Nghe thấy Đường Quốc Xuyên thét lớn một tiếng thật dài, hàng trăm đệ tử Thiên Kiêu có mặt đều tỏ ra mong chờ, cuối cùng thì Bách Luyện Cốc - đệ nhất mật cảnh của Thiên Tề Tông cũng sắp mở ra rồi.
Khi tiếng thét kết thúc, Điền Quốc Xuyên kính cẩn lui về phía sau Cố Khải, ngay lập tức Cố Khải lấy ra một khối linh bài màu đen đơn giản cổ kính, ném linh bài lên thật cao, sau đó hai tay bắt quyết, ngay lúc này, ánh sáng màu đen bùng lên tỏa ra bao trùm linh bài, và ngay sau đó, trong thời gian ngắn ngủi tầm mười hơi thở, linh bài biến thành một cánh cổng sắt lớn màu đen.
Cánh cổng sắt đen cao đến cả trăm mét, đem đến cảm giác vô cùng nặng nề, nhiều đệ tử Thiên Kiêu có mặt tại nơi đây không tự chủ lùi lại.
“Khí thế và áp lực này...” Ngay cả Tiêu Trần cũng cảm thấy vô cùng kinh ngạc trong lòng.
Cánh cổng sắt đen xuất hiện, sau đó là âm thanh bị đè nén, cánh cửa sắt màu đen chậm rãi mở ra, cùng lúc Cố Khải chậm rãi nói: “Đi, các ngươi có thể nhận được bao nhiêu lợi ích tùy thuộc vào khả năng của chính các ngươi đấy.”
Các đệ tử Thiên Kiêu nghe thấy lời nói của Cố Khải liền không một chút do dự, xông thẳng vào cánh cổng sắt đen, đây chính là lối vào duy nhất của Bách Luyện Cốc.
Chỉ là trước khi mọi người bước vào Bách Luyện Cốc, nhiều người khi đi ngang qua Tiêu Trần thì liếc nhìn hắn với vẻ mặt không mấy thiện cảm. Trong ánh mắt lộ ra ý rất rõ ràng, những người này thật đúng là như lời Mộc Phong nói muốn xả hết những khó chịu trong lòng với hắn ở trong Bách Luyện Cốc.
Ở bên ngoài, hiện nay Tiêu Trần là con rể tương lai của Cố Khải. Mọi người đều muốn tìm Tiêu Trần gây sự nhưng họ phải nể mặt của Cố Khải, hơn nữa trong nửa tháng qua, sư phụ của mọi người đã đã nói đi nói lại cảnh cáo mọi người không được tìm Tiêu Trần gây sự, chính vì vậy, rất nhiều người đành nhịn sự tức giận trong lòng.
Bây giờ bước vào Bách Luyện Cốc, không có Cố Khải và các trưởng lão kiềm chế, đầu óc của những kẻ này đương nhiên trở nên cảm thấy thoải mái hơn, bọn họ muốn cho Tiêu Trần một bài học thật đau và nhớ đời.
Họ đương nhiên cũng biết rằng việc Tiêu Trần và Cố Linh Dao đã đính hôn, ván đã đóng thuyền, tất cả đều không còn cách nào xoay chuyển. Nhưng điều này không làm mất đi sự ghen ghét trong lòng của mọi người. Suy nghĩ của họ thực ra rất đơn giản chỉ là muốn đánh đập Tiêu Trần một trận thật nặng để phát tiết sự tức giận hoặc ghen tị trong lòng cho dù điều đó không thay đổi được gì.
Tiêu Trần thực sự không quan tâm khi đối mặt với những cái nhìn đầy giận dữ của những đệ tử Thiên Kiêu này, vì những tên này muốn tự mình muốn ăn đòn, vậy thì Tiêu Trần cũng không ngại cho bọn họ một bài học lâu dài.
Cùng với Mộc Phong, Tiêu Trần thong dong không vội bước vào Bách Luyện Cốc, về phần Cố Linh Dao, đương nhiên là nàng ta không đi cùng Tiêu Trần, mà đỏ bừng mặt bước vào Bách Luyện Cốc.
Chẳng bao lâu, tất cả hơn trăm đệ tử Thiên Kiêu đều tiến vào Bách Luyện Cốc, ngay sau đó cánh cổng sắt đen đột ngột đóng lại, và nó sẽ không mở thêm lần nữa cho đến một tháng sau.
Nhìn cánh cổng sắt màu đen đóng chặt đang đứng sừng sững trên đỉnh núi, trên mặt Điền Quốc Xuyên lộ ra vẻ tươi cười nói: “Tông chủ, có vẻ như bọn nhỏ này vẫn đang muốn gây rắc rối với Tiêu Trần, việc ngài định ra hôn sự của Linh Dao và Tiêu Trần làm cho thằng nhóc này cùng một lúc trở thành mục tiêu công kích của rất nhiều người.”
Nguồn gốc của việc rất nhiều đệ tử Thiên Kiêu muốn gây rắc rối cho Tiêu Trần tất nhiên là việc Tiêu Trần và Cố Linh Dao đính hôn. Không chỉ Điền Quốc Xuyên và các vị trưởng lão tại đó mà ngay cả Cố Khải cũng đều hiểu cả.
Nghe được lời của Điền Quốc Xuyên, Cố Khải cười hờ hững: “Đám nhóc con này mắt còn cao hơn trán. Nếu đã là như vậy, hãy để Tiêu Trần dạy cho chúng một bài học cũng được.”
Theo quan điểm của Cố Khải, ông ta không có một chút gì lo lắng cho Tiêu Trần, đám nhóc con này hoàn toàn không phải là đối thủ của Tiêu Trần. Nghe vậy, một vị trưởng lão cười nói: “Tông chủ có vẻ rất lạc quan về Tiêu Trần, nhưng khi tiến vào Bách Luyện Cốc lần này hắn phải đối mặt với sự bao vây của tất cả các đệ tử Thiên Kiêu, liệu Tiêu Trần lần này có thể đối phó được không đây?”
“Ha ha ha, nếu con rể mà ta ưa thích còn không thể giải quyết được đám nhóc con này, vậy thì chỉ có thể nói rằng ta đã nhìn lầm người rồi. Nếu mà như vậy, Tiêu Trần có lẽ thực sự không xứng với con gái bảo bối của ta, thôi đi, kết quả ra sao, sau một tháng sẽ rõ cả thôi.”
Cho dù Tiêu Trần có chiến lực mạnh mẽ hơn hẳn những kẻ khác, nhưng khi đối mặt với hơn trăm đệ tử Thiên Kiêu cũng làm cho các trưởng lão cảm thấy không mấy lạc quan. Tuy nhiên, chỉ thấy điều này làm Cố Khải cười lớn, sau đó ông biến mất ở phía sau ngọn núi với dáng vẻ không chút lo lắng gì cả. Đúng như Cố Khải đã nói, kết quả sẽ tự rõ ràng sau một tháng nữa.
Cố Khải đã tin tưởng tuyệt đối vào Tiêu Trần như vậy, các trưởng lão của Điền Quốc Xuyên chỉ biết nhìn nhau, sau đó đành lần lượt rời đi.
Không biết Tiêu Trần có tự tin gì khi đối mặt với hơn trăm đệ tử Thiên Kiêu, nhưng có nghĩ nhiều cũng vô ích, sau một tháng nữa mọi người sẽ biết đáp án ngay thôi.
Ngay sau khi Cố Khải và các trưởng lão lần lượt rời đi về phía sau ngọn núi. Trong lúc này, Tiêu Trần và những người khác đã tiến vào trong Bách Luyện Cốc thông qua cánh cổng sắt đen rồi. Đây là lần thứ hai Tiêu Trần bước vào một không gian bí cảnh độc lập như vậy, lần đầu tiên là khi hắn tham gia vào Ngũ Hành Đạo Cung ở Thiên Thần Đại Lục.
“Lực lượng pháp tắc thật sự nồng đậm...” Ngay khi họ bước vào Bách Luyện Cốc, lối vào sơn cốc đã hiện ra trước mặt mọi người, sơn cốc này không lớn nhưng nó rất sâu, đứng bên ngoài bọn họ hoàn toàn không thể nhìn thấy toàn cảnh tối đen như mực phía bên trong. Tuy nhiên, điều Tiêu Trần quan tâm đến sơn cốc hơn bây giờ chính là lực lượng pháp tắc ở đây.
Mặc dù Tiêu Trần rất xa lạ với lực lượng pháp tắc, nhưng hắn đã thực sự cảm nhận được, chỉ là lực lượng pháp tắc đối với Tiêu Trần bây giờ nó quá xa vời, suy cho cùng, nó là thứ chỉ có Bán Thánh mới có thể làm chủ được mà thôi.
Toàn bộ Bách Luyện Cốc đều tràn ngập lực lượng pháp tắc nồng đậm đến mức làm người ta phải cảm thán.
Ngắm nhìn xung quanh, ánh mắt của Tiêu Trần cuối cùng nhìn đến phía trên lối vào của sơn cốc, hắn thì thào tự nhủ: “Người ta đồn rằng ở Bách Luyện Cốc có ba mươi sáu tầng trọng thiên. Mỗi lần xuyên qua một tầng trọng thiên đều có thể nhận được một lần biến hóa, trong truyền thuyết nói có thể thu được lợi ích không kể xiết khi đến được Đệ Tam thập lục Trọng Thiên cuối cùng. Nhưng đáng tiếc là không ai có thể đạt tới Đệ Tam thập lục Trọng Thiên kể từ khi Thiên Tề Tông ra đời.”
Tiêu Trần đương nhiên hiểu rõ việc trong Bách Luyện Cốc có ba mươi sáu tầng trọng thiên. Mọi người đều lần lượt vượt qua các kết giới từ Đệ Nhất Trọng Thiên, mỗi lần đi qua tầng trọng thiên đều sẽ thu được một lợi ích.
Lúc này, nơi Tiêu Trần và những người khác đang đứng là lối tiến vào sơn cốc, là Đệ Nhất Trọng Thiên Bách Luyện Cốc, chỉ sau khi vượt qua Đệ Nhất Trọng Thiên, bọn họ mới có thể đi tiếp lên trên cao.
Quy tắc rất đơn giản, nhưng độ khó cũng không thể coi thường, mỗi lần Bách Luyện Cốc mở ra, đại đa số mọi người căn bản đều không thể vượt qua mười tầng trọng thiên đầu tiên.
“Các ngươi muốn làm gì? Cút ngay cho bản cô nương.”
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất