Chỗ ở của hắn bị thu hồi rồi sao? Sau này hắn phải ở cùng Cố Linh Dao sao? Nghe xong lời này, sắc mặt Tiêu Trần lập tức thay đổi, chẳng qua chưa đợi hắn mở miệng, lão già Điền Quốc Xuyên đã đi nhanh như một cơn gió rồi. 

             Ông ta vốn không cho Tiêu Trần cơ hội để mở miệng nói chuyện, Điền Quốc Xuyên rời đi, Tiêu Trần cũng chẳng còn cách nào, thở dài một tiếng, quay người đi về tiểu viện của Cố Linh Dao, sau này thật sự mình phải ở đây sao? 

             Không thấy bóng dáng Cố Linh Dao đâu, tiểu nha đầu này vừa về đến đây là đã lập tức ở lì trong phong cả trăm năm không ra, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì, chỉ để lại Tiêu Trần đứng một mình trong sân. 

             Lắc đầu cười khổ, chính vào lúc này, thị nữ của Cố Linh Dao đi tới trước mặt Tiêu Trần, nghiêm túc nói: “Công tử, phòng của người đã chuẩn bị xong, theo sự dặn dò của tiểu thư, ở ngay sát vách với phòng nàng.” 

             Cái gì? Phòng sát vách với phòng Cố Linh Dao, nghe xong lời này, Tiêu Trần sững sờ, sau đó liên tục lắc đầu nói: “Chuyện là, không còn phòng khác sao? Không tốt một chút cũng không vấn đề gì, không có sao?” 

             “Cái này… Công tử, phòng sát vách là do tiểu thư sắp xếp, nô tỳ không làm chủ được, nếu không thì công tử đi hỏi thử tiểu thư xem?” Nhìn thấy Tiêu Trần muốn đổi phòng, thị nữ vô cùng khó xử nói. 

             Phòng của Tiêu Trần là vừa nãy tiểu thư đã dặn nàng sắp xếp như vậy, bây giờ muốn đổi, nàng thật sự không dám, dù sao thì cũng không có lệnh của Cố Linh Dao, còn phòng thừa, đương nhiên là có, nơi ở của Cố Linh Dao tuy không có gì độc đáo, nhưng mấy chục người vào ở cũng không có vấn đề gì. 

             Ở hai phòng liền nhau với Cố Linh Dao? Bất đắc dĩ đi tới phòng của mình, Tiêu Trần không còn biết nói gì hơn, Cố Khải, Cố Linh Dao, cặp cha con này thật sự muốn đùa chết hắn hay sao? Nghĩ vậy, trong lòng hắn vô cùng phiềm muộn. 

             Đã không có đường để lui, dù sao nghi thức đính hôn cũng đã kết thúc rồi, bây giờ cả Thiên Tề Tông đều biết Tiêu Trần là vị hôn phu của Cố Linh Dao, hơn nữa, vì để chặt đứt đường lui cuối cùng của Tiêu Trần, Cố Khải đã chiếu cáo thiên hạ, cả quận Đan Dương đều đã biết việc này. 

             Ở Đế Đô của Vô Nguyệt Đế Quốc, trong Thiên Thần Cư, Bạch Như Nguyệt ngồi trong hoa viên, trên mặt còn vương một chút tức giận, nói: “Thằng bé Trần Nhi này, cái gì cũng tốt, chính là sống không quá nghiêm túc, nó mới đi Thiên Tề Tông được mấy ngày đã tán đổ tiểu công chúa của Thiên Tề Tông, chẳng lẽ nó chỉ chơi đùa hai vị thê tử là Thuỷ Nhu và Bách Hoa sao?” 

             Bà cho rằng Tiêu Trần quá trăng hoa rồi, điểm này Tiêu Trần không làm tốt bằng phụ thân Tiêu Kình của hắn, nhìn Tiêu Kình xem, cả đời chỉ một lòng một dạ với Bạch Như Nguyệt mà thôi, dù cho thân là gia chủ Tiêu gia, Tiêu Kình cũng chưa bao giờ có ý nghĩ tìm thêm một nữ nhân khác. 

             Cũng may Tiêu Trần không có ở đây, nếu giờ đây hắn biết ý nghĩ trong lòng Bạch Như Nguyệt, Tiêu Trần nhất định sẽ kêu to oan uổng, đây thật sự là án oan thiên cổ, con mẹ nó thật sự là mình tán đổ tiểu công chúa nhà người ta sao? Hoàn toàn là bị bắt ép cơ mà. 

             Ngay cả Bạch Như Nguyệt còn biết được việc này, càng không phải nói đến những người khác, Đông cung Thái tử, sau khi Sở Vô Minh xử lí chính sự xong thì đi tản bộ trong hoa viên cùng Ngô Vận, Ngô Vận mở miệng nói trước: 

             “Điện ha, người đã nghe về chuyện của Tiêu công tử chưa?” 

             “Ha ha, ngươi nói chuyện đấy sao, ta nghe nói rồi, Tiêu huynh quả nhiên không phải người tầm thường, không chỉ thiên phú chiến lực xuất chúng, ngay cả những phương diện khác cũng làm người ta khâm phục không thôi. Cố Linh Dao kia là tiểu công chúa của Thiên Tề Tông, thân phận cao quý nhường nào, ngay cả bản cung, chỉ sợ cũng không lọt được vào mắt xanh của nàng ta, thế nhưng Tiêu huynh chỉ dùng có vài ngày đã đả động được nàng ta rồi, ha ha.” Nghe Ngô Vận nói vậy, Sở Vô Minh cao giọng cười to. 

             Được rồi, lần này Tiêu Trần có nhảy xuống sông Hoàng Hà đi nữa cũng không hết oan được, người của cả quận Đan Dương đều đã biết việc này rồi, thậm chí cả Vô Nguyệt Đế Quốc và Cuồng Phong Đế Quốc cũng đã gửi quà mừng tới. 

             Tiêu Trần không hề hay biết những việc xảy ra bên ngoài, nhưng cho dù có biết thì cũng làm được gì? Hiện tại còn giải thích được sao? Cho dù cho hắn cả trăm cái miệng đi nữa, chỉ sợ cũng không minh oan cho mình được. 

             Liên tục ba ngày sống dưới một mái nhà cùng Cố Linh Dao, trong khoảng thời gian ba ngày này, Cố Linh Dao dường như cố tình tránh hắn, có thể không gặp thì sẽ không gặp, cho dù có gặp được, Cố Linh Dao cũng ngay lập tức chạy đi, căn bản không cho Tiêu Trần cơ hội mở miệng nói chuyện với nàng ta. 

             Không biết nha đầu này lại giở trò gì, Tiêu Trần đương nhiên không ngờ rằng, Cố Linh Dao cư xử như vậy chỉ là do sự ngại ngùng của thiếu nữ thôi, vì dù Cố Linh Dao có thông minh tinh nghịch như thế nào, nàng cũng chỉ là một thiếu nữ chưa trải sự đời mà thôi. 

             Cố Linh Dao cố tình trốn tránh Tiêu Trần, Tiêu Trần cũng không thể mặt dày chủ động đi tìm nàng, trong lúc nhất thời, hai người liền chung sống theo cách quỷ dị như vậy. 

             Thời gian ba ngày trôi qua, hôm đó, sau khi Tiêu Trần kết thúc một buổi tối tu luyện, vừa đẩy cửa phòng ra chuẩn bị đi trong viện tu luyện kiếm pháp, ngay lập tức hắn liền nhìn thấy Cố Khải đang thảnh thơi ngồi trong viện uống trà. 

             Lão già này tới đây làm gì? Trong lòng hắn có chút phẫn hận, dù sao lần này hắn cũng bị Cố Khải chơi cho một vố đau đớn. 

             Trong lòng không thoải mái, Tiêu Trần cũng không có sắc mặt tốt, tuỳ tiện hành lễ với Cố Khải, nói: “Tham kiếm Tông chủ.” 

             Cố Khải đương nhiên thấy được nỗi uất hận trong lòng Tiêu Trần, không hề để tâm, ông cười nhẹ, nói: “Thằng nhóc nhà ngươi, sao vậy, hận ta đến thế sao? Đừng quên, bây giờ ta là nhạc phụ của ngươi, là nửa phụ thân của ngươi rồi đó, có biết chưa?” 

             Thật là mặt dày, trong lòng hắn khinh bỉ, ngoài miệng Tiêu Trần cũng không cam lòng yếu thế, nói: “Lời này của Tông chủ đại nhân nói hơi sớm rồi, ta và Linh Dao chỉ là đính hôn, chưa thể tính là kết hôn được, nếu Tông chủ đại nhân nhất quyết muốn làm nhạc phụ, cũng phải thêm ở đằng trước chữ “chuẩn”, chuẩn nhạc phụ.” 

             “Ha ha, oán khí không nhỏ đâu cậu nhóc, được rồi, hôm nay bản toạ tới đây, không phải để đấu khẩu cùng ngươi, chỉ còn nửa tháng nữa là Bách Luyện Cốc sẽ mở ra, mà tuyển chọn của Thánh Tông còn 2 tháng nữa sẽ bắt đầu. Nửa tháng sau, ngươi và Linh Dao đều phải vào Bách Luyện Cốc, bản toạ thấy lần trước ở Lưỡng Tông Thịnh Hội, hình như ngươi chỉ nắm giữ một môn võ kỹ Thiên cấp, hơn nữa võ kỹ Thiên Tông này tiêu hao cực lớn, hôm nay ta đặc biệt tới để tặng bảo bối cho ngươi.” 

             Không dây dưa nhiều lời với Tiêu Trần nữa, Cố Khải trực tiếp nói ra mục đích ông tới đây. 

             Nghe những lời này của Cố Khải, Tiêu Trần sững sờ, nhưng hắn nhanh chóng lại tỏ vẻ khó chịu, nói: “Tặng bảo bối? Tông chủ đại nhân ngài đừng trêu ta nữa được không? Đệ tử không hiếm lạ bảo bối gì, chỉ cần Tông chủ đại nhân giơ cao đánh khẽ là được.” 

eyJpdiI6IlZtTHZsWGFsSE1Yd0ZjemxMeDhlVWc9PSIsInZhbHVlIjoiVUJLZ2dFOVoraWFZZ2Y5VVJCeEVnUDZOaUk3V3U0TkFwUDdsZFdJcEpydHdiNXEyMk1BSlV3NTJ2MEt0RGYzUlJKMVFCMTJzVkQzdDVHaFYrd09uZnNsXC9lYjY2MklnNDR6cTQxSUxYZGRCQ05ub0FOSUtOZkVQaUR4MTFVS3dvQTBQc25YeUdPYU1wWU82ZWVTMzFHNVBvUXQ2Zk84aUd1M3BZa01GWnZ3anJUVkJBMVo1VkpcL0JLRkJlOUZNUDJtajhERUphUDFjdk9QTXJqQ29OVnpEayt4XC8rcDNcL3Q4K2UxMjFJeGVGb0p0VThXdjZUdHFKS1hoVmRTeHlxam9QN1hlaStaMDBxWlA0RytzejB3ZW5QVGh0ajlsUGpkZDRCcHczNE5hMkJUcE9nUzB0dm4rUFU3YU04Mlwva2MwWnNvQmFkQXErN3d4ZjZkZUVkblc3ZVwvb1QyaFQwREhsSEtuVGtQaURxN3pjXC9Ob1huSkc5WDQwcE5DYVdScEZETVNSTkpNb3Buc3JoaE0wQUdmZGVDcHJ0YmJmSUdGOVFHOVFBUjIySlVOVnpqaEZ3ZlFFVGljd2xBd2JuSytJQUozQmY4RnRVeHlMcmJIcjdyd09KVWlUc1piQmUrRk1sSjhZTlJHMVVWUm96dnBZdW14QWFQUExmV2tHd00wZjZqcDJQajNiR0Rjc05SUkQ4dHNLNjlLdHNSZlNLTGxNT1orSVJZY2YySVQ4bThSdUhBM1NXNXhjcEZLeUVVWUVTc280T0ZMTEVyd21uT29UdEVkZkRkU09OeXc5cWw5YzIxdG1mNHU4VlVkUGdUMTgrUFwvXC9NZEE4dTZ3eVJJY3VJXC9YV1BzWVdYV2tPbFpUREFmR1NoUlhTenp0OGQyM1Q3M1hxYVc4M29Cb0JKZnd5U3VOdFcrQ1FpOThBSFFzY1IzbXE0b24rc0ozTWxJdzBOQmZLZVh3akRxK200ODZjU1BtQURjYWFxXC9EbGtMOTVjdVFYK1RcLzR1dU5TcjFMbHJoZjhTdkNQVEYyQUZDdU1MVHVOM0tuK05HQVo3NlwvdW9yNlgyZVRuTU84c0sxOU1RaXprcWVxVENTV2JmM2tiS0djZXJUOUtNQUZRQVRoXC9EMFhRYWhjQT09IiwibWFjIjoiNmY4NTIxOGJlZWU1OTc3MjhlZTkzMTkxYTAwY2QzZDdjZWM4MDQwMzk1Y2YzZjUxMWFjM2MyOTM3NmY1ZmQzYyJ9
eyJpdiI6ImtqWHVuUzhIZkloM0xLWjliQ1VBWkE9PSIsInZhbHVlIjoiTWNubXREaUZKMzZIb0xLZlVpVU1SOWx4bXhkOVNMMUdkRW43SStUTUVoXC9JS2FkclJPT0swR2ZzOG55MDFMSjRjR3BtUVR5bStWOWlUTmR3MTljZjNQZzBHUHJjemlmdCtWQittcTduRzlBV3VtSHUzRVlsWHIxTnFobnJFeTl4QTBoSlZGQTVicmpoOWx5U0VENGRrT0hqOXBkSjFIZlZjZUVCUXlLWHlpUEY1Z2NtSVhScUFSTVBQVjZrb202SFNaWXEyMjZWcHZWbllqNnBid1VlXC8rZlFPb1FpWm1WOUYxekpDc04rN1dvRlwveWlKMjlHaHpJSnlvbWo1QjNzdjRsYVR6SmphT1B3bWVKb3pHMTVweSs2NHg5ZE5aSHVqanNpeEU4YVBNOENMcnMyR1JOWmVJVzZ1ejFaS01yTHlPRzlaaUJJWnZocUtGR1BhQ1QzV2xNTFNLenRvbFlGSHN6M2FaY2k2SEo4RGhobGNJYjh1YStsM3AwUStFcVBub2pxUElSamFmOENyXC8wY2JIZ21WdkZhYjNcL0t0QlRvSUJiekZ4d3hyZlJGaERMTVBNMGhhTzR2Y2FHcmFZcXh2cVE1TVBXUm1MZkZqS3FxOHlKS1wvc2VEdjFVSjVVV29FNVhsa1wvZWZZaW1tQVliOXVUVTZTRU5oRGJETXA2XC82dnRpU1d2eHc1VU9lSmFuVW1TYmh6VEZnXC9vTW5pTGQwNndMZERjSlpLcmhEaGJ2SlhoZGU3a25DdTRcL2M0NFFTTnYrVXBlQm0rOTR5R3Q5NnFGbXdCUG5HVUpSY0lOK3lrZENTcDJzaGpmRVVMS0lad3hkMnc5bVYwV3V0Q2pVekZXdExGY1FcL1pnSjdINTBVR01zdE8rVnFKd3lmaXY4eEtEbDFvWXFPUlRmXC9maG1NRVhNWmFNVHA0U0tnUEN4d1wvekZyVlFyS0hBcUg4ckVQYnBRZHZ3Sjg2bGEyMXZKU2xES1MyUkV4WE96VUEwVUlFSU5OdnhvWmh2TWdEVDBFOERGZVoxaGgxb2g4Z1wvRWpmeThEV29QaGdCMk5hYkJRcXlNQUtNemFZR080PSIsIm1hYyI6ImE2YWU0NDA4ZjI3OWUwODA3ZWJjZjgyZmJmOGI0YjUyZjU4M2ZiN2IxZGQ0ZDllZTRjMmE5MGMwNjE0YzA5ZDYifQ==

             Bất lực cười khổ, Cố Khải cũng không nói gì thêm nữa, lấy một miếng ngọc thạch truyền công từ nạp giới ra vứt cho Tiêu Trần, tuỳ ý nói: “Đây là một môn kiếm pháp Thiên tế hạ phẩm, tên là Phương Thiên Kiếm Ảnh, ngươi cầm lấy tu luyện đi, thật là một thằng nhóc không biết tốt xấu.”

Advertisement
x