Có thể nói các cường giả trên Đạo Vương Cảnh của Thiên Tề Tông đều đã đến gần như đông đủ, ngoại trừ những người này thì còn lại chính là những Thiên Kiêu tuổi còn trẻ kia. 

             Gần một nghìn người tụ tập trong chủ điện vừa tán gẫu uống rượu, vừa chờ đợi lễ đính hôn bắt đầu. Chỉ có điều nếu so sánh với nhân vật của thế hệ trước, vài Thiên Kiêu tuổi còn trẻ kia đều có sắc mặt vô cùng khó coi, thế nhưng bọn họ vẫn cố chịu đựng không dám biểu hiện ra ngoài. 

             Chỉ cần là đệ tử của Thiên Tề Tông thì không một ai là không sinh ra lòng ái mộ với Cố Linh Dao. Tướng mạo và thiên phú của nàng đương nhiên không cần phải nói thêm, huống chi Cố Linh Dao còn có một người cha là Bán Thánh. Nếu như có thể cưới được Cố Linh Dao thì không khoa trương chút nào, đó chính là đồng nghĩa với việc một bước lên mây. 

             Chính vì như vậy, rất nhiều đệ tử đều ái mộ Cố Linh Dao, nhất là những Thiên Kiêu trẻ tuổi đang ở chỗ này. Chẳng qua hiện giờ nữ thần mà đám người này một mực bảo vệ cứ như vậy bị người ta đoạt mất, hơn nữa còn là một tên thằng nhóc không biết từ đâu nhảy ra, như thế bảo bọn họ sao có thể không tức giận cơ chứ. 

             Chỉ có điều trước đó bọn họ đã bị sư phụ của riêng mình cảnh cáo, cho dù có tức giận thì hôm nay cũng không được gây chuyện. Nếu đã như vậy, những Thiên Kiêu trẻ tuổi này tự nhiên cũng phải nén lửa giận ở trong lòng xuống. 

             Dưới sự chờ đợi của quần chúng, rốt cuộc Tiêu Trần cũng bị Điền Quốc Xuyên dẫn tới bên ngoài chủ điện. Cùng lúc đó, thân ảnh của Cố Khải cũng từ hư không xuất hiện, ngồi trên chủ tọa bên trong chủ điện. 

             Cố Khải xuất hiện, các vị trưởng lão, chấp sự ở phía dưới đồng loạt đứng dậy hành lễ nói: “Tham kiến Tông chủ.” 

             “Ha ha, các vị không cần khách khí đâu, hôm nay là ngày đại hỷ đính hôn của tiểu nữ Cố Linh Dao và Tiêu Trần. Các vị không cần câu nệ, phải uống nhiều thêm mấy chén đấy.” Đối mặt với hành lễ của mọi người, Cố Khải nở nụ cười, cất giọng cười to nói. 

             Biến mất ba ngày, lúc này Cố Khải cuối cùng cũng xuất hiện. Nghe lời này của Cố Khải, tất cả các trưởng lão cũng đều lộ ra nụ cười chúc mừng nói: “Chúng ta cũng chúc mừng Tông chủ có được con rể tốt.” 

             “Ha ha ha, được được được...” 

             Bầu không khí vô cùng náo nhiệt, chẳng qua phía sau những nụ cười ở nơi này, tất cả mọi người có tâm tư gì thì không ai biết được. 

             Cố Khải xuất hiện mang ý nghĩa lễ đính hôn cũng đã chính thức bắt đầu, Tiêu Trần thân ở ngoài điện, lúc này đã được Điền Quốc Xuyên chậm rãi đưa vào đại điện. 

             Nói là cùng đi, nhưng trên thực tế chính là giám sát, theo như Cố Khải thì đó là để phòng ngừa Tiêu Trần chạy trốn. 

             Hơn nữa mới vừa rồi, Tiêu Trần thế mà bị Điền Quốc Xuyên đưa đến một căn phòng bên cạnh đại điện, cưỡng ép hắn đổi thành một bộ trường sam màu đỏ. 

             Từ lúc chào đời cho tới nay, đây là lần đầu tiên hắn bị một nam nhân cởi sạch quần áo, hơn nữa lại còn là một lão già. Mặc dù lão già này cũng không có làm gì hắn, nhưng trong lòng Tiêu Trần lại có một loại khó chịu nổi dậy, hắn hung tợn nghĩ: “Lão già kia, ông nhớ kỹ cho ta, một ngày nào đó, ta mà không thấy ông bị cởi sạch sẽ vứt ở quảng trường của Thiên Tề Tông thì tiểu gia đây không mang tên Tiêu Trần.” 

             Một bộ trường sam màu đỏ, chẳng qua khuôn mặt của người cất bước đi vào chủ viện lại giống như một cô vợ nhỏ bị ức hiếp vậy. Giờ phút mà Tiêu Trần xuất hiện, ánh mắt của tất cả mọi người đều tự nhiên mà tập trung vào trên người Tiêu Trần. 

             Các cường giả thế hệ trước đều lộ ra vẻ mặt hiếu kỳ, mà các Thiên Kiêu trẻ tuổi thì hai mắt như muốn phun lửa. Đối mặt với cái nhìn chăm chú của mọi người, Tiêu Trần rất muốn hét lớn một tiếng, mẹ nó, ta cũng không phải tự nguyện, các ngươi nhìn ta như vậy làm cái gì! 

             Vô cùng phiền muộn, nhưng giờ phút này khi tiến vào đại điện, Tiêu Trần lại phát hiện trong nháy mắt cả người mình đã bị một luồng sức mạnh vô danh bao phủ lại. 

             Dưới sự bao phủ của luồng sức mạnh này, Tiêu Trần căn bản không có cách nào khống chế cơ thể của mình, miệng không thể nói chuyện, hành động cũng giống như là đang bị người khác thao túng vậy. 

             Duy chỉ còn có ánh mắt là có thể dựa theo ý thức của mình mà chuyển động mà thôi. Nhìn về phía Cố Khải trên vị trí chủ tọa, Tiêu Trần có thể chắc chắn, đây là do lão gia hỏa Cố Khải này ra tay. Sức mạnh bao phủ của hắn chính là lực lượng pháp tắc, mà người có thể nắm giữ lực lượng pháp tắc cũng chỉ có Cố Khải là cường giả Bán Thánh mà thôi. 

             Đương nhiên Tiêu Trần cũng không biết, Cố Khải không phải là Bán Thánh, mà là một Thánh Giả chân chính. Bằng không nếu chỉ dựa vào lĩnh ngộ của Bán Thánh đối với lực lượng pháp tắc thì không có cách nào khống chế được cơ thể của một người một cách thần không biết quỷ không hay. 

             Thao túng Tiêu Trần từng bước đi tới trong đại điện, Cố Khải giống như không có chuyện gì mà cười nói: “Ha ha, hiền rể Tiêu Trần à, qua ngày hôm nay, con và ta sẽ là người một nhà, bản tọa hy vọng sau này con sẽ đối xử thật tốt với Linh Dao. Được rồi, con đưa nha đầu Linh Dao đi ra đi.” 

             Cũng không cho Tiêu Trần cơ hội đáp lời, Cố Khải tự nói tự trả lời luôn. Thấy thế, Tiêu Trần quả thực là khóc không ra nước mắt. Đúng là hố người khác mà, quả thực chính là lão già nham hiểm, có bản lĩnh thì hỏi ý nguyện của ta xem nào. 

             Nếu Cố Khải có thể hỏi ý nguyện của Tiêu Trần, Tiêu Trần nhất định sẽ lớn tiếng nói cho ông ta biết, hắn không muốn. Chẳng qua thật đáng tiếc, Cố Khải rõ ràng không có quyết định này. 

             Cũng không biết có phải bởi vì đề phòng Tiêu Trần hay không mà lễ đính hôn này được Cố Khải đơn giản hóa đi rất nhiều. 

             Rất nhanh, dưới sự bầu bạn của vài thị nữ, Cố Linh Dao mặc một bộ váy dài đỏ thẫm cũng đi đến. Bởi vì không phải thành thân, cho nên Cố Linh Dao cũng không đội mũ phượng, khăn quàng vai và khăn trùm đầu của tân nương. 

             Cố Linh Dao xuất hiện đi tới bên cạnh Tiêu Trần, hung ác liếc nhìn Tiêu Trần một cái. Chẳng qua lúc nhìn về phía Tiêu Trần, trong mắt Cố Linh Dao vẫn có một tia ngại ngùng chợt lóe lên. 

             Hai người đứng sóng vai nhau, nhìn Cố Linh Dao, tất cả Thiên Kiêu trẻ tuổi ở đây đều hận đến mức không thể đấm ngực dậm chân, ngửa mặt lên trời thở dài một tiếng nói: “Ai, trời cao đúng là không có mắt, nữ thần của ta.” 

             Chẳng qua bởi vì có sư phụ của mình ở bên cạnh, đám người này cũng không dám có chút hành động nào. 

             “Người đâu, mang rượu lên.” Cố Khải nhìn về phía Tiêu Trần và Cố Linh Dao, cao giọng quát lên. 

             Lập tức đã có hai thị nữ đưa tới hai chén rượu ngon cho hai người, cùng lúc đó Cố Khải lại nói tiếp: “Uống chén rượu này, hôn sự của hai người các con coi như đã quyết định, chờ sau này sẽ tìm một ngày lành tháng tốt để thành thân.” 

             Không cho Tiêu Trần có thêm cơ hội nào, tiếng nói vừa mới dứt, cơ thể Tiêu Trần chịu sự khống chế đã bắt đầu hành động, đầu tiên là hướng về phía Cố Linh Dao kính rượu, sau đó hơi ngẩng đầu, một hơi uống cạn rượu trong chén. 

             Trước mặt lực lượng pháp tắc, Tiêu Trần vốn không có một chút sức lực phản kháng nào, thậm chí ngay cả ý nghĩ phản kháng cũng không có. 

             Bị cưỡng ép uống xong chén rượu đính hôn này, sau đó Cố Khải lập tức để cho người đưa Tiêu Trần và Cố Linh Dao xuống, còn về chuyện mời rượu thì không tồn tại. Dù sao bây giờ ván đã đóng thuyền rồi, Tiêu Trần có làm gì thì cũng đã vô dụng, ở trong mắt người ngoài, lúc này Cố Linh Dao chính là vị hôn thê của Tiêu Trần. 

eyJpdiI6ImdkbE5Lajd6cWNvWXV2aENBZnlPSnc9PSIsInZhbHVlIjoiMTJIN0lEcDlLMFhQNlhTeko2SEMyZTQrT0JyT0ZWWlF5QjZxMFU3MGxvR3pGYzFISzZjQmFlZjQwdE1TeUVtTXVSK09VTFN4Q3JNOXByZlFJNWYyTHlYczU2S1JhdjhpaTFXa2ZMTitDK1hzcW9sdVo5MVJQWURUTUl2UDh4aG1IZkl2UHlYeURlRW4xY3c5YWFST1dLNjY5QVBDaWVlYkFoejBYS21VM29RSFwvKzNkXC9oUjVhY1IwdTZYOVdvTmkwY0V2UENtdUFadlFtbExFQk1ZODdIY2dQMzdHRmEwYzZudW82ejQrdUJ0SWdcL3A2c1JodStSeHQ4MysxYWwrOXUzdzU1VUpIVW5uY3BUbjF2U1laQ2JKWEMrR202SGZ5WU8xeFwvcExxVU9pNU9oZlV3a3RcLzNcL2Q2cXhPYjJVcWQzWmVwcktORkZhNW1NS1wvNStoTVU5WnZQOFhhMmd0ZVZ0bkdcL2hXY1BCdElvRHVwQVVGZDBMZFFKelRqOE1jdUdudGtcLzJTbjNSV2ltbm9mcmFST3ZmakRkKzErZ1RrVVJQRlJkbjBFQlhudFlGZU9wNXFcL0lLcExPcUlkdFNzWmxraVAyQ0RIcFh3RjdyNTNPdmQzdktaWWZWejJVNFJxNFozdEVPR3FrQ3pvVFhncERcLzJIVkI1VVpBQXBvXC9yOGlyTjBFZFUrXC9rbG0xQStKNG9qNk1vdz09IiwibWFjIjoiOGZkYzM4MzNhYmRhMzk3NmVlYjc5ZGYyMmM4ZjZjMTI3NWJhOTI4YTY0MGM2MTNmODg3ZjRhMTcxNWUyMWNmYiJ9
eyJpdiI6IjRYMmRKNHpDUldjYWY0SWxRbHhTOFE9PSIsInZhbHVlIjoiY0R3bFJSOXVVM3c3d2VpUnZwY24zeUxMSFZ2XC8xZ3o2NlRlNEFHSGI0ZWR6VUl1T3d0aW9OQlEyckdoSjdkbnFkdGlvUkg2dG9pRCtWekJXT1RiK2F0VHRyeHU3MWh5QldPZTErYUhGcFRHVXMzUGxISFJWMnBVYmtXYUR5c3R0VmkrbTY1aVh3c0hZT09VSWNNbkJ2S2NlXC9EeTkrU2dVZVwvNGJMYnJGZFhpeGJSQ2tNOVNLMEdcL3Ezb3V6VTFWU1dtUmdvRTRYZk11WStlTXZsVnJqWDhMY1F6QWNzVWVRaW5MMXVwRkV2RW5OYVNCcTlRTENxbWo3MjlIYWVMWW1wenpXaHgxbEtVTXBZNG05SkhkRUtwTlZPekhmbHRzNnN1b3JPcndISmFGNmJmUlwvd0JRTFwvKzBLZkF0Q28raVZxUjViMUlRNkhDaGtsRm1WN0szRnJFNU5zb0d4ZmdDVE5uY0hlaEhIMUJZRHllVXhWWE56bmEwdUNyeDdMbnRcLzRrNjE1aE5FQzdcLzVTcEtzSzFhXC8ySXJKWnZBV1MzaklyRFJibFJNaWtaWFpCaTkwbU1jOVFlbnhydnpPOVZLdllJVVRXemY4SkltUCtIdkZoR1wvcjVyTVBMRXBxOThGamc0R2psUm9teE1WdkVLNUZERjh1ZXpFQlpOZjRCZDRVNzloRGNXenpoT0VBcm5RRHhxeGl4YXVCR2kxcnhycFdlbFZxbEF6N29uKzJlRWszSGw3TkJublZtNnpWdGk2R0l2RktcL0hHcE1qVUQ1eEpEeVZYK29RZUVLNm10NWxjVzVYZm41Tjl3bmdrZmJxZDBLb2VcL1ltUDA4cEJoNER4WkMxTmppYTZLclpKZ1hoN3dReTkrT09WUlZrTGl6MzhJVEZGVzNBd0JPRVlhRkVOZklFWmd6ZCtMb3ptQ1ZHZUE5NnJEMWdycGt4Y3doMTlDck4wMDBOeXgwSDB0NStzTzZNVzR1SjNXUlpna1NrV3dwZDBZNDQ0ZlVVb01UWnJTIiwibWFjIjoiMzA4NzUzNWJlZjExMGQ5YmZhMDBiNTUzZmQyOTYwOTcxNGZmODIwMzA2MDBjNzhiNzUzNzJlMDg1Nzg2NzZmOCJ9

             “Ngươi và Linh Dao đã đính hôn rồi, dựa theo ý tứ của Tông chủ, chỗ ở cách vách đã bị thu hồi lại, sau này ngươi hãy ở đây cùng Linh Dao.”

Advertisement
x