mức cực hạn, từ khi hắn có được Mãnh Hổ Bôn Hành trong tLưỡng Tông Thịnh Hội, khoảng thời gian này, Tiêu Trần đã luyện tập Mãnh Hổ Bôn Hành tới cảnh giới vô cùng tinh thông, cho nên trên phương diện tốc độ thì hắn đã vượt xa các đệ tử này. 

             Thân hình của hắn lướt qua đám người như một bóng ma thoắt ẩn thoắt hiện, nhưng bất cứ nơi nào Tiêu Trần đi qua đều có một đám người đổ rạp xuống. 

             Đùa gì chứ, trong khoảng thời gian này Tiêu Trần nhận được sự chăm sóc vô cùng đặc biệt của Cố Khải, mỗi ngày đều được ngâm mình trong bồn nước thuốc, cơ thể sớm đã được đề thăng tới một tầng thứ vô cùng đáng sợ rồi. 

             Nói một câu không hề khoa trương, so với thời gian nửa tháng trước, sức mạnh cơ thể của Tiêu Trần ít nhất đã tăng lên gấp đôi. Đồng thời, cũng không biết có phải nguyên nhân là do tắm thuốc của Cố Khải hay không mà những giọt tinh huyết long tộc trong cơ thể của Tiêu Trần lại không ngừng cường hóa chính mình, phát triển cả bên trong lẫn bên ngoài, Tiêu Trần lúc này chẳng khác nào một đầu hung thú hóa hình, sức mạnh trong cơ thể không hề kém bao nhiêu so với yêu thú.  

             Sức mạnh được gia tăng quá nhiều, cho nên khi đối mặt với các đỉnh cấp thiên kiêu và tuyệt thế thiên kiêu này, Tiêu Trần căn bản không cần phải xuất kiếm, chỉ dùng quyền chưởng liền có thể đánh cho những tên đệ tử này không có sức đánh trả nữa rồi. 

             Không có võ kỹ cao siêu gì, dường như chỉ dựa vào những chiêu thức đánh nhau của lưu manh, xuất quyền không theo thứ tự chiêu thức nào nhưng mỗi quyền đều làm cho các thiên kiêu đệ tử này không có cách nào chống lại được. 

             Lúc mới bắt đầu những thiên kiêu đệ tử này còn liên thủ lại muốn phản kháng, nhưng ngay sau đó bọn họ liền phát hiện một sự thật đáng buồn là ở trước mặt Tiêu Trần, sự phản kháng của bọn họ chẳng khác nào trò cười cả. Thân thể khủng bố kia giống như một cỗ xe tăng không thể nào cản phá nổi, câu nói nhất lực phá vạn pháp e rằng cũng chỉ như thế này mà thôi. 

             Tiêu Trần cũng không hạ sát thủ với những đệ tử này, dù sao bọn họ cũng không có sát ý với mình, hơn nữa mọi người đều là đệ tử của Thiên Tề Tông, không lâu sau đó, rất nhiều người trong số này sẽ tham gia tuyển chọn Thánh Tông cùng với hắn. Đồng thời bây giờ cũng là lúc Bách Luyện Cốc bắt đầu, nếu hắn phế đi bọn họ thì cũng tương đương với việc việc cắt đứt cơ duyên của bọn họ, như thế không được nhân đạo cho lắm. 

             Chỉ là hạ thủ tuy sẽ lưu tình nhưng nỗi đau đớn vẫn vô cùng chân thực, hơn nữa Tiêu Trần ra tay rất có kỹ thuật, hắn sẽ không làm bọn họ bị thương tới căn bản, chỉ làm da thịt trải qua nỗi đau đớn tột cùng, những đau đớn này làm cho những thiêu kiêu đệ tử kia không thể nào chịu đựng nổi. 

             Có những người lúc mới bắt đầu vô cùng cứng rắn tưởng như không sợ gì hết, nhưng chỉ tốn thời gian nửa giờ, bọn họ đã bắt đầu kêu gào thảm thiết xin tha thứ. Những người bị Tiêu Trần đánh giờ phút này từng người một kêu cha gọi mẹ xin tha thứ. 

             “Tiêu Trần sư huynh, chúng ta sai rồi, chúng ta không dám như thế nữa, đừng đánh nữa, xin đừng đánh nữa mà.” 

eyJpdiI6IjFZcmtaMmtkaWNMd3RROE1qWVRKRmc9PSIsInZhbHVlIjoiODZpYXY3U09RazFZb25FZ1h0QVhHNXRTaWIrXC81cENaVjlyT29JN2xKQnBuSVluM0tPTnJCOW5BUEdkaUxCQmt4VFwvR0VSbzNCanlCODlmMnU4ZFhXenJqV0RBR2hSXC9TbG9yOUZncXZHSUhRTW1SXC9lS0ZlZDRtY0JjdGJtVzh5VWpiNytraldTV0pibE1nNFR6a1dJaWE1VzErM1gyN0lNZW1DcVFuOUdUS3pQa2ZXRkF4QkQwN1RpbFVWQ1l1ZElUSUo0bWJ2bThRYWRYZnRvc29XOGVhc28yekZnbXpFdXJrOTZiXC9YRWpycEprcnFERnRRTDdIdkF2dzJzcU5UUThBejlwbjBnV251aXd3aXlpVDdzQT09IiwibWFjIjoiNDhiMzJlM2ZlNmI3Mzg1MTAyZTFlM2YwOWM2Zjk1YmU5NTU2MGI0ODg0MzUwMTljODc3ZGMxODEyOGI4Y2Q4NiJ9
eyJpdiI6Im9iXC81UWpiazNoZE9yazNLV2p3VmdnPT0iLCJ2YWx1ZSI6Ik5lYWZOSU5VODJweEF1aVZJNkxmZ0doOTFHT2x3Z1wvS3cyTDhXZit5bDZmazZ5aFBjQ2ZPOVB3WGRLYVh5VmdoYjFjMkZpUFN5M3AxZUU0QkJNUkZwMmJoS0pyRzIxUnI3ZkhZVzVpZDFmM1ExMndsS1F4QTFwOCtWS2hKRXpvMGhTclYrMXQxYjNIemRrb2FSZHVLQTJrNERyVEN5R1wvS3ZyMk94dHZuVmJnblhIQUFTNkg3dXEwYU9TNXprOFp3ZXZmczFRbHpJUjVDaUFFUzkzMEN4VWx4Y3RESFFMVHluaStDYUdVQlwvZEtPRmpFaE9ERHM0Y1FYMlwvUlR6SG5oZ3ZQaGxCM1JpZlRRU2grRlRRRk1mbDNpUHlGRzQ3Kyt0Q1pZWGhRa3p2YlVNU1wvUFZqY3oxZTN3Y0dndGVPcUY1bExyQXRRQ2pSZ3l6dHduSXFMVm9nPT0iLCJtYWMiOiIxMWY1OWRiODA3NGE1ZmVjOWMyODJiMThkODc5YWE1OGZlMjE0M2FkNTk2MjczZjBiN2I5NGEwOTEwYzNhMGM0In0=

             “Ca, đừng đánh, đừng đánh, chỗ đó là mệnh căn của ta, đừng đá mà, ca….”

Advertisement
x